Thêm nhiều huyền thoại về câu chuyện ‘Hồ Nguyệt Cô Hóa Cáo’ (phần 6)

Ngành Mai/Người Việt

Ca sĩ tài tử Ngọc Điệp hát bài “Lá Trầu Xanh” qua điệu Mạnh Lệ Quân trong buổi sinh hoạt đờn ca tài tử chiều Thứ Năm, 2 Tháng Mười Một. (Hình: Quốc Dũng/Người Việt)

Tiết Giao: Ôi ai cắt ruột xé lòng đau quặn thắt. Ôi! Chết tôi đi Nguyệt Cô em ôi!

Nguyệt Cô: Công tử! Công tử!

Ca Nam Ai

Ôi bởi đâu công tử phải lâm căn bịnh hãi hùng này.
Giờ này đây, thang thuốc chi cứu an cho chàng.

Tiết Giao: Mối duyên này đành ôm hận, hẹn chờ nhau về tận chốn Diêm ban.

Nguyệt Cô nói: Chàng ôi phương thế nào xin giùm chỉ cho em.

Ca Vọng Cổ

4) Hồ Nương yêu quý ôi, trước kia anh cũng đã có một phen lâm vướng bịnh nguy này, nhưng cũng may nhờ có một vị tiên cô hiện đến đem linh đơn cứu kịp nên mạng số anh mới được an toàn.

Nguyệt Cô: Linh đơn, trời ôi thuốc ấy em biết đâu mà tìm cho có bây giờ nè trời.

Tiết Giao nói: Ôi… (rên)

Ôi, linh đơn ấy trong thế gian này dễ chi mà tìm được, nó là một viên ngọc người à. Ôi, cha chả là đau!

Nguyệt Cô nói: Ô nếu là ngọc người thì… thì… em đã có sẵn đây. Nhưng mà…

Tiết Giao nói: Trời ôi, trời… trời… ôi!

Nguyệt Cô nói: Ngọc ấy nó là linh hồn sinh mạng của em, dĩ lỡ thế nào thôi còn chi là công tu luyện.

Tiết Giao nói: Ôi, Nguyệt Cô yêu quý ôi, anh từ giã, anh từ giã em.

Nguyệt Cô nói: Công tử! Đây! Đây có ngọc đây bây giờ làm sao cho chàng hết đau đây.

Tiết Giao nói: Có rồi thì em mau trao cho anh!

(nói to) Bớ Nguyệt Cô! Ta xin nàng viên ngọc này.

Nguyệt Cô nói: Ý trời ôi, sao chàng đành tâm đoạt mất sinh mạng của em, nếu chàng mà.

Ca Lạc Âm Thiều

Tâm chẳng thương, nỡ nào giết em uổng oan khổ như thế này.
Đành lòng dứt nợ tình lưu luyến.
Không xót má hồng.

Tiết Giao ca:
Nàng chớ trách.
Chỗ ta phụ phàng, bởi vì binh cơ.
Dầu tiếc thương ta cũng làm ngơ.

Ca Phong Nguyệt

Tình ta rất đau đớn, nhìn trông thấy em khổ.
Ta cam lòng phụ nàng.
Bởi cơn chiến tranh.
Hờn thù kia, lòng nào nguôi.
Nàng tường cho.

Nguyệt Cô:
Vì tôi quá tin tưởng, lòng anh dũng chung thủy.
Đến nay đành lỡ lầm.

Ca Xàng Xê

Tiết Giao:
Á thôi đi, còn chi đâu nữa mà hòng trách đất than trời.
Vậy cho đó biết gái có chồng mà còn lang tâm trắc nết.
Nào phải ta quyết tâm cùng mi đoan thệ.
Ấy chẳng qua là ta phải tạm đỡ lúc nguy.
Để mưu diệt trừ thảm ách cho chúng quân ta.
Chốn chiến trường là nơi dụng tài đua mưu.
Thì tử hay sanh nàng chớ nhọc lòng kêu ca.

Ca Vọng Cổ

Nguyệt Cô:

4) Trời ôi, còn chi công tu luyện đã hai trăm năm trường. Ngày nay vì tận tình chung thủy với người yêu. Mà vẫn không được lòng ưu đãi của anh hùng, thôi sinh mạng này từ đây còn có kể gì.

Tiết Giao nói: Bớ Hồ Nguyệt Cô! Thôi ta rộng lòng thứ dung cho đó tồn sinh, vậy nàng mau khá lên yên trở về cho kịp.

Nguyệt Cô: Tiết Giao! Trời ôi! Hai tiếng Tiết Giao trước kia xinh đẹp thế nào, mà sao đối với tôi trong giờ này như hai lưỡi gươm độc ác đang đục khoét cả tim lòng, bớ cái người bội bạc kia, ta lầm mi chỉ vì ta quá đắm say thinh sắc ngọt bùi. Trời ôi, bây giờ đây tôi mới biết, nếu mật đắng cay làm sao giết mạng ruồi cho được.

Tiết Giao: Này Nguyệt Cô! Dễ đâu ta chẳng biết, dối gạt nàng là ta sai phận làm trai, nhưng nàng nghĩ, ta nào phải phi nhơn vô loại, lấy ân tình bội phản nghĩa hồng nhan, ngặt vì nặng nợ nước, người nam nhi ta đâu quên lãng, đạo quân thần ta há dễ sờn gan, vì lẽ đó nên ta phải buộc lòng thi hành thủ đoạn đó thôi.

Nguyệt Cô: Dù sao đi nữa ta cũng chê đó có gan anh tuấn mà không có lòng nam tử tu mi, giữa trận tiền lừa gạt gái nữ nhi không hổ mặt, còn trêu đùa cho ta thêm tức. Bớ Tiết mang tử.

Tiết Giao: Sao?

Nguyệt Cô nói: Ta nói thật, dù biết mạng ta đã mỏng như chỉ mành treo trước gió, còn một tấc hơi ta cũng quyết phục thù.

Tiết Giao nói: Dầu nàng quyết cùng ta phục thù, nhưng đấng anh hùng ta phải nhẫn nại thứ dung, thôi từ giã đó dinh trung ta trở lại.

Nguyệt Cô nói: Bớ kẻ vong tình, bớ người bội nghĩa.

Ca Vọng Cổ

Nguyệt Cô:

5) Trời đất ôi, ngọc kia đã mất là thân hồ ly phải xuất hiện nguyên hình, còn mặt mũi nào thiếp dám hồi dinh, công danh đã phủi, tình ái đã trôi, kể từ đây kiếp làm người tôi phải bỏ để trở lại với xương thịt cáo hồ.

6) Trách ai đổi trắng thay đen, hay là tôi nên tự trách lấy mình đã lừa khinh tinh yêu của chồng, còn nghe theo lời ngon tiếng ngọt ong bướm bên ngoài. Đến khi đã tường tận lòng ai thì thân mình đã vùi ngập ê chề đau thương.

***

Tình tiết trong tuồng cải lương được thu thanh dĩa hát là như thế, có nghĩa là cũng tương tợ như tuồng trên sân khấu. Nhưng theo như công cuộc sưu tầm của chúng tôi thì đoạn Tiết Giao gặp Hồ Nguyệt Cô khác đi rất nhiều. (Ngành Mai/Người Việt)

(còn tiếp kỳ sau)


Đờn ca tài tử hải ngoại họp mặt 6 giờ chiều Thứ Năm

Kể từ nay giới đờn ca tài tử hải ngoại họp mặt sinh hoạt hằng tuần lúc 6 giờ chiều Thứ Năm, tại phòng sinh hoạt nhật báo Người Việt, 14771 Moran St., Westminster, CA 92683.

Ban tổ chức mời tất cả giai nhân tài tử, những ai từng học đờn, học ca cổ nhạc hãy đến tham gia. Những người khi xưa từng đi đờn ca nhưng bỏ lâu quá quên bài ca, xin hãy cứ đến nói lên kỷ niệm của mình đối với đờn ca tài tử.

Riêng những người yêu thích, chỉ muốn nghe đờn ca thì đến với tư cách khán giả. Vào cửa tự do, miễn phí. Liên lạc trưởng ban tổ chức, ông Lê Quang Thế (714) 454-7851.


Mời độc giả xem phỏng vấn “APEC 2017: Cựu binh sĩ Hải Quân VNCH ở Đà Nẵng nói về người Mỹ”

Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Ôi tội hồng phúc! (Kỳ 85)

Cậu bé không biết trả lời mẹ ra sao, đành an ủi qua quýt cho xong chuyện. Bà mẹ khẽ kéo tấm chăn mỏng cũ kỹ, đắp lên người, thao thức trong dòng suy tư phiền muộn.

Ôi tội hồng phúc (Kỳ 84)

Chẳng hiểu cô học trò yếu ớt mong manh như pha lê dễ vỡ này có vị trí thế nào trong tim mà chàng lại cất công cả đêm đưa vào bệnh viện như thế nhỉ?

Ôi tội hồng phúc! (Kỳ 83)

Đến lúc ấy, Diễm vội vơ hết đồ đạc cho vào túi xách, sà lại ngồi sát bên Tuấn, giọng chan chứa tình cảm...

Thêm nhiều huyền thoại về câu chuyện ‘Hồ Nguyệt Cô Hóa Cáo’ (phần cuối)

Nằm trên người nàng suốt buổi, Tiết Giao vẫn chưa chịu xuống, đến nỗi Nguyệt Cô dù vẫn còn ham muốn, nhưng cũng thỏ thẻ bên tai chàng, rằng hãy ngưng cuộc giao hoan, để trở về động đào gặp Thánh Mẫu...

Báo chí trên đường phố Sài Gòn trước năm 1975

Mấy ngày qua trong một quán ăn ở Little Saigon tôi có dịp gặp vài người bạn từ Việt Nam qua, trong khi trò chuyện, một câu hỏi được nêu lên: Tại Sài Gòn hiện nay có bao nhiêu tờ tạp chí văn chương?

Tự do ơi tự do

Đối với riêng tôi, tự do của trí tuệ là thênh thang, vô hạn. Cao ngất. Sâu thẳm. Rộng đến vô biên. Bất chấp thời gian.

Ôi tội hồng phúc! (Kỳ 82)

Ối Giời cao đất dày! Bầu trời như đang xoay tít trên đầu, mặt đất như đang rung chuyển dưới chân, Tuấn chệnh choạng lùi ra sau mấy bước như gã say rượu rồi ngồi phệt xuống mép ghế.

Ôi tội hồng phúc! (Kỳ 81)

Phớt lờ những lời cảnh báo nghiêm khắc của Tuấn về căn bệnh liệt kháng khủng khiếp, Diễm điêu ngoa trả miếng rồi bình thản an tọa bên cạnh chàng, vắt chéo chiếc túi xách tay lên đùi.

Ôi tội hồng phúc! (Kỳ 80)

Tuấn nổi khùng, mở toang cánh cửa hành khách, lôi Diễm xềnh xệch ra khỏi ô tô. Chàng giận dữ bóp chặt hai vai nàng, lắc mạnh, quát to: - Cô báo hại tôi ra nông nỗi này, đã đủ chưa?

Ôi tội hồng phúc! (Kỳ 79)

Tùng bế xốc Hương, nhẹ nhàng đặt nàng ngồi ngay ngắn vào ghế hành khách. Cẩn thận tìm nơi đỗ ô tô an toàn và khóa các cửa lại, chàng lững thững đi vào tòa nhà, lần đến căn hộ cũ của Tuấn, bấm chuông.