Ôi tội hồng phúc! (Kỳ 45)

Trường Giang

Tuấn vui sướng choàng tay ghì chặt Hương vào lòng, thủ thỉ rồi nhẹ nhàng dìu nàng đi về phía thành ban công. Trải rộng trước mắt họ là toàn cảnh của thành phố Montréal thơ mộng dưới ánh nắng hoàng hôn rực rỡ. Những tòa nhà tráng lệ cổ kính lúc ẩn lúc hiện, những con đường ngoằn ngoèo luồn lách giữa những hàng cây xanh ngắt, ngút ngàn đến tận chân trời. Phía xa xa, mặt trời chênh chếch đang chìm dần, phóng những tia nắng đã chuyển sang màu đỏ ối, bịn rịn đổ dài trên nền trời trong xanh rồi lưu luyến tan dần trong mây mờ. Cả bầu không gian huy hoàng trở nên lung linh dưới những ánh đèn mờ ảo, huyền diệu. Một làn gió mát rượi bất chợt thổi đến, mơn trớn ve vuốt trên mái tóc, làn da, như muốn nâng tâm hồn nàng lên cao mãi trong niềm cảm tạ sâu xa đối với Đấng đã vì lòng xót thương vô biên mà tha thứ cho bao nhiêu lầm lạc của nàng…

CHƯƠNG 11: KẺ LẠ MẶT

Ottawa, Ontario… Một tuần sau… Sáng sớm Thứ Bảy…

Ding… Doong… Ding… Doong… Tiếng chuông cửa vang lên inh ỏi từ phía ngoài. Tuấn vật vờ ngóc đầu dậy, ngáp dài, tiếc rẻ một giấc ngủ ngon. Lộc đã tìm được việc ở Montréal và đã trở về đấy đoàn tụ với vợ. Khôi và Thiện đều đã về Montréal thăm gia đình từ tối qua, riêng Tuấn, vì phải trực điện thoại cả đêm nên vẫn chưa đi được. Giờ này, cả căn hộ vắng tanh, không có ai ngoài Tuấn. Chàng liếc nhanh ra ngoài cửa sổ, làu bàu:

– Quái! Ai đời lại kêu réo vào giờ này…

Tuấn lười nhác vươn vai, dợm đặt lưng xuống giường ngủ tiếp thì hai ba hồi chuông liên tiếp lại tiếp tục réo rắt liên hồi. Bước thấp bước cao, chàng nghiêng ngả đi ra như gã say rượu. Lờ mờ hiện ra trước ô kính bé tí là một phụ nữ Á Đông, vai đeo túi xách, tay đẩy một chiếc hành lý be bé màu đen. Lại là bọn người đi khuyến mãi thương mại chứ gì! Chàng thầm nhủ, đoạn xoay gót, dợm bước trở vào.

– Cốc! Cốc! Cốc! Anh Tuấn ơi! Mở cửa cho em với!

Tiếng gõ cửa dồn dập và tiếng kêu ơi ới lại từ ngoài vọng vào. Cực chẳng đã, Tuấn đành mở hé cửa, không buồn ngó xem là ai, thờ ơ nói vọng ra với giọng khô khốc:

– Xin lỗi! Tuấn đây. Cô là ai? Tìm tôi có việc gì?

Trái với bộ mặt lãnh đạm, không chút biểu hiện hiếu khách nào của Tuấn, cô gái lạ vồn vã chào hỏi bằng một giọng Bắc thật êm ái, ngọt ngào:

– Anh là Tuấn hở? Kiều Diễm đây!

Vừa nghe đến hai chữ “Kiều Diễm,” cái đầu lùng bùng vẫn còn ngái ngủ của Tuấn đương nhiên chỉ nghĩ đến em gái kế của chàng đang ở bên Mỹ. Chàng bàng hoàng kinh ngạc ngóc đầu hẳn ra ngoài. Lúc này, chàng mới chịu khó chăm chú quan sát kẻ đối diện từ đầu đến chân. Đấy là một thanh nữ trẻ trung, chỉ độ tuổi đôi mươi, đẹp sắc sảo, đẹp mỹ miều như người mẫu từ khuôn mặt cho đến vóc dáng. Suối tóc xoăn nhẹ, lượn sóng, buông lơi xuống đôi vai trần nom thật quyến rũ. Nước da trắng hồng mịn màng không tì vết, đôi mắt đen nhánh đầy huyền bí dưới hàng mi dài sắc nét, sóng mũi cao, thanh lịch cùng đôi môi mọng đỏ lúc nào cũng cong cong như nũng nịu, dỗi hờn, đặc biệt… khiêu khích phái mày râu, khiến các đấng hễ nhìn vào là chỉ muốn… cắn cho một phát. Cô nàng yểu điệu trong chiếc áo thun sát nách cổ rộng bó sát thân hình đầy đặn với ba vòng đo rất chuẩn và chiếc váy xòe ngắn mềm mại, kín đáo phô bày những đường cong tuyệt mỹ thấp thoáng bên trong. Chàng thảng thốt kêu lên:

– Kiều Diễm? Tôi chỉ biết có mỗi Kiều Diễm là em gái tôi ở bên Mỹ. Cô là ai thế?

(Còn tiếp) 

Comment Disclaimers / Policy

Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Dự thi Người Việt 40 năm: Từ ‘Thư Cho Người’ đến ‘Tiếng Việt Mến Yêu’

Tuy chưa ngồi làm việc trong tòa soạn Người Việt nhưng với hai trang báo cũng là kỷ niệm với thời gian lâu dài.

Tự Do, tờ báo chia sẻ suy tư cảm xúc

Không hiểu vì sao ngay từ những ngày đầu tiên đọc tờ nhật báo Tự Do, tôi đã nhớ ngay tên năm người chủ trương tờ báo...

Vở tuồng ‘Hai Chiều Ly Biệt’ có phải của soạn giả Thu An?

Gia đình Phong Anh lâm vào cảnh túng thiếu, nên vợ của Phong Anh đành bán đứt bản thảo soạn phẩm “Bên Bờ Đá Trắng” cho Thu An...

Nhớ về thu trước – Thơ Thọ Khương

Đâu phải mùa thu lá mới rơi/ Gió buồn hát khúc nhạc chơi vơi/ Đong đưa hờ hững mây giăng xám/ Dốc đứng chiều tan chợt nhớ người

Tứ Tuyệt – thơ Trần Vấn Lệ

Một giây một phút mà thương nhớ/ Hồ huống trăm năm, đã một đời!/ Núi cách sông ngăn đành chịu vậy/ Nợ không duyên cũng nợ duyên thôi!

Viết cho Hạc – thơ Trần Tuấn Kiệt

Một buổi tình cờ họp bạn thơ/ Hai mươi năm đó đến bây giờ/ Văn chương lấn lướt người thiên hạ/ Kết nghĩa kim bằng trọn ý thơ

Niệm khúc Nha Trang – thơ Trần Thoại Nguyên

Nha Trang ơi! Anh lại trở về/ Trời vào thu gió biển se se/ Biển êm ru xanh màu tình nhớ/ Anh lang thang lặng lẽ bước đi...

Ðừng đón tôi – thơ NTAĐ

Đừng đón tôi vào những chiều về học/ Giờ tan trường, bè bạn hỏi... người yêu?/ Trong lặng yên, tôi se sẽ lắc đầu

Mắt đời giữa cuộc bể dâu – thơ Mặc Phương Tử

Ước mơ chi cõi thiên đường/ Về lo chăm sóc mảnh vườn diệu tâm/ Đời thường khuya sớm thâm trầm/ Hoa thơm, trái ngọt, pháp âm nhiệm mầu.

Ngày ta thả gió trôi về biển – thơ Lý Thừa Nghiệp

Ngày ta thả gió trôi về biển/ Đứng giữa ngàn thu máu gợn sầu/ Thì chớ hẹn đời sau cùng lũ én/ Bay mỏi mòn mộng mị với