Ôi tội hồng phúc! (Kỳ 37)

Trường Giang

Tuấn vừa trở ra buồng chat công cộng thì lập tức có người mời vào buồng chat riêng.

YeuQuai: Chào! Đằng ấy khỏe không?

Toan giả ngơ tìm cách thoát, Tuấn bỗng đổi ý. Cái biệt danh “Yêu Quái” thật khéo khơi gợi lòng hiếu kì. Sau một thoáng do dự, chàng quyết định nán lại thêm vài phút nữa.

HacCongTu: Tớ cũng ổn, còn đằng ấy?

YeuQuai: Này này, đằng ấy làm ơn gõ tiếng Việt đi nhé. Tớ chỉ biết đọc chứ không gõ tiếng Anh thành thạo đâu nhé.

Tuấn vẫn tiếp tục gõ bằng tiếng Anh.

HacCongTu: Thì… tớ cũng vậy, chỉ biết đọc chứ không gõ được tiếng Việt nhiều.

YeuQuai: Thôi thì thế này. Đằng ấy cứ gõ tiếng Anh, còn tớ thì… cứ gõ tiếng Việt nhé.

Tuấn mỉm cười trước một lời đề nghị rất ư ngộ nghĩnh ấy.

HacCongTu: Đồng ý! Tớ đang ở Ottawa. Còn đằng ấy ở đâu thế?

YeuQuai: Ở Toronto.

Biệt danh “Bạch Tiểu Thơ” đột nhiên lảng vảng trong trí khiến Tuấn thoáng rùng mình chột dạ. Ánh mắt chuyển dần sang trạng thái cảnh giác, chàng thận trọng hỏi:

HacCongTu: Đằng ấy là nam hay nữ thế?

YeuQuai: Khác phái với đằng ấy.

Tuấn ngớ ra:

HacCongTu: Hử? Nghĩa là sao?

YeuQuai: Nghĩa là… nếu đằng ấy là nam thì tớ là nữ, và ngược lại… hihihi…

Tuấn ngơ ngác:

HacCongTu: Vì sao?

YeuQuai: Bởi vì… khác phái thì hút nhau, cùng phái thì đẩy ra mà…. hihi…

Ối Giời! Rõ là “yêu quái” chính hiệu rồi! Chao ôi! Dẫu sao, phải công nhận y ta nói chuyện có duyên chứ nhỉ.

HacCongTu: Tên thật của đằng ấy là gì?

YeuQuai: Kiều Diễm.

Tuấn lập tức dán ngay lên hàng chữ “Kiều Diễm” một cái nhìn đầy thiện cảm.

HacCongTu: Ồ! Trùng tên với tên em gái của tớ.

Đúng vậy, các em gái của chàng chính là ba nàng “Kiều” duyên dáng: Kiều Diễm, Kiều Hạnh và Kiều Mỵ. Mỉm cười tinh quái, chàng thêm:

HacCongTu: Vậy nhất định đằng ấy phải là nữ, đúng không?

YeuQuai: Tất nhiên! Vì đằng ấy là… nam… hihihi…

Tuấn ngạc nhiên quá:

HacCongTu: Sao đằng ấy biết?

YeuQuai: Nhìn lại biệt danh của đằng ấy kìa… hihihi…

Giời ơi! Người đâu mà lém khiếp! Tuấn chỉ biết lắc đầu cười xòa, chào thua. Cứ thế, chàng bị thu hút dần bởi tính cách sôi nổi, dí dỏm và táo bạo của Kiều Diễm lúc nào không hay. Mải trò chuyện, chàng quên khuấy cả thời gian lẫn bài tập sắp sửa phải nộp.

Vài tiếng sau, tình cờ ngước nhìn đồng hồ, Tuấn hối hả đánh lời cáo biệt, chuẩn bị thoát khỏi buồng chat để làm bài tập, bỗng nhiên có một bàn tay mát lạnh đặt lên vai khiến chàng giật bắn, vội xoay người, ngẩng mặt, theo phản ứng tự nhiên. Vừa nhận ra anh bạn cùng lớp, chàng niềm nở đưa tay ra bắt. Sau vài câu chào hỏi xã giao, Thành hiếu kì ghé mắt lên màn hình. Cửa sổ chat vẫn chưa đóng lại, từng hàng chữ nhằng nhịt xô đẩy nhau. Sực nhớ đến ý định mai mối Tuấn cho cô em gái bất thành, anh tủm tỉm gật gù ra chiều hiểu ý:

– Cậu đang chat với vợ chưa cưới à?

– Vâng…

(Còn tiếp) 


Comment Disclaimers / Policy

Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Đinh Phụng Tiến, từ ‘bia miệng’ tới ‘hồi kết không có hậu’

Tôi nghĩ, ở truyện ngắn cuối cùng tập truyện của mình, nhà văn Đinh Phụng Tiến đã hiển lộng khả năng dựng truyện, làm chảy nước mắt người đọc một cách tài ba...

Nhà văn, tác phẩm, bạn đọc

Đối với người đọc, cái mà người viết bây giờ đã thực hiện được, là đã đẩy được người đọc mình đến đứng chung với mình trên một điểm khởi hành mới, thỏa thuận gia nhập với mình vào hành động.

Ngày của mẹ

Mẹ tôi không còn nữa, tôi mua hoa mang ra nghĩa trang, tôi chọn thứ hoa có thể để lâu ngoài trời cho mẹ.

Đinh Phụng Tiến, ‘minh họa’ khẩu hiệu tuyên truyền, thành ngữ mới?

Đinh Phụng Tiến mỉa mai rằng, chế độ xã hội chủ nghĩa tự hào là một xã hội ưu việt vì nhờ năng suất lao động cao.

Cách phát âm tiếng Anh mới ở Á Châu

Mới đây, xuất hiện một quan điểm mới về việc dạy và học tiếng Anh. Một trong những khuôn mặt tiêu biểu là Giáo Sư Andy Kirkpatrick.

Nửa thế kỷ, 406 số báo Khởi Hành

Gần một năm sau khi Khởi Hành xuất hiện, Hội Văn Nghệ Sĩ Quân Đội mới được hợp thức hóa nhờ nghị định số 814 Bộ Nội Vụ KS-14 ngày 2 Tháng Mười, 1970; trụ sở đặt tại 72 Nguyễn Du, Sài Gòn.

Tình mộng – Thơ Thọ Khương

Em đạp xe trên phố chiều gió lộng/ Áo học trò lay động trái tim anh/ Hàng me xanh trao bóng mát an lành/ Hỏi có biết tình anh phơi nắng ấm

Cho chó ăn chè

Trên bàn tiệc của đất nước Việt Nam hiện nay không thiếu gì món hấp dẫn khiến nhiều vị lãnh đạo đảng và nhà nước trở nên... tối mắt (và nuốt quá nhiều) nhưng chi ra hơi ít nên bị quẳng vô lò một mớ.

Về đâu những mùa hạ xưa – Thơ Nguyễn An Bình

Mùa hè của tôi ơi/ Về đâu sao vội vã/ Giọt mưa bay qua đời/ Ủ tình tôi xanh lá?

Chim Sẻ Hót Rối Nhầu Buổi Sáng – Thơ Trần Vấn Lệ

Chim sẻ hót... chắc hôm nay ngày nắng?/ Mở cửa nhìn: ôi nắng chói chang!/ Cảm ơn sao một nụ hồng vàng/ Hoa cười mỉm... hay người ta cười mỉm?