Ôi tội hồng phúc! (Kỳ 44)

Trường Giang

Bộ mặt xã hội đen khi nãy của Tuấn và điệu bộ nôn nao khẩn trương lúc này của chàng làm Hương khoái trá cắn môi cười thầm. Nàng khoanh tay, hếch mũi trêu già cho… bõ ghét:

– Còn em… em chưa muốn lấy chồng!

Dáng điệu trêu ngươi của Tùng bỗng xẹt qua đầu Tuấn như tia chớp. Thái độ làm eo làm sách của Hương khiến Tuấn bất giác nổi khùng. Chàng hầm hầm đấm tay lên thành ghế, nói toạc ra nỗi ấm ức nãy giờ với thanh âm gay gắt:

– Có phải em không muốn lấy anh là để tiện bề cùng hắn hò hẹn ở… văn phòng?

– Cấm anh xúc phạm đến em. Anh xem em là hạng người như thế nào nhể?

Tuấn chưa dứt lời, Hương đã đùng đùng đứng phắt dậy, trừng trừng đối mặt với chàng, nói run run. Bao nhiêu vết chân chim cau có trên khóe mắt bỗng giãn ra trước phản ứng dữ dội của nàng, chàng nhanh nhẹn chồm tới nắm hai vai nàng, kéo lại ngồi bên mình, khẩn khoản giảng hòa:

– Thôi, cho anh xin lỗi. Đừng dỗi nữa mà. Anh đã nghĩ đến điều này từ khi trở về đây ăn cưới thằng Minh rồi. Chúng mình xa nhau thì thương nhớ mà gần nhau thì không kiềm chế được. Tình trạng này kéo dài, em khổ, anh cũng khổ. Anh bỗng dưng bị biến thành tội phạm, bị cảm giác tội lỗi dày vò mặc dầu anh chẳng có niềm tin giống như em. Dẫu thế nào, anh cũng yêu em và muốn cưới em làm vợ. Thôi thì cưới quách cho xong, chấm dứt cái vòng luẩn quẩn đau đầu kia. Hơn nữa, anh đã hiểu ra, ở trên đời này, mình không thể muốn quá nhiều thứ cùng một lúc. Hiện giờ, ngoài việc làm chính, anh có nhận hợp đồng làm thêm, thu nhập cũng khá. Các em của anh cũng đã vào đại học cả, có học bổng và việc làm bán thời gian. Anh không còn nhiều gánh nặng gia đình nữa, có thể toàn tâm chăm lo cho em. Mà cho dẫu anh có thất nghiệp chăng nữa thì chúng mình có rau ăn rau, có cháo ăn cháo. Miễn là vợ chồng được chung sống bên nhau…

Câu cuối cùng buông rơi trong ánh mắt trìu mến chan chứa yêu thương. Lời thổ lộ chân tình tha thiết của Tuấn làm cho Hương như mở cờ trong bụng. Hóa ra lương tâm của hắn cũng còn có… lắm cái răng! Cái bản mặt khó ưa kia xem ra… muốn ghét cũng… không dễ dàng cho lắm. Đưa mắt nguýt yêu chàng một phát rõ dài, nàng không bỏ lỡ thời cơ thuận tiện, nghiêm nghị đưa ra tối hậu thư:

– Nhưng anh phải hứa với em không bao giờ chat và kết bạn trên mạng nữa…

Tuấn bỡ ngỡ gõ gõ trán một lát rồi sực nhớ đến vẻ thâm trầm lạ lùng của Hương suốt buổi cỗ cưới của Minh-Đào. Chàng vỡ lẽ phá lên cười thấm ý:

– Ố! Ồ! Không thành vấn đề. Anh xin hứa!

Tuấn thành khẩn đưa tay lên, trang trọng thề thốt. Hương hớn hở nép đầu vào bờ vai vững chãi của chàng, nhoẻn miệng cười tươi tắn:

– Vậy thì… mình tìm gặp cha nói chuyện, anh nhé!

– Yêu vợ quá! Anh đúng là… thằng ngốc. Nhẽ ra anh phải nghĩ được điều này sớm hơn mới phải…

(Còn tiếp)


Comment Disclaimers / Policy

Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

‘Người Đọc và Người Viết,’ một tác phẩm mới của Hai Trầu-Lương Thư Trung

Với 95 bài viết về nhiều tác giả và tác phẩm, “Người Đọc và Người Viết” là một tập tiểu luận nhận định văn học của Hai Trầu-Lương Thư Trung.

Nhạc sĩ Ngọc Chánh, từ soạn sách nhạc tới phát hiện ca sĩ Minh Hiếu

Trong sinh hoạt âm nhạc suốt 20 năm (1954-1975) tại miền Nam Việt Nam, rất nhiều người biết tên tuổi nhạc sĩ Ngọc Chánh.

Lục bát sinh nhật

Mỗi sinh nhật tôi lại nhớ đến bài thơ ấy của Cung Trầm Tưởng. Mỗi đêm mưa tôi lại đọc bài thơ ấy của Cung Trầm Tưởng. Đó là mùa mưa Sài Gòn. Đó là Sài Gòn của chúng tôi.

Một trung đội trưởng Nghĩa Quân

VNCH mà điên cuồng chống Cộng thì đâu có chính sách chiêu hồi, đâu có bắt tù binh cả trăm ngàn nuôi ăn cho mập rồi trao trả? Thằng cha này chắc chưa bao giờ cầm súng!

Một nén nhang cho ngày Tháng Tư Ðen – Thơ Nguyễn Xuân Nghĩa

Người bắn anh có thể là bạn tôi/ Một gã thanh niên miền Bắc/ Cũng có thể là tôi/ Tôi cũng bị buộc vào Nam “đánh giặc.”

Phố Hoài – Thơ Phùng Hiếu

Hoàng hôn nghiêng phố cổ/ Bóng em nghiêng sông Hoài/ Tóc dài em nghiêng phố/ Ta nghiêng về bên nhau.

Gióóóóóó… – Thơ Trần Vấn Lệ

Hôm nay... nắng mà lạnh... và gió... như gió lộng./ Cái ao nhỏ nổi sóng, biển chắc là bạc đầu!

Ngày 30 Tháng Tư

Tôi là một người Việt Nam, sống và lớn lên, trưởng thành trong thời buổi ấy, thời buổi đau thương nhất của đất nước, nay lại sống suốt 29 năm trong chế độ, sắp sửa 30 năm...

Ngủ đi con – Thơ Đặng Tiến Đạt

Quằn quại khóc than, làm sao khô suối lệ/ Con đâu rồi, con ơi, con ở đâu?/ Chưa vào đời đã thắm đỏ mái đầu/ Cha mẹ chôn con, chôn từng khúc ruột...

tình yêu? – Thơ Lê Minh Hiền

làm gì có tình yêu/ khung cửa đời hé mở/ lối đi... về thiên thu