Vàng Ðen (Kỳ 80)


“Vàng Ðen” là tiểu thuyết của nhà văn Nguyễn Dũng Tiến, được xây dựng trên những tư liệu cùng huyền thoại liên quan tới vùng “Tam Giác Vàng,” một trong những nguồn sản xuất và cung cấp thuốc phiện (“vàng đen”) lớn nhất thế giới. Ngoài việc viết văn, tác giả Nguyễn Dũng Tiến cũng là một trong những người Việt Nam đầu tiên có công gầy dựng vườn cây ăn trái cho người Việt ở xứ người. Ông hiện là chủ nhân vườn cây LA Mimosa Nursery, 6270 East Allston Street, Los Angeles, CA 90022-4546. Tel: (323) 722-4543. Ðược sự cho phép của tác giả, Người Việt hân hạnh giới thiệu tiểu thuyết “Vàng Ðen” trên mục truyện dài của Nhật Báo Người Việt cũng như Người Việt Online.

 

Kỳ 80

 

12

 

Giữa lúc Hồ Mông, một địa danh thất lạc, nhỏ như một chấm kim trên bản đồ thế giới, đang sôi sục dù trời đêm với đầy sương mù bao phủ, giam cái lạnh căm căm lên vạn vật. Ðúng hơn, điểm sôi sục đó còn nhỏ hơn cả chấm kim trên bản đồ, vì tư dinh cùng hoa viên của Khun Sa đang đổ lửa.

Giữa cái đổ lửa ấy, một vài nơi khác trên địa cầu, thật xa, thật xa với Hồ Mông, có nhiều người đang nói, bàn tán, thảo luận về địa danh mịt mù đó, cùng những gì liên quan đến nó.

Tại California, quận Riverside, trong căn cứ của đơn vị lính đánh thuê gốc Việt.

Từng sợi khói thuốc lá mầu xanh lơ lửng treo giữa khoảng không trong phòng họp của đơn vị. Người đơn vị trưởng ngửa lưng, tiếp tục thả từng hơi khói dài lên trên trần. Cuộc họp đã có vẻ quá lâu, dăm, bẩy người ngồi quanh chiếc bàn dài chừng đã quá uể oải. Người đại úy tên Vi, tính tình xem chừng nóng nẩy cũng ngồi lơ đãng gãi đầu. Những tách cà phê trên bàn có lẽ cũng đã được đổ thêm nhiều lần, vì hai bình cà phê lớn trên chiếc bàn nhỏ cạnh đó đã cạn đến đáy.

-Thôi, chúng ta tạm giải tán và chờ đợi, cùng lắm trong bốn mươi tám tiếng nữa, bên đó sẽ báo cáo về.

Vừa nói, trung tá chỉ huy trưởng vừa đẩy lùi chiếc ghế để đứng dậy. Những người khác cũng lục tục đứng dậy theo. Tất cả lần lượt nối nhau rời phòng họp.

-Trình trung tá, tôi vẫn cho rằng, thằng nhỏ nó sẽ không đốn Khun Sa.

Trả lời cho câu nói của đại úy Vi, người chỉ huy trưởng cũng chỉ lấp lửng:

-Tôi đã nói với anh rồi, hắn theo tôi khá lâu, chân cẳng của hắn tôi phải biết. Hắn đã từng làm được nhiều cú động trời, nhưng cũng có nhiều cái khùng làm tôi muốn điên. Chuyện hắn đốn Khun Sa hay không cũng tùy thuộc vào hoàn cảnh của hắn ngay bây giờ. Tất cả những gì A Sán báo cáo về chiều hôm qua, anh cũng biết như tôi vậy.

-Kẹt nhỉ, thằng nhỏ lại còn mang theo cái lá đa. Xui thấy mẹ.

Câu nói của đại úy Vi làm ông Thanh, thiếu tá phó cười nhạt, rồi bỏ nhỏ:

-Lá đa làm anh xui mấy lần rồi?

-Ờ, ờ, cũng phải bị vài lần mới có kinh nghiệm chứ thiếu tá. Phải bị bể ống khói vài lần mới biết, máng vào lá đa chỉ có bù.

Trong khi các sĩ quan khác đã tách rời khỏi phòng họp, mỗi người một hướng, cả ba vẫn thong thả thả bộ, tiếp tục nói chuyện.

-Tôi rất lo âu cho hắn, hai đứa nhỏ người Lào của hắn bị bắt cóc, bị giết như vậy mà chính hắn cũng như mình đều không có một chút manh mối nào hết. Còn người đàn bà nào đó, do hắn cứu về đến Vạn Tượng cũng bị giết kiểu tùng xẻo, chết không ai hay. Hiện giờ, cùng những gì đã xảy ra, tôi dám chắc đến tám mươi phần trăm, nguồn tin bị hở từ bên ngoài, không phải do mình. Trên nguyên tắc, sau khi bị cảnh cáo ngay tại đơn vị, mình đã chính thức hủy bỏ khế ước hạ Khun Sa với tụi C.I.A., vì tôi tưởng nguồn tin bị hở từ phía chúng ta…

-… Nhưng sau đó, tôi đã liên lạc trực tiếp thẳng với giám đốc của tình báo Mỹ, cho hắn biết sự việc đã bị lộ trước khi mình động thủ. Tôi quy kết, nguồn tin bị lộ từ phía hắn, do đó tôi chỉ chấp nhận làm nếu dư luận được phổ biến là khế ước đã được hủy bỏ giữa hai bên. Chính hắn đã vui vẻ chấp nhận và hứa sẽ vô cùng kín đáo. Kết luận, tụi nhỏ của mình bị đón ngay từ Vạn Tượng, bị bắt cóc, bị phục kích, vì tin đã bị hở ngay tại Mỹ.

Cả ba giữ im lặng hồi lâu dù vẫn thong thả đi.

-Những gì trung tá vừa nói làm tôi lẫn trung tá băn khoăn vô cùng. Chúng tôi đã âm thầm xét lại từng đường dây, mối nhợ, nhưng tuyệt không một điều gì, hay một ai có thể khả nghi được. -La Diabla này quả thật làm chúng tôi điên đầu. Do đó, trong phiên họp, chúng tôi không đả động gì đến khế ước ngầm với C.I.A., cũng như không đả động gì đến việc sẽ cử anh đem hai trung đội sang đấy hầu tiếp ứng, nếu cần.

-Khi nào, thiếu tá?

-Chúng tôi chỉ muốn báo trước cho anh để anh âm thầm chuẩn bị tụi nhỏ. Không chừng trong vòng vài phút nữa, hay có khi đến ngày mai. Tùy theo tin từ Chiang Mai gởi về.

-Anh Vi cứ chuẩn bị sẵn hai trung đội cho tôi, vũ khí nhẹ, cùng lắm đem theo hai cây cối. Tôi và ông phó nhẩy vào vụ này không phải vì Khun Sa. Chúng tôi muốn -La Diabla phải lộ diện. Cũng có thể, một trong những chân tay thân tín của Khun Sa là -La Diabla, đang hoạt động vòng ngoài cho hắn. Riêng bản chất của Khun Sa, hắn không đến nỗi tàn độc như vậy.

-Nếu không cho tôi đi liền, sợ rằng đến nơi có quá trễ chăng?

-Thằng Sơn hãy còn nguyên trung đội đủ đang nằm căng ngang ở biên giới Thái Miến. Tôi không cho trung úy Phong biết chuyện hắn đánh Khun Sa chỉ là việc phụ. Mình cũng chưa biết chắc “La Diabla” ở phía nào, nếu con quỷ cái ấy thuộc cánh Thái Lan, cùng bọn với thằng dân biểu Thanon Kitthaton, thằng nhỏ của mình sẽ bị nằm giữa hai gọng kềm.

-Tên dân biểu ấy đã từ chức rồi.

play-rounded-fill

MỚI CẬP NHẬT