Ngọc Giàu giúp dĩa hát ‘Thơ Ngây’ bán chạy

Ngành Mai

Bìa cuốn bài ca “Thơ Ngây,” tân nhạc của Anh Việt, cổ nhạc của Yên Sơn phát hành năm 1968. (Hình: Ngành Mai sưu tập)

Trong thiên hạ hầu như ai cũng đều biết sau cơn bão tố Mậu Thân hầu hết các gánh hát cải lương đều trong tình trạng khủng hoảng, điên đảo, thì các hãng dĩa hát cũng không kém đảo điên.

Suốt mấy tháng trời ngưng hoạt động, không lẽ nằm chờ mãi, chưa thấy ánh sáng ở cuối đường hầm thì chờ đến bao giờ đây? Hãng dĩa hát Hồng Hoa cũng đánh liều cho ra một vài dĩa xem sao. Hãng dĩa Continental do nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông điều hành sau mấy năm làm ăn khá, lại gặp cơn bão lốc Mậu Thân thì số phận của hãng dĩa cũng hứng chịu phong ba, cũng đành “nhắm mắt đưa chân” tới đâu thì tới, cho sản xuất vài dĩa chớ không thôi thì mất mối ở đại lý các tỉnh.

Nguyễn Văn Đông nhắm vào giọng ca đang còn ăn khách: Giọng ca Ngọc Giàu, ngoài việc nổi tiếng trên sân khấu đoàn Thanh Minh Thanh Nga, mà thu thanh dĩa hát thì dĩa bán khá chạy, chẳng hạn như dĩa “Cô Nữ Sinh Đồng Khánh,” với tiếng ca Ngọc Giàu-Tấn Tài mà thời gian trước đây đại lý các tỉnh đặt mua nhiều lần.

Giờ đây cải lương khủng hoảng, nghệ sĩ tên tuổi thất nghiệp dài dài và Continental chẳng khó khăn gì khi mời Ngọc Giàu ca thu thanh dĩa tân cổ giao duyên “Thơ Ngây.” Nội dung lời ca diễn tả tâm trạng cô gái khi còn bé đuổi bướm ngoài vườn, được một chàng trai bắt giùm trao cho cô, cô lại để bướm bay mất. Cô trách chàng ta, lời qua tiếng lại một hồi chàng trai bỏ đi. Cô gái ân hận và nhớ mãi, đợi chờ chàng trai ấy nhưng chàng ta vẫn biền biệt.

Với bài ca diễm tình mà người ca là Ngọc Giàu, nếu như một năm trước đó thì dĩa hát chắc chắn thu lợi nhiều. Nhưng giờ đây cũng tiếng ca ấy, người làm thương mại không khỏi lo âu.

Khi sản xuất dĩa hát xong thì không một đại lý nào ở các tỉnh đặt mua dù rằng đã được thông báo. Nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông phải cử người đi các tỉnh miền Tây chào hàng. Khi người của hãng Continental mang dĩa đến một đại lý gần chợ Mỹ Tho do người Hoa làm chủ. Ông ta lắc đầu, cũng không cầm dĩa mới coi như mọi khi. Người này rút dĩa ra khỏi bao bì rồi nói: “Ông chủ hãy coi kỹ đi, dĩa hát này do Ngọc Giàu ca đó mà!”

Một lần nữa ông chủ đại lý lắc đầu, và bà vợ của ông ta là người Việt đã nói lên câu mà ai nghe qua chắc không thể nín cười: “Thôi đi ông ơi! Ngọc Giàu, Ngọc Nghèo gì cũng không bán được trong lúc này đâu!”

Thế rồi người nhân viên chào hàng đi thêm vài tỉnh khác, và câu trả lời từ chối cũng tương tự, người này về tường thuật tự sự, nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông im lặng một lúc rồi thốt lên câu thơ đối trong lịch sử “gặp thời thế, thế thời phải thế.”

Về phần cuốn bài ca “Thơ Ngây” thì với hình bìa vẽ khá đẹp nên bán được nhiều ở các chợ làng quê.

Dưới đây là bài tân cổ giao duyên “Thơ Ngây,” tân nhạc Anh Việt, vọng cổ Yên Sơn. Ngọc Giàu ca trên mặt dĩa Continental.

Nhạc:

Khi ấy em còn thơ ngây,
Đôi mắt chưa vương lệ sầu,
Cười đùa qua muôn ánh trăng,
Đắm xinh đôi môi hồng thắm,
Em ngắm mây hồng hay giòng nước trong, thấy lòng vẫn vơ như tìm một bóng ai.
Kìa đôi bướm nhởn nhơ vườn hoa.
Và trong nắng em nhìn đôi chim.

Vọng cổ:

1-Đôi chim nhỏ về đâu bay mãi, cho ta nhắn gởi người trai nơi cuối bãi ven gành… Lỡ một đời hoa khi giấc mộng không thành… Những đêm đông tư phòng vắng lặng gió thu về thổi lộng rèm thưa. Em mơ màng nhìn áng mây đưa, lòng tưởng lại một quảng đường dĩ vãng, tuổi ngây khờ chưa biết yêu đương cứ vui đùa trong vườn hoa đuổi bướm.

2-Em còn nhớ một buổi chiều vàng in sắc nắng, em đuổi bướm tung tăng khắp cả trong vườn… Bỗng có một chàng trai trẻ, lạ qua đường… Đứng lại lén nhìn em đuổi bướm, bướm bay rồi em tiếc rẽ chạy theo. Bỗng chàng trai ấy bắt được con bướm cho em và nói rằng:

Thơ:

Tặng cô một cánh bướm vàng,
Để làm kỷ niệm bên đàng gặp cô.

Nói lối:

Em chạy đến hai tay cầm lấy bướm,
Môi nở nụ cười sung sướng vui tươi,
Em cũng quên đi chuyện cám ơn người,
Lo nhìn bướm xinh tươi màu Bích thủy.

(Nói) Thôi rồi…

Thơ:

Bởi em hơ hỏng sẩy tay,
Làm cho bướm đã bay đi mất rồi,
Em quay lại bắt đền người cho bướm,
Sao anh không giữ giùm cánh bướm cho em.

(Nói) Bỗng người ấy nhìn em trả lời rằng:

Vọng cổ:

5-Cánh bướm đã vào tay mà tại cô không biết giữ, để nó bay đi cô lại bảo tôi đền… Khi tôi cho cô là tôi cho cả lòng thành… cô để nó bay đi rồi cô buồn cô giận, nhưng lỗi này nào phải tại tôi. Nghe người nói em quá ăn năn vội vàng xin lỗi. Người nở nụ cười rồi bước ra đi để lại lòng em bao nỗi mong chờ.

6-Nhạc:

Đời em có một lần, là lần tim em thấy yêu chàng.
Khi lòng em yêu ai môi hồng dần phai,
Lắm buồn nhớ bâng khuâng,
Lắm yêu đương lắm tơ vương,
Nước mắt không vơi hết lúc thơ ngây.
Đến ngày nay em vẫn chờ vẫn đợi nhưng bóng người trai đã biền biệt phương trời.

Thơ:

Đêm buồn lệ thảm đầy vơi,
Người đi để lại một đời nhớ thương,
Nguyệt tàn gió lộng mờ sương,
Tim sầu gối mộng hồn vương hận tình. (Ngành Mai)

Video: Tin Trong Ngày Mới Cập Nhật

Copyright © 2018, Người Việt Daily News

Lưu ý: Để mở âm thanh, xin bấm vào nút muted icon imagephía góc phải bên dưới của khung video.

Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Những hình thái chiêm bao trong thơ Bùi Giáng?

Thiên nhiên trong thế giới thi ca Bùi Giáng là một thứ thiên nhiên được vẽ ra bởi lý trí và tiềm thức ấu thơ, làm bật nổi những khát vọng

Thanh Nam, giấc ngủ cô đơn

Nhà văn Thanh Nam tên khai sinh Trần Đại Việt, sinh năm 1931 tại Nam Định, Bắc Việt Nam, mất năm 1985 tại Seattle, Hoa Kỳ, vì bệnh ung thư.

Tuồng chiến tranh thịnh hành thời đầu thập niên 1950

Không hiểu do nhận định thế nào về nhu cầu giải trí, mà khán giả cải lương những năm đầu thập niên 1950 lại đổ xô đi coi tuồng chiến tranh.

‘Ánh Trăng’ của Nguyễn Xuân Thiệp – bài thơ như bút ký đời người

Thơ Nguyễn Xuân Thiệp là một làn gió mới thổi vào sinh hoạt văn học hải ngoại đầu 1990. Kết cấu thơ không cách tân thời thượng, nhưng mới.

Thơ Bùi Giáng ảnh hưởng Nguyễn Du, Huy Cận?

Bùi Giáng là một trong những thi nhân cách biệt với đám đông. Tuy vậy, tiếng thơ ông khởi đầu ít phổ cập đại chúng.

Nhân một cái phân ưu

Tháng Giêng, 2019, cũng khoảng tháng này nhà thơ Nguyễn Bính qua đời ngay nơi quê quán Nam Định của ông, nhưng vào năm 1965.

Sân khấu Hậu Tấn với tuồng chiến tranh hiện đại

Đoàn hát Hậu Tấn ra đời đầu năm 1950 và khi gánh Hoa Sen hình thành khai trương bảng hiệu (1951) thì Hậu Tấn rã gánh.

Thơ Trần Vấn Lệ – Ôi Sao Thơ Buồn Vậy

Có bóng bởi có hình...Có hình nên có bóng.../ Anh nhớ em, bất động...sao trời rớt thành sương!/ Em ơi, anh dễ thương...làm thơ như vậy đó...

Mỹ như Tôi

Nhưng nếu tôi cũng thấy không được thoải mái, chính là vì tôi không thể không tự hỏi: Đây là nước Mỹ nào vậy.

Thơ Hoa Nguyên – Cho hết thời lãng mạn

Ta lãng mạn cho hết thời lãng mạn/ Vẽ chân dung mình lên những củ khoai/ Ta lãng mạn cho hết đời bỉ vận/ Thơ về đâu quang gánh ở phương đoài