Ôi tội hồng phúc! (Kỳ 71)

Trường Giang

Tận tình dìu mẹ đến chiếc ghế gần đấy ngồi chờ, Tùng áy náy dõi theo dáng đi nghiêng ngả như kẻ say của Hương. Chàng đành bất lực xuôi tay vì không nỡ bỏ mẹ ngồi lại một mình ở phòng mạch để đích thân đưa nàng về tận nhà. Bà Nghị không quên ghé tai con, thì thào dặn dò thêm:

– Mẹ vừa chuẩn bị ít thức ăn. Lát nữa, con đưa sang biếu hai bác Thắng nhé.

Tất nhiên, “biếu thức ăn” chỉ là mục đích phụ hòng phục vụ cho mục tiêu chính của bà là tạo điều kiện thuận tiện cho cậu quý tử gặp gỡ và giao du thường xuyên hơn với Duyên, con gái rượu của ông bà bạn.

CHƯƠNG 17: BIỆT VÔ ÂM TÍN

Chiều hôm ấy…

Reng… Reng… Sau tiếng reo kéo dài từ đầu dây bên kia là lời nhắn tự động từ tổng đài điện thoại.

– Xin lỗi! Quý khách vừa bấm nhầm số không đăng ký. Xin quý khách kiểm tra lại số điện thoại và thử gọi lại một lần nữa.

Hương vội cắt đường dây và cẩn thận bấm lại từng số. Đáp lại vẫn là lời nhắn vô cảm khi nãy được lập đi lập lại đến sốt ruột. Như vậy, rõ ràng là đường dây đã bị cắt từ ba ngày hôm nay. Tuấn đang ở đâu? Chẳng lẽ chàng đã dọn nhà? Nếu quả như thế, vì sao chàng không hề báo cho nàng biết? Nàng nôn nóng gọi vào điện thoại ở công ty nhưng tuyệt nhiên không thấy ai bắt máy.

Hương lặng người trước những mách bảo không hay của giác quan thứ sáu khi bất giác hồi tưởng lại tất cả những biểu hiện bất thường của Tuấn trong thời gian gần đây. Chẳng lẽ nỗi âu lo xưa nay của nàng về tình huống “xa mặt, cách lòng” đã trở thành hiện thực rồi ư? Nàng khẽ ngửa đầu, nhắm mắt, cố xua đi cái ý nghĩ rủi ro vừa thoáng chợt đến. Nàng chưa muốn buông xuôi niềm hy vọng mong manh có thể liên lạc với chàng, báo tin nàng đang cưu mang cốt nhục của chàng. Cố thử bấm số máy nhắn tin của chàng, nàng bồn chồn đi qua đi lại trong căn buồng bé nhỏ, thấp thỏm chờ đợi chàng gọi lại.

Reng… Reng… Điện thoại vừa reo, Hương đã hấp tấp chộp lấy ống nghe:

– Xin lỗi! Chị là ai? Gọi tôi có việc gì không ạ?

Nhận ra giọng nữ lạ hoắc bằng tiếng Anh rất chuẩn từ đầu dây bên kia, nàng hoang mang tự hỏi. Chẳng hiểu cô đầm này có liên hệ mật thiết gì với Tuấn mà giữ máy nhắn tin vốn là vật dụng riêng tư của chàng? Tim đập thình thịch, nàng cố gắng mạnh dạn tự giới thiệu:

– Xin lỗi đã làm phiền chị! Tôi gọi cho hôn phu của tôi là Trần Anh Tuấn. Đây là máy nhắn tin của anh ấy.

– À! Anh Tuấn đã chuyển qua làm việc cho một công ty khác rồi. Chị là hôn thê của anh ấy mà chưa biết à? Chiếc máy nhắn tin này vừa được công ty giao lại cho tôi.

Lịch sự nói lời cảm ơn, Hương sững sờ gác ống nghe trở vào máy. Tuấn đã đổi nơi làm việc mà không thông báo cho nàng một lời. Vì sao? Vì sao? Nàng thẫn thờ thả người xuống ghế, ngồi bất động bên bàn học, quay cuồng với bao nhiêu câu hỏi rối rắm chưa tìm được lời giải đáp.

(Còn tiếp)

Comment Disclaimers / Policy

Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Nguyễn Sỹ Tế, thơ, phao cứu sinh của người tù cải tạo?

Đa số thành viên nòng cốt nhóm Sáng Tạo, căn bản vốn là nhà văn, họa sĩ hay lý luận văn học như Mai Thảo, Ngọc Dũng, Duy Thanh, Doãn Quốc Sỹ, Trần Thanh Hiệp,... không phải là nhà thơ...

Những người xa khuất dịp Xuân sang

Những người vĩnh biệt dương gian vào Tháng Hai Dương Lịch là những người ra đi vào dịp nhân gian đang bận rộn mừng Xuân đón Tết.

Hà Nội, những mùa Xuân phai

Tôi chưa hề nghe ai nói “yêu muốn khóc” bao giờ, chỉ độc nhất có một người làm thơ là Hoàng Anh Tuấn. Yêu đến như thế là... yêu quá là yêu.

Những cánh hoa cuối năm

Vào những ngày cuối tháng của năm, tôi có dịp lên thành phố Saigon, không khí sinh hoạt trông nhộn nhịp hẳn lên, bao hình ảnh xem như đã chuẩn bị trước từ nhiều tháng qua, những sắc màu,những...

Em có hay xuân về! – Thơ Mặc Phương Tử

Em có hay!/ Những chiếc lá thức tàn canh/ Cây chuyển mạch,/ Dòng đời thay sắc áo/ Hoa đương nụ dưới ngàn sương huyền ảo/ Cánh chim về chở trĩu ước mơ xanh.

Sương chiều ngồi nhớ bằng hữu – Thơ Trần Tuấn Kiệt

Sương lạnh chiều vây phủ/ Ngồi rồi nhớ cố nhân/ Độc ấm trà ra khói/ Thời gian quyện lững lờ.

Sắc màu tình yêu – Thơ Lê Minh Hiền

mùa đông lá đỏ/ mùa hạ lá vàng/ xuân hồng thấp thoáng/ thu nay mắt huyền

Dấu vết dòng sông – Thơ Phan Nam

Những con sông rời xa bến đợi/ Nặng trĩu nỗi niềm cỏ hoa/ Mùa chạp bay trong nhang khói/ Tháng giêng lặng lẽ đưa thoi.

Mùa Xuân đến – Thơ Nguyễn Thị Khánh Minh

Ban mai đến/ Ngày đưa tôi đến/ Lời hôm qua mối đùn/ Lời hôm qua xanh cỏ/ Mớ ý nghĩ nháo nhào tiếng sấm

Xuân bồi hồi – Thơ Giao Yên

Bánh chưng xanh hương ngát/ Mai vàng rung cánh ngân/ Ngoài trời mưa lấm tấm/ Trong nhà rượu lâng lâng