Vàng Ðen (Kỳ 32)


Kỳ 32


 


Phong Sương tự dưng biến thành đứa trẻ, nhìn cái gì cũng muốn ăn. Bên này hàng bánh ít, bên kia hàng bánh khói, bánh bèo. Hàng bánh ram kèm tôm khô, thịt bốc hơi đưa mùi thơm đi loạn xạ.


Lại còn hàng bán bánh canh chân giò heo, khói bốc nghi ngút trông đã làm sao. Ðịnh kéo cô Hai vào ngay hàng bánh canh chân giò heo để xì xụp húp, bỗng Phong Sương chợt trông thấy hàng bún bò Huế bên cạnh với nồi nước dùng đỏ ối những ớt, mỡ trên mặt, nước miếng tự dưng ứa đầy miệng. Không cầm lòng nổi và cũng không cần hỏi ý kiến cô Hai, Phong Sương sà ngay xuống hàng bún.


“Bà hàng, cho tôi hai tô bún.”


Bà bán hàng chăm chăm nhìn Phong Sương rồi hỏi:


“Cô em ni muốn ăn nhiều ớt hay ít ớt?”


“Bà hỏi kỳ vậy, tôi dân Pặc Sế mà, bỏ nhiều ớt vào, lẹ lẹ nghe bà, làm cho thật ngon, ngon nghe bà.”


“Răng mà tôi chưa bao giờ thấy cô em ở đây cả.”


Lại tiếng Huế.


“Hai mươi năm trước tôi đã ở đây, tôi mới ở Vạn Tượng về. Làm ngon, ngon, ngon nghe bà, thêm nhiều rau muống chẻ, rồi tôi thêm tiền.”


Cách sử dụng ba tĩnh từ liên tiếp để diễn đạt được cái “rất” của người Việt sinh đẻ tại Lào như Phong Sương, đã khiến cho các bạn Việt Nam đến từ Việt Nam, cùng sinh sống ở Mỹ đã phì cười.


Lớp mỡ trộn lẫn ớt đỏ au nổi trên mặt tô bún, điểm xuyết cùng những mầu xanh của hành lá, rau mùi, rau răm khiến tô bún trông hấp dẫn lạ. Những cọng bún lớn cứ tuồn tuột trôi khỏi đôi đũa, để rồi cũng không tránh khỏi rơi vào chiếc thìa Phong Sương đã hứng ở dưới, đành thúc thủ, ngoan ngoãn để Phong Sương lùa vào miệng.


Nồi nước dùng phải thật khó tính mới chữa được cái nhạt nhẽo của những sợi bún. Nước dùng phải được nấu với chân giò heo, thêm chút mắm ruốc nướng, cộng với vài lát khóm (trái thơm) cho dịu cái mặn của mắm ruốc. Tất cả phải được hầm nhỏ lửa để nước phải thật trong. Ðể chữa cái cay của nước, miếng thịt bò lẫn gân bò phải được thái con cờ, không được hầm quá kỹ, như vậy trong khi miệng đang phải chậm rãi nhai, cái nóng của ớt có thể từ từ len lỏi trốn thoát ra ngoài chút ít. Sau miếng thịt bò, lại một thìa nước dùng, cả hai thật hài hòa qua khỏi cổ họng và từ đó chúng tấn công không ngừng nghỉ, chúng đốt từ trên cổ xuống đến bụng. Nhưng kệ, còn cái giò heo, giò heo đã được thui kỹ trên lửa, trông sạch và vàng lượm.


Phong Sương bỏ hẳn đôi đũa xuống mặt sạp bún để dùng cả hai tay tấn công cái giò heo. Ðó là cứ điểm cuối cùng của tô bún bò Huế. Phong Sương đã tấn công chúng một cách mạnh bạo ngay từ lúc đầu cuộc chiến, rau muống chẻ, bắp chuối sắt mỏng, trộn lẫn lộn với những sợi bún để kềm chúng cho khỏi chạy. Một miếng bún, một thìa nước dùng. Phong Sương làm dữ quá, khiến một vài lần xém bị sặc vì ớt. Chúng đã phản ứng bằng cách phát ra một nồng độ thật cao, hầu mong chặn bớt sự phũ phàng của Phong Sương. Tiêu bột do Phong Sương rắc lên mặt tô bún lúc khởi đầu cũng phản ứng không kém.


Cuối cùng, tô bún bò Huế đã thật tuyệt trần. Phong Sương đã thắng, nhưng cũng phải khá vất vả, mồ hôi ra như tắm.


“Bà hàng, bà làm cho tôi tô nữa.”


Bà hàng với ánh mắt nghi ngờ nhìn Phong Sương, trong khi tô bún của cô Hai vẫn còn non nửa.


“Cô ăn hết cả đĩa rau rồi.”


“Có sao đâu.”


“Tôi muốn nói cô em ăn nguyên tô bún với cả đĩa rau, coi chừng ăn không hết tô thứ hai.”


“Bà làm cho tôi một tô nữa đi.”


Bà hàng lẳng lặng cho bún vào tô. Chuyến này, tô bún đã hạ Phong Sương ngã ngựa. Thêm nửa tô bún nữa, Phong Sương đã thở hết muốn nổi. Cô Hai chỉ lẳng lặng cười, móc tiền ra trả.


“Chưa bao giờ trong đời cháu lại được ăn một tô bún bò ngon, ngon, ngon như vậy.”


“Tại cháu đi đã lâu nên không có dịp được ăn.”


“Không cô, bên Mỹ thiếu gì nơi bán bún bò Huế, nhưng ngon như bên Lào của mình thì không có. Cũng bõ công cháu ngồi máy bay cả ba tiếng đồng hồ từ Viên Chắn xuống đến Sà Vằn của cô. Viên Chắn cũng chẳng bằng.”


Hai cô cháu thả bộ đi khắp chợ. Chợ kéo dài ra đến cuối con đường của phố chính, nơi ấy, sáng sáng những cô bạn hàng người Việt mặc áo dài thường dùng đòn gánh để mua hàng.


Ðịa dư của Lào là một dải đất chạy song song với Việt Nam, ngăn bởi rặng Trường Sơn, nhưng ngắn hơn. Những tỉnh chính của Lào được thể hiện qua ba tỉnh Vạn Tượng, Sà Vằn, Pặc Sế. Cả ba lại đều thể hiện phong tục, tập quán của người Việt Nam tại ba miền Nam, Trung, Bắc. Sự thể hiện rõ ràng nhất được thấy qua ba chợ chính của cả ba tỉnh chính của Lào.


Pặc Sề (Sế), nơi quy tụ những anh hùng, hảo hán, giang hồ tứ chiến hay những công chức miền Nam được bổ lên làm việc, hoặc những người bất mãn chính quyền tại miền Nam thời chúa Nguyễn, định cư và lập nghiệp tại đấy.


Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

‘Người Đọc và Người Viết,’ một tác phẩm mới của Hai Trầu-Lương Thư Trung

Với 95 bài viết về nhiều tác giả và tác phẩm, “Người Đọc và Người Viết” là một tập tiểu luận nhận định văn học của Hai Trầu-Lương Thư Trung.

Nhạc sĩ Ngọc Chánh, từ soạn sách nhạc tới phát hiện ca sĩ Minh Hiếu

Trong sinh hoạt âm nhạc suốt 20 năm (1954-1975) tại miền Nam Việt Nam, rất nhiều người biết tên tuổi nhạc sĩ Ngọc Chánh.

Lục bát sinh nhật

Mỗi sinh nhật tôi lại nhớ đến bài thơ ấy của Cung Trầm Tưởng. Mỗi đêm mưa tôi lại đọc bài thơ ấy của Cung Trầm Tưởng. Đó là mùa mưa Sài Gòn. Đó là Sài Gòn của chúng tôi.

Một trung đội trưởng Nghĩa Quân

VNCH mà điên cuồng chống Cộng thì đâu có chính sách chiêu hồi, đâu có bắt tù binh cả trăm ngàn nuôi ăn cho mập rồi trao trả? Thằng cha này chắc chưa bao giờ cầm súng!

Một nén nhang cho ngày Tháng Tư Ðen – Thơ Nguyễn Xuân Nghĩa

Người bắn anh có thể là bạn tôi/ Một gã thanh niên miền Bắc/ Cũng có thể là tôi/ Tôi cũng bị buộc vào Nam “đánh giặc.”

Phố Hoài – Thơ Phùng Hiếu

Hoàng hôn nghiêng phố cổ/ Bóng em nghiêng sông Hoài/ Tóc dài em nghiêng phố/ Ta nghiêng về bên nhau.

Gióóóóóó… – Thơ Trần Vấn Lệ

Hôm nay... nắng mà lạnh... và gió... như gió lộng./ Cái ao nhỏ nổi sóng, biển chắc là bạc đầu!

Ngày 30 Tháng Tư

Tôi là một người Việt Nam, sống và lớn lên, trưởng thành trong thời buổi ấy, thời buổi đau thương nhất của đất nước, nay lại sống suốt 29 năm trong chế độ, sắp sửa 30 năm...

Ngủ đi con – Thơ Đặng Tiến Đạt

Quằn quại khóc than, làm sao khô suối lệ/ Con đâu rồi, con ơi, con ở đâu?/ Chưa vào đời đã thắm đỏ mái đầu/ Cha mẹ chôn con, chôn từng khúc ruột...

tình yêu? – Thơ Lê Minh Hiền

làm gì có tình yêu/ khung cửa đời hé mở/ lối đi... về thiên thu