Ôi tội hồng phúc! (Kỳ 71)

Trường Giang

Tận tình dìu mẹ đến chiếc ghế gần đấy ngồi chờ, Tùng áy náy dõi theo dáng đi nghiêng ngả như kẻ say của Hương. Chàng đành bất lực xuôi tay vì không nỡ bỏ mẹ ngồi lại một mình ở phòng mạch để đích thân đưa nàng về tận nhà. Bà Nghị không quên ghé tai con, thì thào dặn dò thêm:

– Mẹ vừa chuẩn bị ít thức ăn. Lát nữa, con đưa sang biếu hai bác Thắng nhé.

Tất nhiên, “biếu thức ăn” chỉ là mục đích phụ hòng phục vụ cho mục tiêu chính của bà là tạo điều kiện thuận tiện cho cậu quý tử gặp gỡ và giao du thường xuyên hơn với Duyên, con gái rượu của ông bà bạn.

CHƯƠNG 17: BIỆT VÔ ÂM TÍN

Chiều hôm ấy…

Reng… Reng… Sau tiếng reo kéo dài từ đầu dây bên kia là lời nhắn tự động từ tổng đài điện thoại.

– Xin lỗi! Quý khách vừa bấm nhầm số không đăng ký. Xin quý khách kiểm tra lại số điện thoại và thử gọi lại một lần nữa.

Hương vội cắt đường dây và cẩn thận bấm lại từng số. Đáp lại vẫn là lời nhắn vô cảm khi nãy được lập đi lập lại đến sốt ruột. Như vậy, rõ ràng là đường dây đã bị cắt từ ba ngày hôm nay. Tuấn đang ở đâu? Chẳng lẽ chàng đã dọn nhà? Nếu quả như thế, vì sao chàng không hề báo cho nàng biết? Nàng nôn nóng gọi vào điện thoại ở công ty nhưng tuyệt nhiên không thấy ai bắt máy.

Hương lặng người trước những mách bảo không hay của giác quan thứ sáu khi bất giác hồi tưởng lại tất cả những biểu hiện bất thường của Tuấn trong thời gian gần đây. Chẳng lẽ nỗi âu lo xưa nay của nàng về tình huống “xa mặt, cách lòng” đã trở thành hiện thực rồi ư? Nàng khẽ ngửa đầu, nhắm mắt, cố xua đi cái ý nghĩ rủi ro vừa thoáng chợt đến. Nàng chưa muốn buông xuôi niềm hy vọng mong manh có thể liên lạc với chàng, báo tin nàng đang cưu mang cốt nhục của chàng. Cố thử bấm số máy nhắn tin của chàng, nàng bồn chồn đi qua đi lại trong căn buồng bé nhỏ, thấp thỏm chờ đợi chàng gọi lại.

Reng… Reng… Điện thoại vừa reo, Hương đã hấp tấp chộp lấy ống nghe:

– Xin lỗi! Chị là ai? Gọi tôi có việc gì không ạ?

Nhận ra giọng nữ lạ hoắc bằng tiếng Anh rất chuẩn từ đầu dây bên kia, nàng hoang mang tự hỏi. Chẳng hiểu cô đầm này có liên hệ mật thiết gì với Tuấn mà giữ máy nhắn tin vốn là vật dụng riêng tư của chàng? Tim đập thình thịch, nàng cố gắng mạnh dạn tự giới thiệu:

– Xin lỗi đã làm phiền chị! Tôi gọi cho hôn phu của tôi là Trần Anh Tuấn. Đây là máy nhắn tin của anh ấy.

– À! Anh Tuấn đã chuyển qua làm việc cho một công ty khác rồi. Chị là hôn thê của anh ấy mà chưa biết à? Chiếc máy nhắn tin này vừa được công ty giao lại cho tôi.

Lịch sự nói lời cảm ơn, Hương sững sờ gác ống nghe trở vào máy. Tuấn đã đổi nơi làm việc mà không thông báo cho nàng một lời. Vì sao? Vì sao? Nàng thẫn thờ thả người xuống ghế, ngồi bất động bên bàn học, quay cuồng với bao nhiêu câu hỏi rối rắm chưa tìm được lời giải đáp.

(Còn tiếp)

Comment Disclaimers / Policy

Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Trả nợ ân tình

Với các tin tức bên Việt Nam xuất hiện trên facebook, tôi vẫn đợi báo Người Việt kiểm chứng giùm rồi mới tin.

Lê Lạc Giao, kẻ đồng hành với ‘nhân chứng’ thời gian?

Truyện “Có Một Thời Nhân Chứng” giải mã được một giai đoạn lịch sử phức tạp, rối nùi, liên quan tới hai ý thức hệ đối nghịch tự do và độc tài

Đọc bút ký văn học của Nguyễn Lệ Uyên

“Trang Sách và Những Giấc Mơ Bay” không phải là tập sách phê bình hay nhận định văn học, mà chỉ là cái nhìn hoàn toàn chủ quan của người viết

Bé gái gốc Việt 10 tuổi ra mắt sách về em trai bị tự kỷ

Sydney thương em nhiều hơn và muốn chia sẻ những gì gia đình mình phải trải qua, bằng cách viết sách “I Love My Autistic Brother, Patrick.”

Một thuở – thơ Thọ Khương

Sáng nay thức giấc/ Ngồi uống cà phê/ Nắng lên trải lụa/ Hoa tình ngô nghê/ Tiếng chim sẻ gọi/ Ánh vàng rơi rơi/ Em là nỗi nhớ

Đêm khói trắng – thơ Lý Thừa Nghiệp

Trang giấy trầm tư đêm khói trắng/ Cánh cò loang loáng những cơn mưa/ Mở cửa chiêm bao lùa mộng mị/ Nét cọ xuân thu

Trương Vĩnh Ký – Nhà giáo dục yêu nước của Việt Nam

Trương Vĩnh Ký, người tạo nền móng cho giáo dục và cải cách ngôn ngữ Việt Nam vào thế kỷ 19, là nhà bác học

Hư vô của tháng mười – thơ Thy An

trong hỗn mang của văn và thơ/ có tiếng thở dài sách vở/ chữ nghĩa dư thừa không nói được/ tháng mười dường như chôn sâu

Quốc ngữ và nỗ lực ‘thoát Hán’ của các vua nhà Nguyễn

Tìm hiểu lịch sử là công việc vô cùng thiết yếu vì có hiểu người xưa, có hiểu được lịch sử mới hiểu được vận mệnh nước nhà mà khôi phục lại.

Vẫn còn đâu đó – thơ NP phan

vẫn còn đó những sớm mai/ khi ta ngồi đợi đêm dài phân ly/ câu kinh vô tự sầu bi/ cuối vườn hoa vẫn nhu mì đó thôi