Ôi tội hồng phúc! (Kỳ 44)

Trường Giang

Bộ mặt xã hội đen khi nãy của Tuấn và điệu bộ nôn nao khẩn trương lúc này của chàng làm Hương khoái trá cắn môi cười thầm. Nàng khoanh tay, hếch mũi trêu già cho… bõ ghét:

– Còn em… em chưa muốn lấy chồng!

Dáng điệu trêu ngươi của Tùng bỗng xẹt qua đầu Tuấn như tia chớp. Thái độ làm eo làm sách của Hương khiến Tuấn bất giác nổi khùng. Chàng hầm hầm đấm tay lên thành ghế, nói toạc ra nỗi ấm ức nãy giờ với thanh âm gay gắt:

– Có phải em không muốn lấy anh là để tiện bề cùng hắn hò hẹn ở… văn phòng?

– Cấm anh xúc phạm đến em. Anh xem em là hạng người như thế nào nhể?

Tuấn chưa dứt lời, Hương đã đùng đùng đứng phắt dậy, trừng trừng đối mặt với chàng, nói run run. Bao nhiêu vết chân chim cau có trên khóe mắt bỗng giãn ra trước phản ứng dữ dội của nàng, chàng nhanh nhẹn chồm tới nắm hai vai nàng, kéo lại ngồi bên mình, khẩn khoản giảng hòa:

– Thôi, cho anh xin lỗi. Đừng dỗi nữa mà. Anh đã nghĩ đến điều này từ khi trở về đây ăn cưới thằng Minh rồi. Chúng mình xa nhau thì thương nhớ mà gần nhau thì không kiềm chế được. Tình trạng này kéo dài, em khổ, anh cũng khổ. Anh bỗng dưng bị biến thành tội phạm, bị cảm giác tội lỗi dày vò mặc dầu anh chẳng có niềm tin giống như em. Dẫu thế nào, anh cũng yêu em và muốn cưới em làm vợ. Thôi thì cưới quách cho xong, chấm dứt cái vòng luẩn quẩn đau đầu kia. Hơn nữa, anh đã hiểu ra, ở trên đời này, mình không thể muốn quá nhiều thứ cùng một lúc. Hiện giờ, ngoài việc làm chính, anh có nhận hợp đồng làm thêm, thu nhập cũng khá. Các em của anh cũng đã vào đại học cả, có học bổng và việc làm bán thời gian. Anh không còn nhiều gánh nặng gia đình nữa, có thể toàn tâm chăm lo cho em. Mà cho dẫu anh có thất nghiệp chăng nữa thì chúng mình có rau ăn rau, có cháo ăn cháo. Miễn là vợ chồng được chung sống bên nhau…

Câu cuối cùng buông rơi trong ánh mắt trìu mến chan chứa yêu thương. Lời thổ lộ chân tình tha thiết của Tuấn làm cho Hương như mở cờ trong bụng. Hóa ra lương tâm của hắn cũng còn có… lắm cái răng! Cái bản mặt khó ưa kia xem ra… muốn ghét cũng… không dễ dàng cho lắm. Đưa mắt nguýt yêu chàng một phát rõ dài, nàng không bỏ lỡ thời cơ thuận tiện, nghiêm nghị đưa ra tối hậu thư:

– Nhưng anh phải hứa với em không bao giờ chat và kết bạn trên mạng nữa…

Tuấn bỡ ngỡ gõ gõ trán một lát rồi sực nhớ đến vẻ thâm trầm lạ lùng của Hương suốt buổi cỗ cưới của Minh-Đào. Chàng vỡ lẽ phá lên cười thấm ý:

– Ố! Ồ! Không thành vấn đề. Anh xin hứa!

Tuấn thành khẩn đưa tay lên, trang trọng thề thốt. Hương hớn hở nép đầu vào bờ vai vững chãi của chàng, nhoẻn miệng cười tươi tắn:

– Vậy thì… mình tìm gặp cha nói chuyện, anh nhé!

– Yêu vợ quá! Anh đúng là… thằng ngốc. Nhẽ ra anh phải nghĩ được điều này sớm hơn mới phải…

(Còn tiếp)

Comment Disclaimers / Policy

Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Nguyễn Sỹ Tế, thơ, phao cứu sinh của người tù cải tạo?

Đa số thành viên nòng cốt nhóm Sáng Tạo, căn bản vốn là nhà văn, họa sĩ hay lý luận văn học như Mai Thảo, Ngọc Dũng, Duy Thanh, Doãn Quốc Sỹ, Trần Thanh Hiệp,... không phải là nhà thơ...

Những người xa khuất dịp Xuân sang

Những người vĩnh biệt dương gian vào Tháng Hai Dương Lịch là những người ra đi vào dịp nhân gian đang bận rộn mừng Xuân đón Tết.

Hà Nội, những mùa Xuân phai

Tôi chưa hề nghe ai nói “yêu muốn khóc” bao giờ, chỉ độc nhất có một người làm thơ là Hoàng Anh Tuấn. Yêu đến như thế là... yêu quá là yêu.

Những cánh hoa cuối năm

Vào những ngày cuối tháng của năm, tôi có dịp lên thành phố Saigon, không khí sinh hoạt trông nhộn nhịp hẳn lên, bao hình ảnh xem như đã chuẩn bị trước từ nhiều tháng qua, những sắc màu,những...

Em có hay xuân về! – Thơ Mặc Phương Tử

Em có hay!/ Những chiếc lá thức tàn canh/ Cây chuyển mạch,/ Dòng đời thay sắc áo/ Hoa đương nụ dưới ngàn sương huyền ảo/ Cánh chim về chở trĩu ước mơ xanh.

Sương chiều ngồi nhớ bằng hữu – Thơ Trần Tuấn Kiệt

Sương lạnh chiều vây phủ/ Ngồi rồi nhớ cố nhân/ Độc ấm trà ra khói/ Thời gian quyện lững lờ.

Sắc màu tình yêu – Thơ Lê Minh Hiền

mùa đông lá đỏ/ mùa hạ lá vàng/ xuân hồng thấp thoáng/ thu nay mắt huyền

Dấu vết dòng sông – Thơ Phan Nam

Những con sông rời xa bến đợi/ Nặng trĩu nỗi niềm cỏ hoa/ Mùa chạp bay trong nhang khói/ Tháng giêng lặng lẽ đưa thoi.

Mùa Xuân đến – Thơ Nguyễn Thị Khánh Minh

Ban mai đến/ Ngày đưa tôi đến/ Lời hôm qua mối đùn/ Lời hôm qua xanh cỏ/ Mớ ý nghĩ nháo nhào tiếng sấm

Xuân bồi hồi – Thơ Giao Yên

Bánh chưng xanh hương ngát/ Mai vàng rung cánh ngân/ Ngoài trời mưa lấm tấm/ Trong nhà rượu lâng lâng