Ôi tội hồng phúc! (Kỳ 69)

Trường Giang

Hai người đến nơi thì căn phòng chật hẹp đã đầy người. Loay hoay tìm mãi mới ra được một chiếc ghế trống, Tùng nhường cho Hương ngồi, còn chàng vừa đứng, vừa đọc sách. Họ đợi khá lâu mới thấy cô y tá da trắng đon đả bước ra mời Hương vào trong. Khám cho nàng là một bà bác sĩ đã đứng tuổi, nét mặt nghiêm nghị, ít nói, ít cười.

Sau một hồi hỏi han và xét nghiệm, bà ngồi lại vào chiếc bàn làm việc, đưa tay điều chỉnh gọng kính cho ngay ngắn, trịnh trọng kết luận:

– Những triệu chứng cô đang có rất giống như ốm nghén. Cô có chồng hay bạn trai chưa?

– Thưa bác sĩ, cháu đã đính hôn rồi ạ.

Hương ngượng ngùng nhỏ nhẹ xác nhận, mân mê một cách vô thức chiếc nhẫn đính hôn, lo âu nghĩ ngợi. Một lần nọ, Phương kín đáo kéo nàng vào một góc vắng trong trường, đăm chiêu nói:

– Thời buổi khó khăn. Hai đứa đều phải lo cho các em. Tuấn muốn đợi em ra trường rồi mới cưới cũng phải. Nó lo cho em đàng hoàng như vậy, khó mà trách nó được. Nhưng nó có nhiều cô dòm ngó như vậy, sao em không lên Ottawa học tiếp để hai đứa được gần nhau?

– Em có nghĩ đến chứ. Nhưng vấn đề là đổi trường, em sẽ bị mất rất nhiều chứng chỉ. Ðã vậy, hệ thống học đường ở tỉnh bang Ontario khác với Québec và em buộc phải học thêm ít nhất là ba năm nữa, nên anh Tuấn khuyên em tiếp tục ở lại đây, học cho chóng.

Nghe vậy, Phương đăm đăm nhìn Hương với ánh mắt ái ngại, tinh tế dặn dò:

– Hương nhớ… “phòng ngừa” cẩn thận nha. Em còn đi học, lỡ có “tai nạn”… phiền toái lắm. Chị coi em như em gái mới khuyên vậy đó. Ðừng giận chị nha.

– Có chuyện gì đâu chị. Tối anh Tuấn ngủ trong buồng em còn em sang buồng bên kia với chị Xuyến mà…

Hiểu Phương muốn ám chỉ điều gì, Hương đỏ mặt chống chế. Chị lắc đầu, nghiêm giọng:

– Chị có chồng rồi. Chị hiểu biết hơn em mà. Em với nó chung chạ với nhau như vậy… Vài ba lần không nói gì, chứ kéo dài… Khó lòng lắm đó…

Hồi tưởng đến đây, Hương chợt rùng mình, chột dạ. Hỡi ôi! Chính cái đêm trước ngày Tuấn cầu hôn, nàng không vượt thắng được nỗi lo sợ mất chàng nên đã yếu lòng buông mình thêm một lần nữa. Nàng đã may mắn “thoát nạn” ở “lần đầu tiên.” Bởi thế, nàng mới vô tâm, không dự đoán đến tình huống xấu nhất này…

– Vậy cô sang buồng bên kia cho y tá thử thai nhé.

Bà bác sĩ trỏ tay về phía căn buồng đối diện. Tay chân run rẩy bấn loạn, Hương liêu xiêu đứng dậy đi như cái máy theo hướng chỉ ấy. Ở buồng ngoài, Tùng đợi được một lúc thì sốt ruột tiến lại gần quầy tiếp tân. Chàng chưa kịp mở miệng hỏi gì, cô y tá ban nãy lại xuất hiện phía sau quầy, nở nụ cười tươi tắn như mùa xuân tỏa nắng:

– Anh là… bạn trai của cô Phạm Quỳnh Hương hở?

Tùng há hốc mồm ú ớ, dợm đính chính thì cô đã vui vẻ chìa tay ra bắt:

– Chúc mừng anh nhé! Anh sắp sửa được làm… cha rồi.

(Còn tiếp)


Comment Disclaimers / Policy

Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

‘Người Đọc và Người Viết,’ một tác phẩm mới của Hai Trầu-Lương Thư Trung

Với 95 bài viết về nhiều tác giả và tác phẩm, “Người Đọc và Người Viết” là một tập tiểu luận nhận định văn học của Hai Trầu-Lương Thư Trung.

Nhạc sĩ Ngọc Chánh, từ soạn sách nhạc tới phát hiện ca sĩ Minh Hiếu

Trong sinh hoạt âm nhạc suốt 20 năm (1954-1975) tại miền Nam Việt Nam, rất nhiều người biết tên tuổi nhạc sĩ Ngọc Chánh.

Lục bát sinh nhật

Mỗi sinh nhật tôi lại nhớ đến bài thơ ấy của Cung Trầm Tưởng. Mỗi đêm mưa tôi lại đọc bài thơ ấy của Cung Trầm Tưởng. Đó là mùa mưa Sài Gòn. Đó là Sài Gòn của chúng tôi.

Một trung đội trưởng Nghĩa Quân

VNCH mà điên cuồng chống Cộng thì đâu có chính sách chiêu hồi, đâu có bắt tù binh cả trăm ngàn nuôi ăn cho mập rồi trao trả? Thằng cha này chắc chưa bao giờ cầm súng!

Một nén nhang cho ngày Tháng Tư Ðen – Thơ Nguyễn Xuân Nghĩa

Người bắn anh có thể là bạn tôi/ Một gã thanh niên miền Bắc/ Cũng có thể là tôi/ Tôi cũng bị buộc vào Nam “đánh giặc.”

Phố Hoài – Thơ Phùng Hiếu

Hoàng hôn nghiêng phố cổ/ Bóng em nghiêng sông Hoài/ Tóc dài em nghiêng phố/ Ta nghiêng về bên nhau.

Gióóóóóó… – Thơ Trần Vấn Lệ

Hôm nay... nắng mà lạnh... và gió... như gió lộng./ Cái ao nhỏ nổi sóng, biển chắc là bạc đầu!

Ngày 30 Tháng Tư

Tôi là một người Việt Nam, sống và lớn lên, trưởng thành trong thời buổi ấy, thời buổi đau thương nhất của đất nước, nay lại sống suốt 29 năm trong chế độ, sắp sửa 30 năm...

Ngủ đi con – Thơ Đặng Tiến Đạt

Quằn quại khóc than, làm sao khô suối lệ/ Con đâu rồi, con ơi, con ở đâu?/ Chưa vào đời đã thắm đỏ mái đầu/ Cha mẹ chôn con, chôn từng khúc ruột...

tình yêu? – Thơ Lê Minh Hiền

làm gì có tình yêu/ khung cửa đời hé mở/ lối đi... về thiên thu