Ôi tội hồng phúc! (Kỳ 71)

Trường Giang

Tận tình dìu mẹ đến chiếc ghế gần đấy ngồi chờ, Tùng áy náy dõi theo dáng đi nghiêng ngả như kẻ say của Hương. Chàng đành bất lực xuôi tay vì không nỡ bỏ mẹ ngồi lại một mình ở phòng mạch để đích thân đưa nàng về tận nhà. Bà Nghị không quên ghé tai con, thì thào dặn dò thêm:

– Mẹ vừa chuẩn bị ít thức ăn. Lát nữa, con đưa sang biếu hai bác Thắng nhé.

Tất nhiên, “biếu thức ăn” chỉ là mục đích phụ hòng phục vụ cho mục tiêu chính của bà là tạo điều kiện thuận tiện cho cậu quý tử gặp gỡ và giao du thường xuyên hơn với Duyên, con gái rượu của ông bà bạn.

CHƯƠNG 17: BIỆT VÔ ÂM TÍN

Chiều hôm ấy…

Reng… Reng… Sau tiếng reo kéo dài từ đầu dây bên kia là lời nhắn tự động từ tổng đài điện thoại.

– Xin lỗi! Quý khách vừa bấm nhầm số không đăng ký. Xin quý khách kiểm tra lại số điện thoại và thử gọi lại một lần nữa.

Hương vội cắt đường dây và cẩn thận bấm lại từng số. Đáp lại vẫn là lời nhắn vô cảm khi nãy được lập đi lập lại đến sốt ruột. Như vậy, rõ ràng là đường dây đã bị cắt từ ba ngày hôm nay. Tuấn đang ở đâu? Chẳng lẽ chàng đã dọn nhà? Nếu quả như thế, vì sao chàng không hề báo cho nàng biết? Nàng nôn nóng gọi vào điện thoại ở công ty nhưng tuyệt nhiên không thấy ai bắt máy.

Hương lặng người trước những mách bảo không hay của giác quan thứ sáu khi bất giác hồi tưởng lại tất cả những biểu hiện bất thường của Tuấn trong thời gian gần đây. Chẳng lẽ nỗi âu lo xưa nay của nàng về tình huống “xa mặt, cách lòng” đã trở thành hiện thực rồi ư? Nàng khẽ ngửa đầu, nhắm mắt, cố xua đi cái ý nghĩ rủi ro vừa thoáng chợt đến. Nàng chưa muốn buông xuôi niềm hy vọng mong manh có thể liên lạc với chàng, báo tin nàng đang cưu mang cốt nhục của chàng. Cố thử bấm số máy nhắn tin của chàng, nàng bồn chồn đi qua đi lại trong căn buồng bé nhỏ, thấp thỏm chờ đợi chàng gọi lại.

Reng… Reng… Điện thoại vừa reo, Hương đã hấp tấp chộp lấy ống nghe:

– Xin lỗi! Chị là ai? Gọi tôi có việc gì không ạ?

Nhận ra giọng nữ lạ hoắc bằng tiếng Anh rất chuẩn từ đầu dây bên kia, nàng hoang mang tự hỏi. Chẳng hiểu cô đầm này có liên hệ mật thiết gì với Tuấn mà giữ máy nhắn tin vốn là vật dụng riêng tư của chàng? Tim đập thình thịch, nàng cố gắng mạnh dạn tự giới thiệu:

– Xin lỗi đã làm phiền chị! Tôi gọi cho hôn phu của tôi là Trần Anh Tuấn. Đây là máy nhắn tin của anh ấy.

– À! Anh Tuấn đã chuyển qua làm việc cho một công ty khác rồi. Chị là hôn thê của anh ấy mà chưa biết à? Chiếc máy nhắn tin này vừa được công ty giao lại cho tôi.

Lịch sự nói lời cảm ơn, Hương sững sờ gác ống nghe trở vào máy. Tuấn đã đổi nơi làm việc mà không thông báo cho nàng một lời. Vì sao? Vì sao? Nàng thẫn thờ thả người xuống ghế, ngồi bất động bên bàn học, quay cuồng với bao nhiêu câu hỏi rối rắm chưa tìm được lời giải đáp.

(Còn tiếp)

Comment Disclaimers / Policy

Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Thanh Thúy, tiếng hát khói sương

Không phải giờ nào nghe Thanh Thúy cũng được. Phải nghe vào lúc đó, lúc khuya, lúc muộn, lúc thời điểm của “tiếng hát lúc không giờ”...

Tuồng ‘Lan và Điệp’ và dĩa hát ‘Hoa Rơi Cửa Phật’

Đầu thập niên 1940, vở hát “Lan và Điệp” trình diễn trên sân khấu Năm Phỉ thì khán giả cải lương đã biết qua tình tiết lớp lang câu chuyện.

Báo chí Sài Gòn một thời niên thiếu

Cứ lấy một tờ nhật báo miền Nam đặt bên cạnh một tờ báo miền Bắc, ra cùng một ngày một tháng, sẽ thấy ngay sự tương phản.

Vài suy nghĩ rời về chữ và nghĩa

Để có truyền thông, phải có “chữ.” Không có thông tin, không có Internet, không có media nếu không có chữ. Ở đâu cũng cần đến chữ.

Nguyễn Long và mối tình một chiều với Thanh Thúy

Nguyễn Long, một người “can đảm” đi hết “con đường tình... một chiều” dài thăm thẳm của mình, với danh ca Thanh Thúy.

Tiểu thuyết ‘Cô Gái Việt và Người Chiến Binh Mỹ’ đầy kịch tính

Trong ngày ra mắt sách “Cô Gái Việt và Người Chiến Binh Mỹ,” đạo diễn Bùi Sơn Duân phát biểu rằng, tình tiết câu chuyện mang nhiều kịch tính.

Mai về Ba Động cùng anh…

Tôi người Bắc như anh, không thể có quê ở Bà Rịa. Anh thoái thác rằng không biết số điện thoại của tác giả bài thơ Ba Động, nhưng sẽ nhắn lại ngay.

Quốc ngữ và nỗ lực ‘thoát Hán’ của các vua nhà Nguyễn

Chính nỗ lực tiên phong quảng bá Quốc ngữ là của trí thức miền Nam và nhờ chính sách tiến bộ, khoa học của chính quyền Pháp tại Đông Dương tạo đà cho chữ Quốc ngữ lan tỏa.

Giọt… – thơ Thọ Khương

Gió lạnh tê tái/ Nắng úa tàn phai/ Cà phê quán vắng/ Tình sầu trên vai/ Giọt thương nâu sẫm/ Giọt nhớ buồn câm

Vu Lan nhớ mẹ – thơ Huỳnh Ngọc Thương

Từ khi/ áo mẹ bung tà/ Giày con vẹt gót/ đường xa chưa về.../ Thân già,/ mấy dặm sơn khê/ Mo cơm Mẹ bới/ Hồn quê Mẹ đùm