Ôi tội hồng phúc (Kỳ 77)

Trường Giang

Ngưng một lát, chăm chú quan sát nét mặt tái nhợt lộ rõ vẻ thất thần vô hạn của Hương, Tùng đưa tay về phía nàng, chép miệng nhấn mạnh thêm:

– Đấy, Hương xem! Hương phờ phạc và ốm yếu như vậy. Lo dưỡng thai đi, kẻo mai này bào thai có vấn đề, hối không kịp đấy. Đối với Hương bây giờ, chồng con quan trọng hơn việc học.

Cố lẩn tránh ánh mắt quan tâm của Tùng, Hương cúi gằm, cắn môi im lặng. Chàng vừa dứt lời, hai hàng lệ đã ứa trào ra khóe mắt thâm quầng và lăn dài trên gò má xanh tái. Chàng ngạc nhiên nghiêng đầu, hỏi ngập ngừng:

– Hương… sao thế? Nãy giờ, anh… có điều gì… nhỡ nhời à?

– Thưa thầy, không.

– Thế… Tuấn… đã biết là Hương mang thai chưa?

– Dạ… chưa.

Hương khó nhọc nuốt nước bọt, thốt lên từng chữ bằng chất giọng nghèn nghẹn. Tùng tròn xoe mắt biểu lộ sự kinh ngạc cùng tận:

– Vì sao Hương không cho Tuấn biết? Hắn cần biết và phải biết điều ấy.

– Bởi vì…

Hương bỏ lửng câu nói, gục hẳn mặt xuống bàn, òa lên khóc nức nở. Lòng Tùng rối bời khi nhìn đôi vai bé nhỏ của nàng đang bần bật rung lên từng hồi theo tiếng nấc tức tưởi. Những sinh viên có mặt trong buồng bắt đầu đổ dồn ánh mắt hiếu kỳ về phía hai người khiến chàng càng thêm lúng túng. Chàng nhẹ nhàng đẩy hộp giấy từ góc bàn về phía nàng, khích lệ chân thành:

– Vì sao? Hương có thể xem anh như là anh trai của Hương. Có khó khăn gì, cứ nói. Anh sẽ tận lực giúp Hương trong khả năng của anh.

Hương khẽ ngẩng lên, vẫn để mặc những giọt nước mắt lưng tròng không ngừng tuôn rơi, buông thõng một tay làm rơi xuống đất mẩu giấy nhàu nát. Tùng nghiêng mình, nhặt lên, đưa mắt về phía nàng hàm ý xin phép. Nàng khoát nhẹ tay ra dấu cho chàng cứ đọc. Cẩn thận vuốt tờ giấy cho thật thẳng, dễ nhìn hơn, chàng đọc đi đọc lại bức thư của Tuấn. Nét mặt của chàng càng lúc càng đanh lại. Cuối cùng, chàng trả lại tờ giấy cho nàng, đấm mạnh cái rầm xuống bàn, nghiến răng kèn kẹt trong sự phẫn nộ tột cùng. Căn buồng đang yên ắng bỗng vang rền tiếng bút viết va vào nhau loảng xoảng, tiếng sách vở rơi lộp độp. Mọi người trong buồng lại được thêm một phen lắc đầu ngơ ngác. Chàng hầm hầm đứng bật dậy, nói cộc lốc:

– Đi!

– Đi đâu?

Hương rút vội vài tờ giấy lau mặt mũi cho sạch, ngơ ngẩn hỏi trống không. Tùng nóng ruột gằn mạnh từng chữ:

– Đi tìm thằng chồng đốn mạt của Hương chứ đi đâu.

– Nhưng mà…

Chần chừ do dự trong tình thế tiến thoái lưỡng nan, Hương ấp úng tường thuật ngắn gọn cuộc gọi ngoài mong đợi và lời hăm dọa độc địa của cô gái lạ mặt. Tùng giận dữ rít lên giữa hai kẽ răng:

– Không cần biết việc gì đang xảy ra, hắn không được phép bỏ rơi vợ con như thế này.

Đoạn chàng hung hãn vung lên nắm đấm nổi đầy gân xanh, gầm gừ đe dọa thêm:

– Hắn mà bê bối lôi thôi, anh đấm vỡ mặt hắn ra.

Tùng hùng hổ dẫn đầu, lấy cầu thang máy, đi xuống tầng trệt rồi ra bãi đỗ ô tô. Vừa rầm rập nện gót giày xuống mặt đường, chàng vừa cáu kỉnh… chửi đổng trong bụng.

(Còn tiếp)

Comment Disclaimers / Policy

Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Dự thi Người Việt 40 năm: Từ ‘Thư Cho Người’ đến ‘Tiếng Việt Mến Yêu’

Tuy chưa ngồi làm việc trong tòa soạn Người Việt nhưng với hai trang báo cũng là kỷ niệm với thời gian lâu dài.

Tự Do, tờ báo chia sẻ suy tư cảm xúc

Không hiểu vì sao ngay từ những ngày đầu tiên đọc tờ nhật báo Tự Do, tôi đã nhớ ngay tên năm người chủ trương tờ báo...

Vở tuồng ‘Hai Chiều Ly Biệt’ có phải của soạn giả Thu An?

Gia đình Phong Anh lâm vào cảnh túng thiếu, nên vợ của Phong Anh đành bán đứt bản thảo soạn phẩm “Bên Bờ Đá Trắng” cho Thu An...

Nhớ về thu trước – Thơ Thọ Khương

Đâu phải mùa thu lá mới rơi/ Gió buồn hát khúc nhạc chơi vơi/ Đong đưa hờ hững mây giăng xám/ Dốc đứng chiều tan chợt nhớ người

Tứ Tuyệt – thơ Trần Vấn Lệ

Một giây một phút mà thương nhớ/ Hồ huống trăm năm, đã một đời!/ Núi cách sông ngăn đành chịu vậy/ Nợ không duyên cũng nợ duyên thôi!

Viết cho Hạc – thơ Trần Tuấn Kiệt

Một buổi tình cờ họp bạn thơ/ Hai mươi năm đó đến bây giờ/ Văn chương lấn lướt người thiên hạ/ Kết nghĩa kim bằng trọn ý thơ

Niệm khúc Nha Trang – thơ Trần Thoại Nguyên

Nha Trang ơi! Anh lại trở về/ Trời vào thu gió biển se se/ Biển êm ru xanh màu tình nhớ/ Anh lang thang lặng lẽ bước đi...

Ðừng đón tôi – thơ NTAĐ

Đừng đón tôi vào những chiều về học/ Giờ tan trường, bè bạn hỏi... người yêu?/ Trong lặng yên, tôi se sẽ lắc đầu

Mắt đời giữa cuộc bể dâu – thơ Mặc Phương Tử

Ước mơ chi cõi thiên đường/ Về lo chăm sóc mảnh vườn diệu tâm/ Đời thường khuya sớm thâm trầm/ Hoa thơm, trái ngọt, pháp âm nhiệm mầu.

Ngày ta thả gió trôi về biển – thơ Lý Thừa Nghiệp

Ngày ta thả gió trôi về biển/ Đứng giữa ngàn thu máu gợn sầu/ Thì chớ hẹn đời sau cùng lũ én/ Bay mỏi mòn mộng mị với