Ôi tội hồng phúc (Kỳ 77)

Trường Giang

Ngưng một lát, chăm chú quan sát nét mặt tái nhợt lộ rõ vẻ thất thần vô hạn của Hương, Tùng đưa tay về phía nàng, chép miệng nhấn mạnh thêm:

– Đấy, Hương xem! Hương phờ phạc và ốm yếu như vậy. Lo dưỡng thai đi, kẻo mai này bào thai có vấn đề, hối không kịp đấy. Đối với Hương bây giờ, chồng con quan trọng hơn việc học.

Cố lẩn tránh ánh mắt quan tâm của Tùng, Hương cúi gằm, cắn môi im lặng. Chàng vừa dứt lời, hai hàng lệ đã ứa trào ra khóe mắt thâm quầng và lăn dài trên gò má xanh tái. Chàng ngạc nhiên nghiêng đầu, hỏi ngập ngừng:

– Hương… sao thế? Nãy giờ, anh… có điều gì… nhỡ nhời à?

– Thưa thầy, không.

– Thế… Tuấn… đã biết là Hương mang thai chưa?

– Dạ… chưa.

Hương khó nhọc nuốt nước bọt, thốt lên từng chữ bằng chất giọng nghèn nghẹn. Tùng tròn xoe mắt biểu lộ sự kinh ngạc cùng tận:

– Vì sao Hương không cho Tuấn biết? Hắn cần biết và phải biết điều ấy.

– Bởi vì…

Hương bỏ lửng câu nói, gục hẳn mặt xuống bàn, òa lên khóc nức nở. Lòng Tùng rối bời khi nhìn đôi vai bé nhỏ của nàng đang bần bật rung lên từng hồi theo tiếng nấc tức tưởi. Những sinh viên có mặt trong buồng bắt đầu đổ dồn ánh mắt hiếu kỳ về phía hai người khiến chàng càng thêm lúng túng. Chàng nhẹ nhàng đẩy hộp giấy từ góc bàn về phía nàng, khích lệ chân thành:

– Vì sao? Hương có thể xem anh như là anh trai của Hương. Có khó khăn gì, cứ nói. Anh sẽ tận lực giúp Hương trong khả năng của anh.

Hương khẽ ngẩng lên, vẫn để mặc những giọt nước mắt lưng tròng không ngừng tuôn rơi, buông thõng một tay làm rơi xuống đất mẩu giấy nhàu nát. Tùng nghiêng mình, nhặt lên, đưa mắt về phía nàng hàm ý xin phép. Nàng khoát nhẹ tay ra dấu cho chàng cứ đọc. Cẩn thận vuốt tờ giấy cho thật thẳng, dễ nhìn hơn, chàng đọc đi đọc lại bức thư của Tuấn. Nét mặt của chàng càng lúc càng đanh lại. Cuối cùng, chàng trả lại tờ giấy cho nàng, đấm mạnh cái rầm xuống bàn, nghiến răng kèn kẹt trong sự phẫn nộ tột cùng. Căn buồng đang yên ắng bỗng vang rền tiếng bút viết va vào nhau loảng xoảng, tiếng sách vở rơi lộp độp. Mọi người trong buồng lại được thêm một phen lắc đầu ngơ ngác. Chàng hầm hầm đứng bật dậy, nói cộc lốc:

– Đi!

– Đi đâu?

Hương rút vội vài tờ giấy lau mặt mũi cho sạch, ngơ ngẩn hỏi trống không. Tùng nóng ruột gằn mạnh từng chữ:

– Đi tìm thằng chồng đốn mạt của Hương chứ đi đâu.

– Nhưng mà…

Chần chừ do dự trong tình thế tiến thoái lưỡng nan, Hương ấp úng tường thuật ngắn gọn cuộc gọi ngoài mong đợi và lời hăm dọa độc địa của cô gái lạ mặt. Tùng giận dữ rít lên giữa hai kẽ răng:

– Không cần biết việc gì đang xảy ra, hắn không được phép bỏ rơi vợ con như thế này.

Đoạn chàng hung hãn vung lên nắm đấm nổi đầy gân xanh, gầm gừ đe dọa thêm:

– Hắn mà bê bối lôi thôi, anh đấm vỡ mặt hắn ra.

Tùng hùng hổ dẫn đầu, lấy cầu thang máy, đi xuống tầng trệt rồi ra bãi đỗ ô tô. Vừa rầm rập nện gót giày xuống mặt đường, chàng vừa cáu kỉnh… chửi đổng trong bụng.

(Còn tiếp)


Comment Disclaimers / Policy

Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Đinh Phụng Tiến, từ ‘bia miệng’ tới ‘hồi kết không có hậu’

Tôi nghĩ, ở truyện ngắn cuối cùng tập truyện của mình, nhà văn Đinh Phụng Tiến đã hiển lộng khả năng dựng truyện, làm chảy nước mắt người đọc một cách tài ba...

Nhà văn, tác phẩm, bạn đọc

Đối với người đọc, cái mà người viết bây giờ đã thực hiện được, là đã đẩy được người đọc mình đến đứng chung với mình trên một điểm khởi hành mới, thỏa thuận gia nhập với mình vào hành động.

Ngày của mẹ

Mẹ tôi không còn nữa, tôi mua hoa mang ra nghĩa trang, tôi chọn thứ hoa có thể để lâu ngoài trời cho mẹ.

Đinh Phụng Tiến, ‘minh họa’ khẩu hiệu tuyên truyền, thành ngữ mới?

Đinh Phụng Tiến mỉa mai rằng, chế độ xã hội chủ nghĩa tự hào là một xã hội ưu việt vì nhờ năng suất lao động cao.

Cách phát âm tiếng Anh mới ở Á Châu

Mới đây, xuất hiện một quan điểm mới về việc dạy và học tiếng Anh. Một trong những khuôn mặt tiêu biểu là Giáo Sư Andy Kirkpatrick.

Nửa thế kỷ, 406 số báo Khởi Hành

Gần một năm sau khi Khởi Hành xuất hiện, Hội Văn Nghệ Sĩ Quân Đội mới được hợp thức hóa nhờ nghị định số 814 Bộ Nội Vụ KS-14 ngày 2 Tháng Mười, 1970; trụ sở đặt tại 72 Nguyễn Du, Sài Gòn.

Tình mộng – Thơ Thọ Khương

Em đạp xe trên phố chiều gió lộng/ Áo học trò lay động trái tim anh/ Hàng me xanh trao bóng mát an lành/ Hỏi có biết tình anh phơi nắng ấm

Cho chó ăn chè

Trên bàn tiệc của đất nước Việt Nam hiện nay không thiếu gì món hấp dẫn khiến nhiều vị lãnh đạo đảng và nhà nước trở nên... tối mắt (và nuốt quá nhiều) nhưng chi ra hơi ít nên bị quẳng vô lò một mớ.

Về đâu những mùa hạ xưa – Thơ Nguyễn An Bình

Mùa hè của tôi ơi/ Về đâu sao vội vã/ Giọt mưa bay qua đời/ Ủ tình tôi xanh lá?

Chim Sẻ Hót Rối Nhầu Buổi Sáng – Thơ Trần Vấn Lệ

Chim sẻ hót... chắc hôm nay ngày nắng?/ Mở cửa nhìn: ôi nắng chói chang!/ Cảm ơn sao một nụ hồng vàng/ Hoa cười mỉm... hay người ta cười mỉm?