Ôi tội hồng phúc! (Kỳ 74)

Trường Giang

Hương vật vờ lắc đầu rồi ôm chầm lấy Xuyến khóc nức nở. Chị thương cảm siết chặt hai vai nàng, ngập ngừng hỏi thêm:

– Vậy… vậy… bây giờ em… tính sao?

Hương thẫn thờ ngẩng mặt, chiếu ánh mắt bần thần về phía chiếc áo cưới trang nhã mà Tuấn vừa mua cho nàng, được treo trong góc buồng, giọng run rẩy rời rạc:

– Em đã… có thai với anh ấy rồi.

– Ủa! Chớ không phải em và nó… ngủ riêng? Mà em… có bầu mấy tháng rồi?

Xuyến bàng hoàng ngó Hương trân trối, lắp bắp hỏi lại. Nàng tức tưởi bưng mặt, thành thật thú nhận:

– Khoảng tháng rưỡi… Vào cái lần anh ấy về đây rồi ốm cả tuần ấy…

Nói đoạn, Hương rưng rức tường thuật nội dung của cú điện thoại nặc danh vừa rồi.

– Để chị lùng số điện thoại của con nhỏ đó, để coi nó là ai mà dám gọi tới đây nói bậy.

Bực dọc tuyên bố, Xuyến nóng nảy với tay lên bàn điện thoại, bấm số tổng đài, yêu cầu cho xin số điện thoại vừa gọi đến thì vỡ lẽ rằng cuộc gọi xuất phát từ một điện thoại công cộng ở Ottawa. Không biết làm gì hơn, chị tức giận giậm chân, bất lực đưa tay lên day trán, than vãn:

– Trời ơi! Khổ quá! Cái thằng Tuấn này… Sao nó cà chớn quá vậy Trời?

– Em chỉ muốn… chết thôi, chị ơi.

Hương đau đớn khuỵu xuống sàn trong tiếng nấc nghẹn nơi thanh quản. Xuyến hoảng hốt ném bừa bức thư lên bàn, ngồi xụp bên cạnh nàng. Chị choàng tay qua vai, nhè nhẹ vuốt lưng nàng xoa dịu, tìm mọi cách dỗ dành:

– Ý chết! Đừng nghĩ bậy. Chuyện đâu còn có đó mà. Tối nay, chị qua đây ngủ với em nghen?

Hương đờ đẫn ngước mặt, dán chặt lên trần nhà nhẵn thín, ánh mắt thất thần ngây dại. Bơ vơ một thân một mình ở nơi đất khách, cộng thêm gánh nặng của các em thơ dại ở quê nhà, nàng thấy nặng trĩu đớn đau trước viễn cảnh trở thành mẹ đơn thân. Nàng chưa bao giờ mường tượng cái ngày đời nàng sẽ rơi thẳng vào vực thẳm tối đen như thế. Nàng cũng chưa nghĩ ra cách phải tự xoay xở ra sao trong những ngày sắp tới. Chúa ơi! Con đã nhầm nhỡ thật rồi nhưng sao Ngài nỡ tiếp tục thử thách con quá sức chịu đựng của con?

Cùng thời khắc ấy, Tùng ghé nhà ông bà Thắng, mang theo quà biếu của mẹ. Ông bà niềm nở giữ chàng ăn tối với gia đình. Sau bữa cơm, bà Thắng tế nhị cầm chân Tùng bằng lời nhờ cậy vồn vã:

– À! Hai bác vừa sắm cho em Duyên chiếc máy vi tính. Cháu có thể nán lại thêm một lát, bày vẽ cho em cách sử dụng được không?

Không tiện chối từ, Tùng đành vâng lời cho phải phép. Riêng Duyên mang ra chiếc khay đựng bánh ngọt, e ấp liếc nhìn chàng với ánh mắt chứa chan cảm mến, thỏ thẻ mời mọc:

– Bánh này do em tự tay làm. Mời anh dùng thử.

– Ồ cảm ơn Duyên. Duyên làm bánh khéo quá.

Nhón tay lấy miếng bánh, nếm thử, Tùng lịch thiệp khen ngợi. Duyên vui như sáo, hớn hở kéo chàng ngồi cạnh mình bên chiếc bàn làm việc. Đứng gần đấy, bà Thắng ngấm ngầm quan sát hai mái đầu xanh chụm vào nhau, to nhỏ xì xào, quên cả thời gian.

(Còn tiếp)

Comment Disclaimers / Policy

Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Ôi tội hồng phúc! (Kỳ 85)

Cậu bé không biết trả lời mẹ ra sao, đành an ủi qua quýt cho xong chuyện. Bà mẹ khẽ kéo tấm chăn mỏng cũ kỹ, đắp lên người, thao thức trong dòng suy tư phiền muộn.

Ôi tội hồng phúc (Kỳ 84)

Chẳng hiểu cô học trò yếu ớt mong manh như pha lê dễ vỡ này có vị trí thế nào trong tim mà chàng lại cất công cả đêm đưa vào bệnh viện như thế nhỉ?

Ôi tội hồng phúc! (Kỳ 83)

Đến lúc ấy, Diễm vội vơ hết đồ đạc cho vào túi xách, sà lại ngồi sát bên Tuấn, giọng chan chứa tình cảm...

Thêm nhiều huyền thoại về câu chuyện ‘Hồ Nguyệt Cô Hóa Cáo’ (phần cuối)

Nằm trên người nàng suốt buổi, Tiết Giao vẫn chưa chịu xuống, đến nỗi Nguyệt Cô dù vẫn còn ham muốn, nhưng cũng thỏ thẻ bên tai chàng, rằng hãy ngưng cuộc giao hoan, để trở về động đào gặp Thánh Mẫu...

Báo chí trên đường phố Sài Gòn trước năm 1975

Mấy ngày qua trong một quán ăn ở Little Saigon tôi có dịp gặp vài người bạn từ Việt Nam qua, trong khi trò chuyện, một câu hỏi được nêu lên: Tại Sài Gòn hiện nay có bao nhiêu tờ tạp chí văn chương?

Tự do ơi tự do

Đối với riêng tôi, tự do của trí tuệ là thênh thang, vô hạn. Cao ngất. Sâu thẳm. Rộng đến vô biên. Bất chấp thời gian.

Ôi tội hồng phúc! (Kỳ 82)

Ối Giời cao đất dày! Bầu trời như đang xoay tít trên đầu, mặt đất như đang rung chuyển dưới chân, Tuấn chệnh choạng lùi ra sau mấy bước như gã say rượu rồi ngồi phệt xuống mép ghế.

Ôi tội hồng phúc! (Kỳ 81)

Phớt lờ những lời cảnh báo nghiêm khắc của Tuấn về căn bệnh liệt kháng khủng khiếp, Diễm điêu ngoa trả miếng rồi bình thản an tọa bên cạnh chàng, vắt chéo chiếc túi xách tay lên đùi.

Ôi tội hồng phúc! (Kỳ 80)

Tuấn nổi khùng, mở toang cánh cửa hành khách, lôi Diễm xềnh xệch ra khỏi ô tô. Chàng giận dữ bóp chặt hai vai nàng, lắc mạnh, quát to: - Cô báo hại tôi ra nông nỗi này, đã đủ chưa?

Ôi tội hồng phúc! (Kỳ 79)

Tùng bế xốc Hương, nhẹ nhàng đặt nàng ngồi ngay ngắn vào ghế hành khách. Cẩn thận tìm nơi đỗ ô tô an toàn và khóa các cửa lại, chàng lững thững đi vào tòa nhà, lần đến căn hộ cũ của Tuấn, bấm chuông.