Vàng Ðen (Kỳ 82)

 



“Vàng Ðen” là tiểu thuyết của nhà văn Nguyễn Dũng Tiến, được xây dựng trên những tư liệu cùng huyền thoại liên quan tới vùng “Tam Giác Vàng,” một trong những nguồn sản xuất và cung cấp thuốc phiện (“vàng đen”) lớn nhất thế giới. Ngoài việc viết văn, tác giả Nguyễn Dũng Tiến cũng là một trong những người Việt Nam đầu tiên có công gầy dựng vườn cây ăn trái cho người Việt ở xứ người. Ông hiện là chủ nhân vườn cây LA Mimosa Nursery, 6270 East Allston Street, Los Angeles, CA 90022-4546. Tel: (323) 722-4543. Ðược sự cho phép của tác giả, Người Việt hân hạnh giới thiệu tiểu thuyết “Vàng Ðen” trên mục truyện dài của Nhật Báo Người Việt cũng như Người Việt Online.


 

Kỳ 82

 

Bà đã ủi hắn một cú nặng thấy rõ, mặt hắn đỏ bừng, mắt liếc vội đồng bạn. Trong khi tên sếp của D.E.A. cũng đang nhìn hắn dò xét. Ánh mắt ấy, đứa ngu nhất cũng thấy đang ngầm hỏi: À thì ra anh bạn bổ lẻ, anh bạn chỉ đáng chơi với rắn. Thay vì gọi tên hắn, bà đã đem chức vụ của hắn ra gọi, rồi gán cho hắn cái tội bổ lẻ với món tiền của bà quyên được. Hắn ấp úng phân trần:

-Tôi xin bảo đảm với bà số tiền ấy vẫn còn nguyên, cho đến khi nào tôi hạ được Khun Sa, tôi mới chạm đến nó. Chắc bên phía của anh bạn tôi, quỹ hơi eo hẹp nên anh bạn tôi mới thở than như vậy.

-Như vậy số tiền ấy để trả cho kẻ nào đó, do ông thuê để hạ Khun Sa. Nhưng theo tôi biết, ông đã hủy hợp đồng với tụi lính đánh thuê nào đó rồi kia mà.

-Thưa cũng không hẳn như vậy, tôi treo món tiền do bà trao để cho tất cả những tụi giang hồ nào muốn, cứ việc đi lấy đầu Khun Sa. Hiện giờ, chúng tôi cũng đã đốt được khá nhiều chặng đường. Anh bạn tôi đích thân qua Thái Lan để áp lực tụi bên đó giao cho mười tên Tầu mới bắt được, tụi nó là đàn em của Khun Sa. Còn tên dân biểu Thái Lan buôn bạch phiến sang Mỹ, không chóng thì chầy, chúng tôi cũng dẫn điệu sang Mỹ và đem giao tận tay cho bà chị.

-Tất cả những chuyện quý ông vừa kể đều không phải điều tôi muốn. Các ông cũng đã biết, hơn sáu chục phần trăm ma túy được tiêu thụ hàng ngày tại Hoa Kỳ đều đến từ bàn tay Khun Sa. Tôi muốn Khun Sa. Chỉ có vậy thôi.

-Thưa bà, chúng tôi đã chặt được từng cánh tay của Khun Sa. Tôi hy vọng, trong tháng này, tôi sẽ có được tin tốt cho bà.

-Tôi cũng mong cho cái hy vọng của ông được thành tựu.

Hai tên đực lẳng lặng ra về, chúng để quên lại cái nghênh ngang lúc mới bước vào. Quơ tay nhặt bậy một điếu thuốc trong bao thuốc lá chúng bỏ quên, bà chánh biện lý Mary J. Blanca tự nghĩ, mình cũng phải khệnh khạng một chút, bàn dân mới nể. Ngả lưng trên chiếc ghế bọc da, hai chân ném thẳng lên mặt bàn, bà nằm dài người thật thoải mái. Chơi thêm điếu thuốc nữa. Coi bộ cũng có lý.

Năm, bẩy phút trôi qua, bà chánh vẫn thoải mái nằm ỳ trên chiếc ghế da, hai chân vắt vẻo trên mặt bàn. Bà không phải dân ghiền thuốc, nhưng lâu lâu đá một điếu cũng chẳng chết thằng cô hồn nào. Thể nào cô thư ký sẽ ngửi thấy mùi, sẽ nhẩy nhổm, nhưng có hai tên đực vừa đi ra đỡ đạn cũng chẳng sao, làm thêm điếu nữa. Lim dim đôi mắt, bà nhớ lại hơn nửa năm trước, nhớ như in, bà đã ký án lệnh cho cảnh sát liên bang bao vây, tấn công khách sạn Kenmore vào giữa tháng 6 năm 94, dưới sự chứng kiến của bà.

Những phàn nàn, chỉ trích của báo chí trong vài năm trước đây khiến bà phải nhúng tay. Báo chí đã đặt cho cái khách sạn ấy cái tên “Ðịa ngục.” Tuy bà chẳng nhìn thấy tận mắt, nhưng những gì F.B.I. đem về cho bà xem, cũng làm bà ớn lạnh. Phải hơn 11 tháng theo dõi, điều tra cùng gài người, bà mới dám ký án lệnh. Phải huy động cả hơn hai trăm cảnh sát chìm, nổi, vòng trong lẫn vòng ngoài, F.B.I. mới hốt trọn gói. Bắt được 18 tên, nhưng chỉ có thể truy tố được 14 tên về tội ma túy. Chừng đó người, chừng đó thời gian cùng những tốn kém, chỉ truy tố được 14 tên cá kèo. Bà thấy thua rõ, hốt trọn một gói, nhưng gói quá nhỏ. Ðược cái, bà được xem một phim vô cùng thật, sống động và gay cấn.

Trong một chiếc xe Van trang bị những loại máy móc truyền tin thật tối tân cùng bốn, năm nhân viên cảnh sát tháp tùng. Bà đã chứng kiến từ đầu đến cuối cuộc đột kích từ bên ngoài. Hơi tiếc, lúc đó bà không đủ gan để theo vào bên trong. Bên ngoài dơ bẩn của cái khách sạn đồ sộ 23 tầng với 621 phòng, cũng đã làm cho bà đủ lợm giọng.

Khách sạn được xây không biết từ đời nào, lớp gạch thẻ đã thay mầu với thời gian, chắc cũng loang lổ như chiếc ra trải giường của con điếm nghèo ngay trong khách sạn. Những cánh cửa sổ kính, loại kéo lên, kéo xuống nham nhở với đủ mầu hoen ố. Tụi gian ác đã túa ra bằng những chiếc cửa sổ ấy để định trốn, có đứa leo qua hàng chữ HOTEL lớn bằng đèn mầu. Hàng chữ lớn thả dài từ trên xuống, chừng đã hỏng từ lâu, vì bóng đèn đã đen mờ. Khi chúng sắp sửa đánh đu, lần mò bám theo hàng đèn xuống phía dưới, chúng mới khám phá ra những bóng cảnh sát đen nghẹt dưới đường. Qua chiếc ống nhòm, bà thấy một vài tên trong bọn gian ác nhe răng cười trước khi chui vào lại lỗ cửa sổ để bị còng tay. Thôi kệ, coi phần hành động ở ngoài cũng tạm đủ, lỡ vào bên trong, đêm về, e đành bỏ ngủ.

Lan man nghĩ mãi, bà chánh biện lý lại nghĩ đến những sòng bạc của tụi Phi làm chủ, tụi F.B.I. cũng nhá chừng mấy lần với bà. Tụi này cũng quậy lắm, mãi dâm, ma túy đủ cả. Chúng thuê cả đám toàn gái Việt Nam làm dealer (người chia bài)… Nhưng vừa chạm vào chữ Việt Nam, bà lại sực nhớ đến một cô gái Việt Nam đã từng gặp một lần đi chung với tên Trung Tá Lone Star, khi hắn đi vận động để tranh chức thượng nghị sĩ kỳ rồi. Bà chỉ nhớ rằng, đôi mắt cô ta quá đẹp, nhưng cũng thật dữ.

play-rounded-fill

MỚI CẬP NHẬT