Thêm nhiều huyền thoại về câu chuyện ‘Hồ Nguyệt Cô Hóa Cáo’ (phần 6)

Ngành Mai/Người Việt

Ca sĩ tài tử Ngọc Điệp hát bài “Lá Trầu Xanh” qua điệu Mạnh Lệ Quân trong buổi sinh hoạt đờn ca tài tử chiều Thứ Năm, 2 Tháng Mười Một. (Hình: Quốc Dũng/Người Việt)

Tiết Giao: Ôi ai cắt ruột xé lòng đau quặn thắt. Ôi! Chết tôi đi Nguyệt Cô em ôi!

Nguyệt Cô: Công tử! Công tử!

Ca Nam Ai

Ôi bởi đâu công tử phải lâm căn bịnh hãi hùng này.
Giờ này đây, thang thuốc chi cứu an cho chàng.

Tiết Giao: Mối duyên này đành ôm hận, hẹn chờ nhau về tận chốn Diêm ban.

Nguyệt Cô nói: Chàng ôi phương thế nào xin giùm chỉ cho em.

Ca Vọng Cổ

4) Hồ Nương yêu quý ôi, trước kia anh cũng đã có một phen lâm vướng bịnh nguy này, nhưng cũng may nhờ có một vị tiên cô hiện đến đem linh đơn cứu kịp nên mạng số anh mới được an toàn.

Nguyệt Cô: Linh đơn, trời ôi thuốc ấy em biết đâu mà tìm cho có bây giờ nè trời.

Tiết Giao nói: Ôi… (rên)

Ôi, linh đơn ấy trong thế gian này dễ chi mà tìm được, nó là một viên ngọc người à. Ôi, cha chả là đau!

Nguyệt Cô nói: Ô nếu là ngọc người thì… thì… em đã có sẵn đây. Nhưng mà…

Tiết Giao nói: Trời ôi, trời… trời… ôi!

Nguyệt Cô nói: Ngọc ấy nó là linh hồn sinh mạng của em, dĩ lỡ thế nào thôi còn chi là công tu luyện.

Tiết Giao nói: Ôi, Nguyệt Cô yêu quý ôi, anh từ giã, anh từ giã em.

Nguyệt Cô nói: Công tử! Đây! Đây có ngọc đây bây giờ làm sao cho chàng hết đau đây.

Tiết Giao nói: Có rồi thì em mau trao cho anh!

(nói to) Bớ Nguyệt Cô! Ta xin nàng viên ngọc này.

Nguyệt Cô nói: Ý trời ôi, sao chàng đành tâm đoạt mất sinh mạng của em, nếu chàng mà.

Ca Lạc Âm Thiều

Tâm chẳng thương, nỡ nào giết em uổng oan khổ như thế này.
Đành lòng dứt nợ tình lưu luyến.
Không xót má hồng.

Tiết Giao ca:
Nàng chớ trách.
Chỗ ta phụ phàng, bởi vì binh cơ.
Dầu tiếc thương ta cũng làm ngơ.

Ca Phong Nguyệt

Tình ta rất đau đớn, nhìn trông thấy em khổ.
Ta cam lòng phụ nàng.
Bởi cơn chiến tranh.
Hờn thù kia, lòng nào nguôi.
Nàng tường cho.

Nguyệt Cô:
Vì tôi quá tin tưởng, lòng anh dũng chung thủy.
Đến nay đành lỡ lầm.

Ca Xàng Xê

Tiết Giao:
Á thôi đi, còn chi đâu nữa mà hòng trách đất than trời.
Vậy cho đó biết gái có chồng mà còn lang tâm trắc nết.
Nào phải ta quyết tâm cùng mi đoan thệ.
Ấy chẳng qua là ta phải tạm đỡ lúc nguy.
Để mưu diệt trừ thảm ách cho chúng quân ta.
Chốn chiến trường là nơi dụng tài đua mưu.
Thì tử hay sanh nàng chớ nhọc lòng kêu ca.

Ca Vọng Cổ

Nguyệt Cô:

4) Trời ôi, còn chi công tu luyện đã hai trăm năm trường. Ngày nay vì tận tình chung thủy với người yêu. Mà vẫn không được lòng ưu đãi của anh hùng, thôi sinh mạng này từ đây còn có kể gì.

Tiết Giao nói: Bớ Hồ Nguyệt Cô! Thôi ta rộng lòng thứ dung cho đó tồn sinh, vậy nàng mau khá lên yên trở về cho kịp.

Nguyệt Cô: Tiết Giao! Trời ôi! Hai tiếng Tiết Giao trước kia xinh đẹp thế nào, mà sao đối với tôi trong giờ này như hai lưỡi gươm độc ác đang đục khoét cả tim lòng, bớ cái người bội bạc kia, ta lầm mi chỉ vì ta quá đắm say thinh sắc ngọt bùi. Trời ôi, bây giờ đây tôi mới biết, nếu mật đắng cay làm sao giết mạng ruồi cho được.

Tiết Giao: Này Nguyệt Cô! Dễ đâu ta chẳng biết, dối gạt nàng là ta sai phận làm trai, nhưng nàng nghĩ, ta nào phải phi nhơn vô loại, lấy ân tình bội phản nghĩa hồng nhan, ngặt vì nặng nợ nước, người nam nhi ta đâu quên lãng, đạo quân thần ta há dễ sờn gan, vì lẽ đó nên ta phải buộc lòng thi hành thủ đoạn đó thôi.

Nguyệt Cô: Dù sao đi nữa ta cũng chê đó có gan anh tuấn mà không có lòng nam tử tu mi, giữa trận tiền lừa gạt gái nữ nhi không hổ mặt, còn trêu đùa cho ta thêm tức. Bớ Tiết mang tử.

Tiết Giao: Sao?

Nguyệt Cô nói: Ta nói thật, dù biết mạng ta đã mỏng như chỉ mành treo trước gió, còn một tấc hơi ta cũng quyết phục thù.

Tiết Giao nói: Dầu nàng quyết cùng ta phục thù, nhưng đấng anh hùng ta phải nhẫn nại thứ dung, thôi từ giã đó dinh trung ta trở lại.

Nguyệt Cô nói: Bớ kẻ vong tình, bớ người bội nghĩa.

Ca Vọng Cổ

Nguyệt Cô:

5) Trời đất ôi, ngọc kia đã mất là thân hồ ly phải xuất hiện nguyên hình, còn mặt mũi nào thiếp dám hồi dinh, công danh đã phủi, tình ái đã trôi, kể từ đây kiếp làm người tôi phải bỏ để trở lại với xương thịt cáo hồ.

6) Trách ai đổi trắng thay đen, hay là tôi nên tự trách lấy mình đã lừa khinh tinh yêu của chồng, còn nghe theo lời ngon tiếng ngọt ong bướm bên ngoài. Đến khi đã tường tận lòng ai thì thân mình đã vùi ngập ê chề đau thương.

***

Tình tiết trong tuồng cải lương được thu thanh dĩa hát là như thế, có nghĩa là cũng tương tợ như tuồng trên sân khấu. Nhưng theo như công cuộc sưu tầm của chúng tôi thì đoạn Tiết Giao gặp Hồ Nguyệt Cô khác đi rất nhiều. (Ngành Mai/Người Việt)

(còn tiếp kỳ sau)


Đờn ca tài tử hải ngoại họp mặt 6 giờ chiều Thứ Năm

Kể từ nay giới đờn ca tài tử hải ngoại họp mặt sinh hoạt hằng tuần lúc 6 giờ chiều Thứ Năm, tại phòng sinh hoạt nhật báo Người Việt, 14771 Moran St., Westminster, CA 92683.

Ban tổ chức mời tất cả giai nhân tài tử, những ai từng học đờn, học ca cổ nhạc hãy đến tham gia. Những người khi xưa từng đi đờn ca nhưng bỏ lâu quá quên bài ca, xin hãy cứ đến nói lên kỷ niệm của mình đối với đờn ca tài tử.

Riêng những người yêu thích, chỉ muốn nghe đờn ca thì đến với tư cách khán giả. Vào cửa tự do, miễn phí. Liên lạc trưởng ban tổ chức, ông Lê Quang Thế (714) 454-7851.


Mời độc giả xem phỏng vấn “APEC 2017: Cựu binh sĩ Hải Quân VNCH ở Đà Nẵng nói về người Mỹ”

Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Nguyễn Sỹ Tế, thơ, phao cứu sinh của người tù cải tạo?

Đa số thành viên nòng cốt nhóm Sáng Tạo, căn bản vốn là nhà văn, họa sĩ hay lý luận văn học như Mai Thảo, Ngọc Dũng, Duy Thanh, Doãn Quốc Sỹ, Trần Thanh Hiệp,... không phải là nhà thơ...

Những người xa khuất dịp Xuân sang

Những người vĩnh biệt dương gian vào Tháng Hai Dương Lịch là những người ra đi vào dịp nhân gian đang bận rộn mừng Xuân đón Tết.

Hà Nội, những mùa Xuân phai

Tôi chưa hề nghe ai nói “yêu muốn khóc” bao giờ, chỉ độc nhất có một người làm thơ là Hoàng Anh Tuấn. Yêu đến như thế là... yêu quá là yêu.

Những cánh hoa cuối năm

Vào những ngày cuối tháng của năm, tôi có dịp lên thành phố Saigon, không khí sinh hoạt trông nhộn nhịp hẳn lên, bao hình ảnh xem như đã chuẩn bị trước từ nhiều tháng qua, những sắc màu,những...

Em có hay xuân về! – Thơ Mặc Phương Tử

Em có hay!/ Những chiếc lá thức tàn canh/ Cây chuyển mạch,/ Dòng đời thay sắc áo/ Hoa đương nụ dưới ngàn sương huyền ảo/ Cánh chim về chở trĩu ước mơ xanh.

Sương chiều ngồi nhớ bằng hữu – Thơ Trần Tuấn Kiệt

Sương lạnh chiều vây phủ/ Ngồi rồi nhớ cố nhân/ Độc ấm trà ra khói/ Thời gian quyện lững lờ.

Sắc màu tình yêu – Thơ Lê Minh Hiền

mùa đông lá đỏ/ mùa hạ lá vàng/ xuân hồng thấp thoáng/ thu nay mắt huyền

Dấu vết dòng sông – Thơ Phan Nam

Những con sông rời xa bến đợi/ Nặng trĩu nỗi niềm cỏ hoa/ Mùa chạp bay trong nhang khói/ Tháng giêng lặng lẽ đưa thoi.

Mùa Xuân đến – Thơ Nguyễn Thị Khánh Minh

Ban mai đến/ Ngày đưa tôi đến/ Lời hôm qua mối đùn/ Lời hôm qua xanh cỏ/ Mớ ý nghĩ nháo nhào tiếng sấm

Xuân bồi hồi – Thơ Giao Yên

Bánh chưng xanh hương ngát/ Mai vàng rung cánh ngân/ Ngoài trời mưa lấm tấm/ Trong nhà rượu lâng lâng