Ôi tội hồng phúc! (Kỳ 42)

Trường Giang

Hương lặng lẽ đi bên Tuấn, đơn sơ trong chiếc váy vàng nhạt dài đến gót chân, không ríu rít nói cười như mọi ngày, nét trầm tư vương vấn trong đáy mắt ưu phiền xa vắng. Tại mỗi chặng đường Thánh Giá, nàng đều dừng lại, quỳ xuống và thổn thức cầu nguyện thật lâu. Cứ mỗi lần như thế, chàng lại dừng chân, thơ thẩn đi lại, kiên nhẫn chờ đợi. Chặng cuối cùng vừa kết thúc, chàng liền kéo nàng lần theo một con đường ngoằn ngoèo dẫn ra khu ban công rộng lớn, đến ngồi nghỉ tại một chiếc ghế đá. Một chú bướm to sặc sỡ từ đâu dạn dĩ đáp xuống bàn tay chàng. Nàng thẫn thờ ngồi yên, không buồn nhảy cẫng lên reo mừng như thường ngày. Ái ngại ngó đăm đăm nét mặt trầm lặng khác lạ của nàng, chàng khẽ nắm tay nàng, thở dài hỏi gặng:

– Có phải em phiền trách anh chuyện… đêm qua?

Hương bối rối chưa kịp đáp, thì một bóng người rảo bước đến gần, vồn vã cất tiếng chào. Thôi rồi! Không hẹn mà chạm ngay với… oan gia ngõ hẹp. Rõ là sáng sớm đâm đầu ra ngõ không xem ngày, xem tháng. Tuấn cau có ném cho kẻ đối diện một tia nhìn hình… viên đạn, miễn cưỡng đáp lại cho có lệ. Nàng đang ngồi bên cạnh, vội đứng lên, lễ phép chào:

– Chào thầy!

Tuấn bồn chồn cựa quậy trên ghế, ánh mắt bắn tung sát khí. Tiếng “thầy” làm chàng bỗng nhớ đến tờ đề cương khóa học hôm nọ. Tùng nhanh nhẹn tháo túi sách đeo lưng, lấy ra một xấp giấy dày, trao cho Hương:

– May quá! Tình cờ gặp Hương ở đây. Có vài tài liệu tham khảo, anh in ra cho Hương đọc đây này.

– Vâng! Cảm ơn thầy.

Cái gì? Màng nhĩ của Tuấn càng lúc càng lùng bùng. Như một phản xạ vô điều kiện, chàng đưa tay ngoáy một vòng lỗ tai cho thông. Bên này gọi “thầy”, bên kia xưng “anh” !?!? Một lối xưng hô vô tiền khoáng hậu, chưa từng nghe bao giờ. Bộ mặt dàu dàu của chàng càng lúc càng sặc mùi thuốc súng. Nhưng chàng chưa kịp có biểu hiện… thiếu văn hóa nào, Tùng đã lịch thiệp cáo từ:

– Thôi, anh đi đây. Phần nào không hiểu, nhớ lên văn phòng gặp anh. Hương và Tuấn ở lại vui vẻ nhé. Chào tạm biệt.

Vừa nói xong, Tùng đã lủi mất dạng, chớp nhoáng cũng như lúc gã xuất hiện. Hương chậm rãi ngồi xuống, loay hoay cất xấp tài liệu vào túi xách tay. Tuấn gườm gườm tra khảo:

– Hắn vẫn là “thầy” của em à?

– Vâng, anh ấy là giảng viên cho các lớp Tin Học của em vào mùa Đông và mùa Hè này.

Hương mân mê chiếc túi sách trên tay, thản nhiên đáp. Mẹ kiếp! Tuấn tức tối vo tròn nắm đấm chống xuống ghế, gồng chặt đến nổi rõ cả từng mạch gân xanh, trèo trẹo nghiến răng… rủa thầm. Hóa ra cái gã láo toét ấy vẫn chưa nguôi ý định tán tỉnh Hương, nay đã là hôn thê của chàng. Giọng điệu tra vấn nồng nặc mùi “Hoạn Thư” của chàng càng lúc càng đắng ngắt:

– Hay nhỉ! Em gọi hắn là “thầy,” mà hắn lại xưng là “anh.” Thầy trò kiểu gì lạ thế? Hắn có ý đồ gì?

– Sao em biết được ạ?

Thái độ tỉnh như không của Hương làm cho cục tức anh ách đang chắn ngang yết hầu của Tuấn càng nổi to hơn. (Trường Giang)

(Còn tiếp)


Comment Disclaimers / Policy

Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

‘Người Đọc và Người Viết,’ một tác phẩm mới của Hai Trầu-Lương Thư Trung

Với 95 bài viết về nhiều tác giả và tác phẩm, “Người Đọc và Người Viết” là một tập tiểu luận nhận định văn học của Hai Trầu-Lương Thư Trung.

Nhạc sĩ Ngọc Chánh, từ soạn sách nhạc tới phát hiện ca sĩ Minh Hiếu

Trong sinh hoạt âm nhạc suốt 20 năm (1954-1975) tại miền Nam Việt Nam, rất nhiều người biết tên tuổi nhạc sĩ Ngọc Chánh.

Lục bát sinh nhật

Mỗi sinh nhật tôi lại nhớ đến bài thơ ấy của Cung Trầm Tưởng. Mỗi đêm mưa tôi lại đọc bài thơ ấy của Cung Trầm Tưởng. Đó là mùa mưa Sài Gòn. Đó là Sài Gòn của chúng tôi.

Một trung đội trưởng Nghĩa Quân

VNCH mà điên cuồng chống Cộng thì đâu có chính sách chiêu hồi, đâu có bắt tù binh cả trăm ngàn nuôi ăn cho mập rồi trao trả? Thằng cha này chắc chưa bao giờ cầm súng!

Một nén nhang cho ngày Tháng Tư Ðen – Thơ Nguyễn Xuân Nghĩa

Người bắn anh có thể là bạn tôi/ Một gã thanh niên miền Bắc/ Cũng có thể là tôi/ Tôi cũng bị buộc vào Nam “đánh giặc.”

Phố Hoài – Thơ Phùng Hiếu

Hoàng hôn nghiêng phố cổ/ Bóng em nghiêng sông Hoài/ Tóc dài em nghiêng phố/ Ta nghiêng về bên nhau.

Gióóóóóó… – Thơ Trần Vấn Lệ

Hôm nay... nắng mà lạnh... và gió... như gió lộng./ Cái ao nhỏ nổi sóng, biển chắc là bạc đầu!

Ngày 30 Tháng Tư

Tôi là một người Việt Nam, sống và lớn lên, trưởng thành trong thời buổi ấy, thời buổi đau thương nhất của đất nước, nay lại sống suốt 29 năm trong chế độ, sắp sửa 30 năm...

Ngủ đi con – Thơ Đặng Tiến Đạt

Quằn quại khóc than, làm sao khô suối lệ/ Con đâu rồi, con ơi, con ở đâu?/ Chưa vào đời đã thắm đỏ mái đầu/ Cha mẹ chôn con, chôn từng khúc ruột...

tình yêu? – Thơ Lê Minh Hiền

làm gì có tình yêu/ khung cửa đời hé mở/ lối đi... về thiên thu