Xe Lên Xe Xuống (Kỳ 54)


Kỳ 54


Nguyễn Bình Phương


Hai mắt anh vẫn cứ lao láo, vô can. Ðêm tầng tầng chất ngất thế nhưng vẫn không đè sập được mí mắt anh xuống. Mình nhớ khi mẹ gọi điện bảo mấy hôm rày anh liên tục nhắc mình thì mình khấp khởi bắt xe về ngay. Tới khi thấy anh vung vẩy đi lại giữa sân mình lại có cảm giác rất lạ, không rõ mừng hay lo. Anh vồn vã bắt tay mình, lắc mạnh, cười nhe hàm răng trắng rợn. Chưa bao giờ anh bắt tay mình cả.


– Khỏe chứ?


Anh hỏi mình, chân tình, chí thiết như không gặp nhau hàng vài chục năm. Mình gờn gợn đáp:


– Em vẫn khỏe.


– Tốt, thế là rất tốt.


Anh vỗ vai mình bồm bộp, những cú vỗ mạnh mẽ, suồng sã, có đôi chút kẻ cả.


– Bây giờ chú kể cho anh nghe xem Hà Nội nó thế nào? Khá chứ? Sầm uất chứ? Có bằng thủ đô các nước xã hội chủ nghĩa khác không?


Mình cười, miệng méo xệch. Không biết phải nghĩ thế nào nữa. Anh thì ngồi thẳng lưng trên ghế, hai bàn tay úp lên hai đầu gối, chăm chú ngó mình, chính xác là nhìn vào miệng mình làm như Hà Nội sẽ từ đó hiện ra. Mình nói Hà Nội đông đúc, ồn ào, tạp nhạp đủ loại người. Anh hơi nghiêng đầu, mắt trái nhíu lại như không tin lời mình.


– Nhà cao tầng thì sao?


Anh hỏi, giọng hồi hộp, xô dạt. Mình lắc đầu:


– Cũng leo teo được mấy cái.


– Còn Tháp Rùa, nó vẫn cao đẹp như thế chứ?


Mình hơi ngẩn ra. Mình biết anh chưa bao giờ tới Hà Nội, tại sao anh lại hỏi nó vẫn cao đẹp như thế.


– Vẫn thế chứ?


Anh sốt ruột nhắc lại câu hỏi. Mình đành phải nói thật:


– Nó chưa bao giờ cao đẹp cả. Chỉ nhỉnh hơn cái miếu bà Ðông một tí thôi.


Mắt anh đờ ra và mình thấy một tấm lưới sẫm màu chầm chậm buông trùm lấy đôi mắt ấy. Anh không hỏi nữa, lưng khòng xuống, duy hai bàn tay vẫn úp lên hai đầu gối.


– Tao đã từng khóc ở thung lũng oan khuất.


Anh nói, câu nói không ăn nhập gì, sau đó đứng dậy bỏ ra sân. Thung lũng oan khuất là nơi đại đội của anh gần như bị xóa sổ ở đó.


Bữa cơm chiều anh em mình uống rượu. Bình rượu thuốc bác Lâm cho anh giờ mới được chắt ra. Rượu hơi chát vì ngâm rễ cây nhưng bù lại tuyệt không đau đầu. Mẹ lo vết thương của anh tái phát nên ra sức can. Anh lễ phép bảo:


– Anh em con cũng chỉ uống lần này thôi. Rồi mẹ mang trả cho bác Lâm hộ con.


Ðó là câu nói lễ độ cuối cùng mình nghe từ miệng anh.


Mọi thứ vẫn bình thường. Chuyến đi còn dài cho dù mình có hơi se lạnh vì trống trải. Giá có thêm cái gì nữa đắp điếm vào mình thì tốt hơn. Mình nhắm mắt lại, hơi chao đảo vì những sắc màu rin rín quyện với nhau quay tròn ngay sống mũi.


– Ðây, đây là Thung lũng oan khuất, nổi tiếng về oánh chác – Hắn bảo mình – ông có xuống ngó một tí không?


Tất nhiên là xuống. Bọn mình nhoài ra khỏi xe, thi nhau hít thở bầu không khí thoáng đãng. Chỗ này đại đội anh đã quần nhau với họ năm ngày trời. Quân cứ bổ sung thun thút như dốc cát xuống hang. Ngày cuối cùng, tức là ngày thứ sáu, thì cả đại đội chỉ còn lại có sáu mống.


– Bọn họ vào đường này, đấy, còn rút đường này, không, chếch dưới kia một chút cơ.


Lái xe khoát tay vẽ đường quân của họ tiến và rút cho mình thấy rồi lỉnh ra sau xe. Thung lũng oan khuất giống như cái nồi méo, hơi bị lệch về bên trái và chỉ có đúng một con đường xuyên thẳng qua. Ðơn vị anh phục ở đoạn đường đầu tiên dẫn vào thung lũng. Năm ngày trời quân họ xô hết lớp nọ đến lớp kia mà không vượt qua. Ðến sáng ngày thứ năm họ mở trận đánh quyết định trong đó có cả xe tăng yểm trợ tấn công. Tờ mờ sáng họ đã dùng pháo giã liên miên đến hơn tiếng đồng hồ sau đó tới thám báo dò đường, cuối cùng là bộ binh có xe tăng bọc lót phía sau.


“Thằng Vĩnh quê ở Hà Nam sốt ruột quá mới ngỏng đầu khỏi chỗ nấp chửi, địt mẹ chúng mày, xéo cha nó về đi. Ðạn sượt qua mang tai nó, cắm giữa mặt thằng Biên, người Quảng Yên. Tao sợ, rất sợ, chắc chỉ thêm chút nữa là tao bỏ chạy.’’

video
play-rounded-fill

MỚI CẬP NHẬT