Thơ Xuân


Bài thơ năm mới


 


Lòng áo mới em đi về năm mới


để trong tôi tà lụa cũ phiêu bồng


hỏi các thứ theo bước ngày lữ thứ


bao nhiêu còn trên tóc gió phai sương?


 


tôi vẫn thế cả đời mê ảo ảnh


bờ môi khô bởi thiếu vắng môi người


sông cũng bỏ đã bao bờ bến quạnh


mà vô cùng con nước ấy trôi xuôi?


 


con đường ấy cũng thường khi hết nắng


dắt nhau về tay có nhớ bàn tay?


em một thuở khuynh thành ai (đã hẳn)


khuynh thành tôi cũng không uổng một đời


 


em năm mới áo tà kia rất lụa


bay như mây lững thững ở trời xa


tôi vuốt tóc, chút sương mù ướt vội


biết không nguôi yêu dấu cũ mơ hồ


 


khi tưởng vọng mấy ngọn ngành chia biệt


tin làm chi những lau lách ngàn sau?


tôi cúi xuống đời tình tôi bất trắc


chỉ nghe còn hạt lệ dấu trong nhau…


(1-1-12 )


* Hoàng Lộc


 


Ở một nơi


không có Mùa Xuân


 


Ở một nơi không có Mùa Xuân


Con chim nhỏ cũng chẳng buồn về đậu


Ngày hai buổi em về qua xóm lạ


Buồn vương trên tóc nhớ theo chân.


 


Nắng Sài Gòn từng giọt rưng rưng


Thời con gái tan theo từng giọt nắng


Anh ra đi phố phường xưa hoang vắng


Tháng năm buồn kỷ niệm ngủ không yên.


 


Em vẫn mơ hoài câu chuyện thần tiên


Nàng Tô Thị Việt Nam


Thờ chồng nuôi tằm dệt vải


Chuyện anh kể năm xưa


Em học thuộc lòng nên còn nhớ mãi


Nhỡ mai về anh sẽ trách em quên.


 


Em giấu kín nỗi buồn


Chỉ khóc lúc nửa đêm


Như sợ anh biết sẽ cười em yếu đuối


Em dắt con thơ qua vùng Kinh Tế Mới


Tháng năm ròng học cuốc đất trồng khoai


Da em sờn vì cực khổ trần ai


Tóc em rối vì dãi dầu mưa nắng


Em cố giữ lại đây nụ cười trong trắng


Sợ khi anh về mắt ướt sẽ không vui.


 


Cây hy vọng em trồng


Trước ngõ vẫn xinh tươi


Lớn lên bằng giọt mồ hôi sớm chiều em nhỏ


Trái tim em dòng thủy chung vẫn đỏ


Vẫn mặn nồng như thuở mới yêu nhau.


 


Không hẹn hò nhưng buổi sáng hôm nay


Anh trở lại với người đàn bà xa lạ


Mười năm anh đi mẹ con em vất vả


Chỉ một lời xin lỗi đủ sao anh.


Anh đã quên rồi những chuỗi ngày xanh


Những kỷ niệm vàng hoe trong ký ức


Anh trở lại dửng dưng nhìn quá khứ


Của một thời sỉ nhục gánh trên vai


Anh đã làm gì suốt một đời trai


Ngoài chút bả lợi danh


Chút da thịt thơm mùi hương phấn lạ


Người vợ trẻ của anh sẽ chẳng bao giờ hiểu cả


Vì chính anh đã gian dối với lòng mình.


 


Anh sẽ nói gì trước những điêu linh


Của đất nước còn chìm trong máu lệ


Ngày ra đi, anh thề non hẹn bể


Ngày trở về, ngoảnh mặt với quê hương.


 


Anh sẽ nói gì trước những đau thương


Của đồng bào anh trong ngục tù tăm tối


Ngày cha chết còn một lời trăn trối


Mong anh đứng thẳng làm người


Giấc mộng vàng anh dệt thuở hai mươi


Anh nỡ thay cho một tâm hồn thác loạn.


 


Vầng trăng ước trong lòng em vẫn sáng


Mười năm chờ nghe một tiếng thương yêu


Em nối tình mình theo múi chỉ đường kim


Ðan chiếc áo cho ngày anh trở lại


Nhưng bóng hạc vẫn nghìn trùng bay mãi


Ðể giang hà mòn mỏi tiếng thông reo.


 


Ði đi anh đừng trở lại đây


Em sẽ khóc nhưng không hề nuối tiếc


Chỉ tội nghiệp cho anh một đời thua thiệt


Gian khổ tù đày để được thế thôi sao?


* Trần Trung Ðạo


 


Mùa Xuân lại về


 


Xuân gõ cửa thì thầm tình tự


ba mươi năm một thoáng thật gần


người đi không hẹn ngày quay lại


giọt lệ tan rồi thuở gió trăng


 


ba mươi năm bàn chân chưa mỏi


nơi chốn xa người mẹ nhớ con


mưa trắng đường quê lời hẹn ước


mẹ ơi sông núi vẫn không mòn


 


ba mươi năm nỗi buồn quay quắt


em có nghe câu hát xứ người


câu hát Mùa Xuân như nhắc nhở


tình quê thao thức giấc nào nguôi


 


nỗi đau xa xứ còn nguyên đó


Xuân vẫn là Xuân của đất trời


hoa nở lòng thương cha nhớ mẹ


đường về xa lắc sóng mù khơi.


* Mạc Phương Ðình


 


Cô gái Xuân


 


Trong xóm làng trên, cô gái thơ


Tuổi xuân mơn mởn vẻ đào tơ


Gió đông mơn trớn bông hoa nở


Lòng gái xuân kia vẫn hững hờ


 


Lững thững lên trường buổi sớm chiều


Tập tành nghiên bút, học may thêu


Quần đen, áo trắng, khăn hồng nhẹ


Ngọn xõa ngang vai, tóc bỏ đều


 


Lá rợp cành xoài bóng ngả ngang


Cô em dừng bước nghỉ bên đường


Cởi khăn phẩy giọt mồ hôi trán


Gió mát lòng cô cũng nhẹ nhàng


 


Ðàn bướm bay qua bãi cỏ xanh


Lòng cô phất phới biết bao tình


Vội vàng để vở bên bờ cỏ


Thoăn thoắt theo liền đàn bướm xinh


 


Áo trắng khăn hồng gió phất phơ


Nhẹ nhàng vui vẻ nét ngây thơ


Trông cô hớn hở như đàn bướm


Thong thả trời xuân mặc nhởn nhơ


 


Ðàn bướm bay cao, cô trở về


Sửa khăn, cắp sách lại ra đi


Thản nhiên, cô chẳng lòng thương tiếc


Vì bướm ngày xuân chẳng thiếu chi


 


Cũng xóm làng trên cô gái thơ


Tuổi xuân hơn hớn vẻ đào tơ


Gió đông mơn trớn bông hoa nở


Lòng gái xuân kia náo nức chờ


 


Tưng bừng hoa nở, bóng ngày xuân


Rực rỡ lòng cô, hoa ái ân


Như đợi, như chờ, như nhớ tưởng


Ðợi, chờ, tưởng, nhớ bóng tình quân


Tình quân cô ấy sự thương yêu


Ðằm thắm, xinh tươi, lắm mỹ miều


Khao khát, đợi chờ, cô chửa gặp


Lòng cô cảm thấy cảnh đìu hiu


*


Một hôm, chợt thấy bóng tình quân


Gió lộng mây đưa thoáng đến gần


Dang cánh tay tình, cô đón bắt


Vô tình mây gió cuốn xa dần


 


Gót ngọc phăng phăng cô đuổi theo:


“Tình quân anh hỡi! Hỡi người yêu!


Gió mây xin để tình quân lại


Chậm chậm cho em nói ít điều”


 


Than ôi! Mây gió vẫn vô tình


Cuồn cuộn bay trên ngọn núi xanh


Nhìn ngọn núi xanh, mây khói tỏa


Mắt cô, đôi giọt lệ long lanh


 


Lá rợp cành xoài bóng ngả ngang


Cô em dừng bước nghỉ bên dường


Cởi khăn phẩy gió mồ hôi trán


Gió mát, lòng cô những cảm thương


 


Lủi thủi bên đường, cô ngẩn ngơ


Chốn này, đuổi bắt bướm ngày xưa


Cô buồn, cô tiếc, cô ngui ngậm


Cô nhớ ngày xuân, nhớ tuổi thơ:


 


“Ðàn bướm bay qua bãi cỏ xanh


Lòng cô phất phới biết bao tình


Vội vàng để vở bên bờ cỏ


Thoăn thoắt theo liền đàn bướm xinh


Ðàn bướm bay cao, cô trở về


Sửa khăn cắp sách lại ra đi


Thản nhiên, cô chẳng lòng thương tiếc


Vì bướm ngày xuân chẳng thiếu chi!…”


 


Ái tình nào phải bướm ngày xuân


Tình ái ngày xuân chỉ một lần


Một thoáng bay qua không trở lại


Gái xuân rỏ lệ khóc tình quân


(1935)


* Ðông Hồ


(Nguồn: Son Ng.; [email protected])


Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Đọc bút ký ‘Thượng Du Niềm Thương Nhớ’ của Lâm Chương

“Xuất thân” là nhà thơ, nhưng chỉ trong một thời gian ngắn sau, nhà văn Lâm Chương dường như che khuất hẳn nhà thơ Lâm Chương...

‘Mẹ Tôi’ của Nhị Hà, kinh vinh danh tình mẫu tử

Nhạc sĩ Nhị Hà viết “Mẹ Tôi” khi thân mẫu của ông còn tại thế (?). Nhưng khi ca khúc được phổ biến, nhiều người nghe không cầm được nước mắt.

Kỳ nữ Kim Cương đưa ‘Lan và Điệp’ vào thoại kịch

Sau khi chen chân vào làng tân nhạc được đón nhận nồng nhiệt, “Lan và Điệp” không dừng lại tại đây mà lấn sang địa hạt thoại kịch...

Nhân họp mặt văn nghệ và triển lãm tranh Tháng Mười

Nhân họa sĩ Lê Tài Điển từ Paris qua, một cuộc họp mặt và triển lãm tranh vừa tổ chức tại khuôn viên biệt thự vùng Tam Biên hôm 6 Tháng Mười.

Mộng dữ trường hận – thơ Thọ Khương

Bạn bè tao và mày/ Đôi khi tôi cùng ông/ Tháng ngày trên đất lạ/ Đời nhiều gió mênh mông.../ Điểm cao ngày thiếu nước/ Đêm về gác âu lo

Bạn ta hỡi, bạn ta! – thơ Trần Thiện Hiệp

Bấm tên bằng hữu trên vi tính/ Chết đã nhiều, sống chẳng bao nhiêu/ Từ Ta qua Mỹ nay vắng ngắt/ Suốt ngày ngậm tẩu thấm cô liêu

Mới hôm qua thôi

Năm 1993, Tháng Mười Hai, mùa tuyết trắng xóa ở Canada, tôi có dịp đến thăm một nursing home ở Montreal, bên cạnh dòng sông Saint Lawrence.

Mùa-thu-chết!

Nói đến Thu là nói đến gió , mưa và lá rụng. Đó là 3 điều kiện “ắt có và đủ” để mùa được gọi là Thu: Thu-Tây-Phương.

Làm thinh

Cái làng nhỏ đó nằm gần biển Manche, cách thành phố Etretat (miền Bắc nước Pháp) độ 10 km. Trong làng có chừng năm chục nóc gia nằm chùm nhum

Vĩnh biệt Vi Khuê

Tôi không liên lạc được với bà Vi Khuê từ ngày ông Chử Bá Anh qua đời, gần 20 năm. Bà có một hai lần gọi tôi, mà không cho tôi gọi lại.