Ôi tội hồng phúc! (Kỳ 27)

Lần lượt cho ngỗng, vịt, sóc ăn uống và nô đùa với chúng đến chán chê, Hương hồn nhiên nhún nhảy chân sáo lại gần Tuấn, nũng nịu bá cổ, nép má vào vai chàng:

– Mình ra đằng kia nghỉ một lát đi anh. Em đói bụng rồi!

Họ dừng chân trên thảm cỏ ẩm ướt còn loang lỗ những mảng tuyết trắng phau chưa tan hết dưới một gốc cây to sần sùi ngay bờ sông. Tuấn trải bạt nhựa. Hương cẩn thận tháo bọc bánh mì thịt mua từ Phố Tàu, trao cho chàng một ổ. Thái độ biếng nói, nhác cười của chàng gợi nàng nhớ lại vẻ lầm lũi của chàng từ tối qua đến giờ. Nàng e dè gợi chuyện:

– Anh vẫn còn giận em hở?

Tuấn thả ổ bánh xuống, lặng lẽ ngắt một nhánh cỏ, miễn cưỡng lắc đầu phủ nhận. Hương trân trân quan sát điệu bộ gượng gạo của chàng với ánh mắt bán tín bán nghi. Từ ngày dọn lên Ottawa, chàng cứ lơ là dần việc thăm viếng gặp gỡ, khiến nàng không khỏi thấp thỏm phập phồng với nỗi lo âu thường trực là “xa mặt, cách lòng.” Vì vậy, cuối tuần này, nàng nhất quyết đích thân lên đây “kiểm tra” nơi ăn chốn ở của chàng. Nàng nghi hoặc lay mạnh cánh tay chàng, hỏi thẳng:

– Thật không? Sao anh càng ngày càng ít về thăm em thế? Anh hứa về thăm em mỗi tuần cơ mà. Ðằng này cả tháng trời, chả thấy mặt mũi anh đâu cả, suốt cuối tuần dài anh cũng biệt tăm. Em sốt ruột, phải mò lên tận đây xem có cô nào bắt cóc anh không đấy.

– Anh bận! Bận trực điện thoại. Bận học Cao học. Vả lại, anh có nỗi khổ của riêng anh…

Tuấn lúng túng ngó đi nơi khác, ấp úng phân bua. Hương kinh ngạc, dồn dập gặng hỏi cho kỳ được.

– Nỗi khổ gì mới được cơ chứ? Anh nói toạc ra đi, em hiểu được mà!

– Gần người mình yêu mà cũng như xa thì thà xa hẳn. Chứ lưng chừng thì… không có gì khổ bằng đâu!

Thở dài ngán ngẩm, Tuấn đưa tay ngắt từng lá cỏ, thiểu não nói xa nói gần. Sửng sốt trước một thổ lộ mà nàng đã ngờ vực từ lâu, Hương lắp bắp nói không thành câu:

– Nhưng mà… trước đấy… em và anh đã từng… sống cùng một nhà yên ổn với nhau… mấy tháng trời kia mà… Có việc gì xảy ra đâu nào…

– Trước kia, mình chỉ là bạn cùng nhà. Anh động vào em để rũ tù vì tội “sách nhiễu tính dục” à?

Tuấn nhếch môi, hé một nụ cười vừa giễu cợt, vừa héo hắt. Ném mạnh một hòn sỏi xuống mặt nước trong vắt trước mặt, chàng tư lự nhìn theo những vòng sóng tròn lăn tăn thi nhau đẩy ra xa, nghiêm giọng nói:

– Nói tóm lại, đấy là một nhu cầu rất tự nhiên của con người. Em có thắc mắc thì chịu khó tìm Tạo Hóa mà hỏi. Ðừng tra khảo anh, anh không trả lời được đâu…
Hương thừ người một lúc lâu, thẫn thờ đánh rơi chiếc lá khô trên tay, trán khẽ cau lại như đang ngẫm nghĩ lung lắm. Cuối cùng, nàng rụt rè cất tiếng thú nhận lòng mình:
– Thật ra… thật ra… em cũng giống anh thôi. Yêu anh, tất nhiên em cũng thích gần gũi anh. Nhưng mà… mình chưa kết hôn…

– Đúng là mình chưa làm lễ cưới, nhưng đã dạm hỏi rồi thì cũng kể như là vợ chồng. Vả lại, gia đình anh đã chính thức nhìn nhận em là nàng dâu rồi. Đối với anh, hôn thú chỉ là một tờ giấy, không hơn, không kém.

(Còn tiếp)


Comment Disclaimers / Policy

Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

‘Người Đọc và Người Viết,’ một tác phẩm mới của Hai Trầu-Lương Thư Trung

Với 95 bài viết về nhiều tác giả và tác phẩm, “Người Đọc và Người Viết” là một tập tiểu luận nhận định văn học của Hai Trầu-Lương Thư Trung.

Nhạc sĩ Ngọc Chánh, từ soạn sách nhạc tới phát hiện ca sĩ Minh Hiếu

Trong sinh hoạt âm nhạc suốt 20 năm (1954-1975) tại miền Nam Việt Nam, rất nhiều người biết tên tuổi nhạc sĩ Ngọc Chánh.

Lục bát sinh nhật

Mỗi sinh nhật tôi lại nhớ đến bài thơ ấy của Cung Trầm Tưởng. Mỗi đêm mưa tôi lại đọc bài thơ ấy của Cung Trầm Tưởng. Đó là mùa mưa Sài Gòn. Đó là Sài Gòn của chúng tôi.

Một trung đội trưởng Nghĩa Quân

VNCH mà điên cuồng chống Cộng thì đâu có chính sách chiêu hồi, đâu có bắt tù binh cả trăm ngàn nuôi ăn cho mập rồi trao trả? Thằng cha này chắc chưa bao giờ cầm súng!

Một nén nhang cho ngày Tháng Tư Ðen – Thơ Nguyễn Xuân Nghĩa

Người bắn anh có thể là bạn tôi/ Một gã thanh niên miền Bắc/ Cũng có thể là tôi/ Tôi cũng bị buộc vào Nam “đánh giặc.”

Phố Hoài – Thơ Phùng Hiếu

Hoàng hôn nghiêng phố cổ/ Bóng em nghiêng sông Hoài/ Tóc dài em nghiêng phố/ Ta nghiêng về bên nhau.

Gióóóóóó… – Thơ Trần Vấn Lệ

Hôm nay... nắng mà lạnh... và gió... như gió lộng./ Cái ao nhỏ nổi sóng, biển chắc là bạc đầu!

Ngày 30 Tháng Tư

Tôi là một người Việt Nam, sống và lớn lên, trưởng thành trong thời buổi ấy, thời buổi đau thương nhất của đất nước, nay lại sống suốt 29 năm trong chế độ, sắp sửa 30 năm...

Ngủ đi con – Thơ Đặng Tiến Đạt

Quằn quại khóc than, làm sao khô suối lệ/ Con đâu rồi, con ơi, con ở đâu?/ Chưa vào đời đã thắm đỏ mái đầu/ Cha mẹ chôn con, chôn từng khúc ruột...

tình yêu? – Thơ Lê Minh Hiền

làm gì có tình yêu/ khung cửa đời hé mở/ lối đi... về thiên thu