Thơ gửi không không


Cảm một nàng thơ được dịp làm thơ


Thơm thảo hương hoa khắp trời gió thoảng


Thời gian đi qua chỉ còn là bạn


Ơn đất trời cho hơi thở hồi sinh


 










Thiếu nữ áo tím – Ðỗ Duy Tuấn.


Cặm cụi áo cơm nghĩ quẩn đi quanh


Chắc ta chết mà hồn không siêu thoát


Rượu nghiêng rót không còn nơi thù tạc


Thật bạn hiền sao không thấu lòng ta


Cất tiếng kêu trời – trời đất bao la!


Cất tiếng gọi tình – tình không mông quạnh!


Ôi hạnh phúc đời thơ là khổ hạnh


Thi sĩ – hề! giỡn mặt với gươm thiêng!


Tạo phúc đi chùa cũng chỉ cầu duyên


Nên ta mãi lụy tình nơi trần tục


Mãi tìm kiếm – kiếm tìm trong vô thức


Thả đợi chờ cùng nỗi nhớ trôi sông


Ta viết bài thơ ký gởi không không


Ai muốn nhận thì mở lòng ra nhận


Lời đã tỏ không còn gì vướng bận


Xin mỗi nàng thơ phong kín nụ hồng


Ta lại trở về với con số không


Mặt nước hồ xanh khoảng trời bình lặng


Rất thanh thản vươn nhành hoa súng trắng


Ngày mới dần lên ánh nắng mai.


Ta lại bắt đầu đón một tương lai…


Sài Gòn, 11-2011


Nguyễn Hữu Thụy


(Nguồn: Tác giả gửi qua Thư Viện Sáng Tạo)


Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Một trung đội trưởng Nghĩa Quân

VNCH mà điên cuồng chống Cộng thì đâu có chính sách chiêu hồi, đâu có bắt tù binh cả trăm ngàn nuôi ăn cho mập rồi trao trả? Thằng cha này chắc chưa bao giờ cầm súng!

Một nén nhang cho ngày Tháng Tư Ðen – Thơ Nguyễn Xuân Nghĩa

Người bắn anh có thể là bạn tôi/ Một gã thanh niên miền Bắc/ Cũng có thể là tôi/ Tôi cũng bị buộc vào Nam “đánh giặc.”

Phố Hoài – Thơ Phùng Hiếu

Hoàng hôn nghiêng phố cổ/ Bóng em nghiêng sông Hoài/ Tóc dài em nghiêng phố/ Ta nghiêng về bên nhau.

Gióóóóóó… – Thơ Trần Vấn Lệ

Hôm nay... nắng mà lạnh... và gió... như gió lộng./ Cái ao nhỏ nổi sóng, biển chắc là bạc đầu!

Ngày 30 Tháng Tư

Tôi là một người Việt Nam, sống và lớn lên, trưởng thành trong thời buổi ấy, thời buổi đau thương nhất của đất nước, nay lại sống suốt 29 năm trong chế độ, sắp sửa 30 năm...

Ngủ đi con – Thơ Đặng Tiến Đạt

Quằn quại khóc than, làm sao khô suối lệ/ Con đâu rồi, con ơi, con ở đâu?/ Chưa vào đời đã thắm đỏ mái đầu/ Cha mẹ chôn con, chôn từng khúc ruột...

tình yêu? – Thơ Lê Minh Hiền

làm gì có tình yêu/ khung cửa đời hé mở/ lối đi... về thiên thu

Trời tháng năm – Thơ Trần Thoại Nguyên

Trời tháng năm tôi về thăm hạ cũ/ Bóng phượng gầy lửa cháy rụi hoa niên/ Con tu huýt thổi chiều xưa trong gió/ Lũ trẻ trâu giờ phiêu lãng bao miền.

Đinh Phụng Tiến, từ ‘bia miệng’ tới ‘hồi kết không có hậu’

Tôi nghĩ, ở truyện ngắn cuối cùng tập truyện của mình, nhà văn Đinh Phụng Tiến đã hiển lộng khả năng dựng truyện, làm chảy nước mắt người đọc một cách tài ba...

Nhà văn, tác phẩm, bạn đọc

Đối với người đọc, cái mà người viết bây giờ đã thực hiện được, là đã đẩy được người đọc mình đến đứng chung với mình trên một điểm khởi hành mới, thỏa thuận gia nhập với mình vào hành động.