Hành Tây Bắc – thơ Lê Tấn Dương

(Hình: Google)

“Ta đi nhưng biết về đâu chứ?
Đã dấy phong yên khắp bốn trời.” (Hành Phương Nam – Nguyễn Bính 1943)

Ta đã lưu phương Tây Bắc này
Hai sáu mùa, theo lá thu bay
Hết năm, Xuân đến, hoa đào nở
Mới thấy cuộc đời lắm đổi thay.

Đêm lạnh, một mình bên chung rượu
Chưa cạn hồ trường đã thấy say.
Từ năm gãy kiếm, rời lưng mã
Chớp bể mưa nguồn chuyện rủi may.

Hết nửa đời trai vì cơm áo
Đành gởi phận người theo gió mây
Nếu biết cuộc cờ từ kiếp trước
Thì đâu phải lụy từng phút giây.

Nợ trả chưa xong, đầu đã bạc
Tàn cuộc viễn trình, tay trắng tay
Đêm đêm ngóng mắt về quê cũ
Gởi lòng theo từng cánh nhạn bay.

Bao năm lưu lạc vùng Tây Bắc
Tìm nửa thanh gươm ở chốn này
Nhiều đêm hơi rượu tràn cay mắt
Kiếm mất, bình rơi, giọt lệ đầy.

Tháng Tư năm ấy, tàn chinh chiến
Ngựa đã lìa đàn, chim đã bay!
Đất đá nhớ thương mùi rêu cũ
Biết ngựa có về kịp tối nay?

Hỡi em thục nữ, môi hồng phấn
Đừng sợ đêm tàn, tỉnh cơn say
Hãy uống cùng ta, nghe chuyện cũ.
Chuyện sa trường, da ngựa bọc thây.

Bằng hữu – Rượu đây, xin cạn chén.
Nguyện ước một ngày, tay trong tay
Bến Hải nếu xưa là sông Dịch
Ta muốn sang Tần, kịp không đây?

Chuyện cũ quê nhà – Ta nhớ chứ!
Lửa cháy tan hoang bốn góc trời.
Ta khóc miền Nam, thương đất nước
Máu đào, xương trắng, bạn bè ơi.

Ta bỏ quê xưa, đi biền biệt
Bao nhiêu năm, quên cả tiếng cười.
Thơ ta, nhỏ xuống thành huyết lệ
Xin giải oan khiên một kiếp người.

Sầu ơi! Sầu lên! Sầu muôn nơi.
Ta về Tây Bắc sương mờ lạnh.
Chốn cũ người về, lạnh đầy vơi!

(Đặc San Lâm Viên)
(Nguồn: [email protected])


Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Tháng Ba, Đà Nẵng và Em – thơ Lê Tấn Dương

Ta vẫn nhớ thương về nơi ấy/ Những chiều nắng nhạt Ngũ Hành Sơn/ Nhớ đỉnh Sơn Trà trong gió lộng/ Tiếng oán than như tiếng gọi hồn.

Lê Công Tâm ghi nhận được những gì qua Hiệp Định Geneva 1954?

Luật Sư Lê Công Tâm cho rằng, ông thật may mắn khi có thể truy lục được các tài liệu liên quan về lịch sử Việt Nam, nhất là lịch sử cận đại.

Bài vọng cổ xưa ‘Nỗi Lòng Nàng Khương Nữ’ của Huỳnh Thủ Trung

Đến giữa thập niên 1950, soạn giả Huỳnh Thủ Trung đã dựa theo trang tình sử bi thảm của nàng Khương Nữ tìm chồng viết lên bài vọng cổ 12 câu

Nhìn lại một tạp chí miền Nam: Hiện Đại

Trong năm 1960 miền Nam Việt Nam xuất hiện tới ba tạp chí văn chương: Hiện Đại xuất bản vào Tháng Tư, tới Thế Kỷ Hai Mươi, và Sáng Tạo.

Tình muộn – thơ Thọ Khương

Giọt mưa buồn thánh thót/ Thu vàng gợi tình xưa/ Lá rơi chiều cúi mặt/ Thầm lặng đời lay đưa

Tết mẹ tôi – thơ Phùng Hiếu

Sáng nay theo Xuân xuống phố/ Em lì xì ta nụ cười/ Hình như Mai chưa khoe sắc?/ Tết về Tết trải muôn nơi

Những điều nhỏ nhặt – thơ Yên Nhiên

Này hòn sỏi nhỏ giữa đường đi/ Lăn lóc đơn côi có nghĩa gì/ Phải chăng giã từ viên đá tảng/ Trải mình lót lối khách chuyển di

Tết đầu tiên ở Mỹ – Tết cuối cùng ở Việt Nam

Thày u tôi rời làng quê ở Nam Ðịnh di cư vào Nam sau Hiệp Định Genève 1954. Khi mới vào, thày u ở Khu 7 xứ Nghĩa Hòa, Ngã Ba Ông Tạ

Bắt đầu một ngày mới – thơ Trần Vấn Lệ

Hôm nay, ngày mưa tầm tã/ đó là dự báo mà thôi!/ Sáng thấy mặt trời lên rồi/ ngày Xuân, ngày vui đang tới...

Sách Mới: Tro Tàn

Tro Tàn của Đinh Phụng Tiến được kể lại trong bối cảnh của những ngày tháng đau buồn trên quê hương,trong thời điểm này.