Ôi tội hồng phúc! (Kỳ 71)

Trường Giang

Tận tình dìu mẹ đến chiếc ghế gần đấy ngồi chờ, Tùng áy náy dõi theo dáng đi nghiêng ngả như kẻ say của Hương. Chàng đành bất lực xuôi tay vì không nỡ bỏ mẹ ngồi lại một mình ở phòng mạch để đích thân đưa nàng về tận nhà. Bà Nghị không quên ghé tai con, thì thào dặn dò thêm:

– Mẹ vừa chuẩn bị ít thức ăn. Lát nữa, con đưa sang biếu hai bác Thắng nhé.

Tất nhiên, “biếu thức ăn” chỉ là mục đích phụ hòng phục vụ cho mục tiêu chính của bà là tạo điều kiện thuận tiện cho cậu quý tử gặp gỡ và giao du thường xuyên hơn với Duyên, con gái rượu của ông bà bạn.

CHƯƠNG 17: BIỆT VÔ ÂM TÍN

Chiều hôm ấy…

Reng… Reng… Sau tiếng reo kéo dài từ đầu dây bên kia là lời nhắn tự động từ tổng đài điện thoại.

– Xin lỗi! Quý khách vừa bấm nhầm số không đăng ký. Xin quý khách kiểm tra lại số điện thoại và thử gọi lại một lần nữa.

Hương vội cắt đường dây và cẩn thận bấm lại từng số. Đáp lại vẫn là lời nhắn vô cảm khi nãy được lập đi lập lại đến sốt ruột. Như vậy, rõ ràng là đường dây đã bị cắt từ ba ngày hôm nay. Tuấn đang ở đâu? Chẳng lẽ chàng đã dọn nhà? Nếu quả như thế, vì sao chàng không hề báo cho nàng biết? Nàng nôn nóng gọi vào điện thoại ở công ty nhưng tuyệt nhiên không thấy ai bắt máy.

Hương lặng người trước những mách bảo không hay của giác quan thứ sáu khi bất giác hồi tưởng lại tất cả những biểu hiện bất thường của Tuấn trong thời gian gần đây. Chẳng lẽ nỗi âu lo xưa nay của nàng về tình huống “xa mặt, cách lòng” đã trở thành hiện thực rồi ư? Nàng khẽ ngửa đầu, nhắm mắt, cố xua đi cái ý nghĩ rủi ro vừa thoáng chợt đến. Nàng chưa muốn buông xuôi niềm hy vọng mong manh có thể liên lạc với chàng, báo tin nàng đang cưu mang cốt nhục của chàng. Cố thử bấm số máy nhắn tin của chàng, nàng bồn chồn đi qua đi lại trong căn buồng bé nhỏ, thấp thỏm chờ đợi chàng gọi lại.

Reng… Reng… Điện thoại vừa reo, Hương đã hấp tấp chộp lấy ống nghe:

– Xin lỗi! Chị là ai? Gọi tôi có việc gì không ạ?

Nhận ra giọng nữ lạ hoắc bằng tiếng Anh rất chuẩn từ đầu dây bên kia, nàng hoang mang tự hỏi. Chẳng hiểu cô đầm này có liên hệ mật thiết gì với Tuấn mà giữ máy nhắn tin vốn là vật dụng riêng tư của chàng? Tim đập thình thịch, nàng cố gắng mạnh dạn tự giới thiệu:

– Xin lỗi đã làm phiền chị! Tôi gọi cho hôn phu của tôi là Trần Anh Tuấn. Đây là máy nhắn tin của anh ấy.

– À! Anh Tuấn đã chuyển qua làm việc cho một công ty khác rồi. Chị là hôn thê của anh ấy mà chưa biết à? Chiếc máy nhắn tin này vừa được công ty giao lại cho tôi.

Lịch sự nói lời cảm ơn, Hương sững sờ gác ống nghe trở vào máy. Tuấn đã đổi nơi làm việc mà không thông báo cho nàng một lời. Vì sao? Vì sao? Nàng thẫn thờ thả người xuống ghế, ngồi bất động bên bàn học, quay cuồng với bao nhiêu câu hỏi rối rắm chưa tìm được lời giải đáp.

(Còn tiếp)

Comment Disclaimers / Policy

Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Ôi tội hồng phúc! (Kỳ 80)

Tuấn nổi khùng, mở toang cánh cửa hành khách, lôi Diễm xềnh xệch ra khỏi ô tô. Chàng giận dữ bóp chặt hai vai nàng, lắc mạnh, quát to: - Cô báo hại tôi ra nông nỗi này, đã đủ chưa?

Ôi tội hồng phúc! (Kỳ 79)

Tùng bế xốc Hương, nhẹ nhàng đặt nàng ngồi ngay ngắn vào ghế hành khách. Cẩn thận tìm nơi đỗ ô tô an toàn và khóa các cửa lại, chàng lững thững đi vào tòa nhà, lần đến căn hộ cũ của Tuấn, bấm chuông.

Ôi tội hồng phúc (Kỳ 78)

Mẹ kiếp! Thật là lộn ruột, lộn gan mà! Cái thằng khốn ấy, hắn đã phỗng tay trên của chàng, chỉ bởi vì Nguyệt Lão đã có lòng thiên vị, ưu đãi cho hắn cái thế thượng phong là được “nằm vùng” ngay giữa lòng “đối tượng.”

Tiểu thuyết diễm tình Hoa Kỳ

Tiểu thuyết diễm tình, “romance novel,” là loại tiểu thuyết tình cảm bình dân, thuộc loại sách bán chạy nhất trên thị trường sách vở Hoa Kỳ hiện nay. Theo thống kê do Hội Nhà Văn Diễm Tình Hoa Kỳ...

Trần Thanh Hiệp, ‘lý thuyết gia’ của nhóm Sáng Tạo?

Về sự có mặt của tạp chí Sáng Tạo, đa phần người ta hay nói về nhà văn Mai Thảo, trong cương vị chủ biên tạp chí này, chứ không mấy ai để ý tới vai trò có tính cách kiến tạo, khởi đầu của những nhà văn như Nguyễn Sỹ Tế, Trần Thanh Hiệp.

Ôi tội hồng phúc (Kỳ 77)

Ngưng một lát, chăm chú quan sát nét mặt tái nhợt lộ rõ vẻ thất thần vô hạn của Hương, Tùng đưa tay về phía nàng, chép miệng nhấn mạnh...

Canh dưa hường

Lóe lên trong trí nhớ bát canh dưa hường mẹ nấu những ngày còn thơ, lòng xao xuyến, nước dãi đầy lên khóe miệng.

Thêm nhiều huyền thoại về câu chuyện ‘Hồ Nguyệt Cô Hóa Cáo’ (phần 7)

Về phía Nguyệt Cô ngàn năm tu luyện đến khi thành người, thì trong người Hồ Nguyệt Cô chứa đựng phép màu cao siêu, nơi trận mạc nàng có thể hạ được bao nhiêu tướng tài của phe đối nghịch.

Bùi Giáng có điên không?

Số phận của một bài thơ không hẳn là số phận của thí sĩ làm bài thơ đó, song không nhiều thì ít, người ta có thể tìm thấy một điều gì đó liên hệ tới người làm ra bài thơ đó.

Ôi tội hồng phúc! (Kỳ 76)

Đủng đỉnh kéo dài chữ “nghen” ngọt ngào êm ái như thường lệ, Thanh tinh tế kéo cả bọn lủi mất dạng, nhường không gian riêng tư cho Tùng và Hương.