Ôi tội hồng phúc! (Kỳ 75)

Trường Giang

Như mở cờ trong lòng, bà hân hoan đưa lời nhận xét với chồng:

– Anh nom kìa! Hai đứa chúng nó thật xứng lứa vừa đôi, anh nhỉ?

Ông Thắng cũng hài lòng gật gù đồng tình với vợ:

– Đúng thế! Cả hai đứa đều có ăn có học, có ngoại hình bắt mắt, lại cùng gốc gác gia giáo đạo đức, môn đăng hộ đối cà đạo lẫn đời. Thật là ân phúc của Chúa dành cho gia đình mình. Vài người bạn của anh có con lấy người bên lương rồi bỏ bê nhà thờ nhà thánh. Con cái sinh ra cũng lơ là, không cho theo đạo. Cứ nghĩ đến cái cảnh rối ren ấy là anh đã thấy đau cả đầu rồi, em ạ.

CHƯƠNG 18: CUỘC GỌI KHỦNG BỐ

Montréal, Québec… Một tuần sau… Trưa Thứ Sáu…

Mệt mỏi lê từng bước nặng nhọc vào phòng học, Hương lần vào dãy bàn cuối lớp, đờ đẫn thả người xuống ghế, uể oải gục đầu lên mặt bàn. Chỉ còn vài phút nữa là đến giờ kiểm tra mà đầu óc nàng hoàn toàn trống rỗng, không có một chữ nào. Cả tuần nay, nàng không thể nào tập trung chuẩn bị bài vở, đỉnh điểm là lúc cô gái hôm nọ lại gọi đến lần nữa. Vẫn chất giọng nhỏ nhẹ nhún nhường mà chất đầy tính đe dọa chết chóc.

– Em vừa thử thai và kết quả là dương tính chị ạ. Xin chị hãy mở lòng từ bi hỷ xả mà tha thứ và nhường anh Tuấn cho em. Nếu chị kết hôn với anh ấy thì cũng đồng nghĩa với việc đứa bé sẽ bị nạo bỏ vì em không đủ khả năng làm mẹ đơn thân. Chị biết đấy, đứa bé vô tội mà. Hơn nữa, bên đạo của chị luôn chủ trương bảo vệ sự sống, có đúng không ạ? Chả nhẽ chị thấy chết mà không chịu cứu ư?

Lại ngữ điệu thách thức tựa nhát dao sắc nhọn đâm thẳng vào lồng ngực đã rớm máu, Hương kinh hoàng á khẩu, bủn rủn khóa máy, nỗi đau sâu thẳm buốt nhói tận tâm can. Cô ta dám dùng sự sống còn của bào thai và viện dẫn tôn giáo để uy hiếp và cưỡng ép tình địch phải nhường chồng cho mình. Nàng không thể ngờ mình đang phải đối đầu với một địch thủ có bản lĩnh lợi hại đến thế.

Một lần nữa, Xuyến nhanh nhẩu gọi cho tổng đài. Vẫn là số máy điện thoại công cộng tại Ottawa. Chị ngờ vực đặt dấu hỏi:

– Sao nhỏ đó không gọi từ nhà mà dùng máy công cộng ở ngoài đường? Tuấn đã viết thư từ hôn với em rồi, nếu thiệt sự cặp bồ với Tuấn, hổng lẽ nó chưa biết chuyện này mà còn gọi điện khủng bố em? Thôi em đừng lo lắng nữa. Ráng đợi vài bữa nữa coi Tuấn có liên lạc lại không. Biết đâu có ẩn tình gì. Chị không tin một đứa hiền lành như Tuấn mà lại đổi trắng thay đen lẹ như vậy.

Xuyến ra sức an ủi dỗ dành Hương nhưng nghĩ đến bào thai đang lớn dần trong bụng mà cha nó cứ biệt vô âm tín, nàng không còn lòng trí nào chú tâm vào chuyện học hành…

Ở dãy bàn trên, đám bạn thân của Hương đang chụm đầu vào nhau, thì thào bàn tán với vẻ bí mật. Phương ưu tư mở đầu:

– Mấy nhỏ có thấy cả tuần nay nhỏ Hương dòm ngộ lắm không?

– Dạ đúng đó chị. Hổng hiểu sao mà chỉ cứ lặng thinh không nói lời nào. Ai hỏi gì thì trả lời nhát gừng mà cái mặt thì buồn thiu.

– Lạ hén. Hồi nãy, gặp Hương, em thấy hai mắt sưng húp, chắc là khóc suốt đêm qua.

(Còn tiếp)

Comment Disclaimers / Policy

Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Vài suy nghĩ rời về chữ và nghĩa

Để có truyền thông, phải có “chữ.” Không có thông tin, không có Internet, không có media nếu không có chữ. Ở đâu cũng cần đến chữ.

Nguyễn Long và mối tình một chiều với Thanh Thúy

Nguyễn Long, một người “can đảm” đi hết “con đường tình... một chiều” dài thăm thẳm của mình, với danh ca Thanh Thúy.

Tiểu thuyết ‘Cô Gái Việt và Người Chiến Binh Mỹ’ đầy kịch tính

Trong ngày ra mắt sách “Cô Gái Việt và Người Chiến Binh Mỹ,” đạo diễn Bùi Sơn Duân phát biểu rằng, tình tiết câu chuyện mang nhiều kịch tính.

Mai về Ba Động cùng anh…

Tôi người Bắc như anh, không thể có quê ở Bà Rịa. Anh thoái thác rằng không biết số điện thoại của tác giả bài thơ Ba Động, nhưng sẽ nhắn lại ngay.

Quốc ngữ và nỗ lực ‘thoát Hán’ của các vua nhà Nguyễn

Chính nỗ lực tiên phong quảng bá Quốc ngữ là của trí thức miền Nam và nhờ chính sách tiến bộ, khoa học của chính quyền Pháp tại Đông Dương tạo đà cho chữ Quốc ngữ lan tỏa.

Giọt… – thơ Thọ Khương

Gió lạnh tê tái/ Nắng úa tàn phai/ Cà phê quán vắng/ Tình sầu trên vai/ Giọt thương nâu sẫm/ Giọt nhớ buồn câm

Vu Lan nhớ mẹ – thơ Huỳnh Ngọc Thương

Từ khi/ áo mẹ bung tà/ Giày con vẹt gót/ đường xa chưa về.../ Thân già,/ mấy dặm sơn khê/ Mo cơm Mẹ bới/ Hồn quê Mẹ đùm

Cái đẹp Việt Nam không bao giờ cũ – thơ Trần Trung Tá

Chế độ Cộng Sản thế chỗ chế độ Cộng Hòa/ Chỉ một ngày qua, người ta đã nói:/ “Chế độ hồi xưa đổi mới ai đợi?

Bức tường – thơ Nguyễn Văn Thu

Là hàng rào sớm chiều vây kín/ Là cơm canh hai buổi cân đong/ Ngày đêm giữ chặt suy cùng tính/ Buồng chật đêm buồn phủ chấn song

Em đi lâu rồi ới Tiểu-Vân! – thơ Huy Uyên

Nửa khuya ngồi quán vơi ly rượu/ Đáy cốc bóng em bỗng hiện về/ Ai một mình lang thang ngoài phố/ Tôi đăm mắt buồn xót tái tê.