Ôi tội hồng phúc! (Kỳ 79)

Trường Giang

Tùng bế xốc Hương, nhẹ nhàng đặt nàng ngồi ngay ngắn vào ghế hành khách. Cẩn thận tìm nơi đỗ ô tô an toàn và khóa các cửa lại, chàng lững thững đi vào tòa nhà, lần đến căn hộ cũ của Tuấn, bấm chuông. Một người đàn ông da đen đứng tuổi ra mở cửa và bảo ông mới dọn đến đây vào tuần rồi. Chàng kiên nhẫn hỏi thăm những căn hộ kế bên. Chàng được cho biết rằng Tuấn đã dọn đi nơi khác và trước đấy không lâu, có một cô gái rất xinh đẹp đã đến chung sống với hắn vào mỗi cuối tuần.

Như vậy là đã quá rõ rồi. Tuấn đã bỏ rơi Hương, chỉ vì hắn đã có một bóng hồng khác, trẻ trung hơn, xinh tươi hơn, bước vào cuộc đời. Quỷ tha ma bắt hắn đi! Cái gã ngụy quân tử với chiếc mặt nạ trí thức đạo mạo ấy đã dám cả gan chà đạp, giày xéo lên cánh hoa trong trắng mà chàng từng nâng niu, trân quý. Chưa bao giờ Tùng cảm thấy một nỗi uất hận dâng cao như thế trong lòng. Chàng không thể nhắm mắt làm ngơ cho hắn nhởn nhơ vui vầy bên bến đỗ mới. Gã họ Sở đê tiện ấy nhất định phải chịu trách nhiệm cho hành vi hèn hạ của mình.

Tùng vừa hậm hực lầm bầm nguyền rủa, vừa hối hả trở ra bãi đỗ ô tô. Khốn nạn thật! Tiếc là ban nãy Hương ngất đi quá bất ngờ nên chàng không kịp ghi lại biển số xe của Tuấn. Hận mình, hận người, chàng hung tợn giật mạnh cửa ô tô, mở toang ra, chui tọt vào rồi đóng sập cái rầm như muốn trút hết thịnh nộ vào chiếc xe vô tội. Một người bộ hành đi ngang suýt va vào cửa xe, tức tối gõ ầm ầm vào tấm kính nhưng chàng giận dữ quay mặt phớt lờ, không buồn nói lời xin lỗi. Cũng may, ông ta không làm to chuyện mà chỉ hầm hầm văng tục vài câu, đoạn quày quả bỏ đi. Bấy giờ, trời đã chập choạng tối. Không còn cách nào khác để lùng ra tung tích của Tuấn, ở lại thêm thì bất tiện vì cảnh trai đơn, gái chiếc, vả lại, hôm sau lại có giờ lên lớp, Tùng đành lái ô tô trở về Montréal ngay tối hôm ấy. Hương vẫn thiêm thiếp trên xe suốt cả đường về.

CHƯƠNG 19: OAN GIA KHÓ TRÁNH

Sự đụng chạm da thịt bất ngờ từ bàn tay liêu trai đầy ma mị của Diễm làm cho tim Tuấn đập loạn nhịp, đẩy các dòng máu trong người chàng cuồn cuộn chảy xiết, truyền đến từng làn da thớ thịt một cảm giác rạo rực khó tả. Chàng hoảng sợ vùng ra, lao trở vào xe, tra chìa khóa vào tay lái. Diễm lẹ làng chui tọt vào chỗ ngồi của hành khách. Chiếc ô tô vừa khởi động chuyển bánh, chàng đã nghe tiếng nói ngọt lịm nhưng chứa đầy khiêu khích của Diễm loáng thoáng bên tai:

– Anh nhìn về phía đằng sau, bên kia đường kìa.

Như một phản xạ tự nhiên, Tuấn căng mắt như muốn nhìn xuyên thấu tấm kính chiếu hậu, thấy rõ mồn một quang cảnh Tùng đang nhấc bổng Hương lên, bỏ vào ô tô của gã. Tay lái bỗng chao sang bên trái, Tuấn suýt đâm sầm vào chiếc xe tải chạy theo hướng ngược lại. Chàng tức giận, định bụng đạp thắng nhưng lại luống cuống đạp nhầm lên chân ga khiến chiếc xe chồm lên, vọt cái ào tới trước, vượt ngang qua cả bảng NGỪNG. Cũng may đường sá ở khu phố này khá vắng vẻ, nếu không chắc chắn đã xảy ra tai nạn nghiêm trọng rồi. Đầu óc rối tung, chàng lái ô tô một cách vô định, chưa biết đi về đâu. Chợt thấy một công viên lớn trước mặt, chàng liền tấp vào vỉa hè, thắng gấp.

(Còn tiếp)


Comment Disclaimers / Policy

Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

‘Người Đọc và Người Viết,’ một tác phẩm mới của Hai Trầu-Lương Thư Trung

Với 95 bài viết về nhiều tác giả và tác phẩm, “Người Đọc và Người Viết” là một tập tiểu luận nhận định văn học của Hai Trầu-Lương Thư Trung.

Nhạc sĩ Ngọc Chánh, từ soạn sách nhạc tới phát hiện ca sĩ Minh Hiếu

Trong sinh hoạt âm nhạc suốt 20 năm (1954-1975) tại miền Nam Việt Nam, rất nhiều người biết tên tuổi nhạc sĩ Ngọc Chánh.

Lục bát sinh nhật

Mỗi sinh nhật tôi lại nhớ đến bài thơ ấy của Cung Trầm Tưởng. Mỗi đêm mưa tôi lại đọc bài thơ ấy của Cung Trầm Tưởng. Đó là mùa mưa Sài Gòn. Đó là Sài Gòn của chúng tôi.

Một trung đội trưởng Nghĩa Quân

VNCH mà điên cuồng chống Cộng thì đâu có chính sách chiêu hồi, đâu có bắt tù binh cả trăm ngàn nuôi ăn cho mập rồi trao trả? Thằng cha này chắc chưa bao giờ cầm súng!

Một nén nhang cho ngày Tháng Tư Ðen – Thơ Nguyễn Xuân Nghĩa

Người bắn anh có thể là bạn tôi/ Một gã thanh niên miền Bắc/ Cũng có thể là tôi/ Tôi cũng bị buộc vào Nam “đánh giặc.”

Phố Hoài – Thơ Phùng Hiếu

Hoàng hôn nghiêng phố cổ/ Bóng em nghiêng sông Hoài/ Tóc dài em nghiêng phố/ Ta nghiêng về bên nhau.

Gióóóóóó… – Thơ Trần Vấn Lệ

Hôm nay... nắng mà lạnh... và gió... như gió lộng./ Cái ao nhỏ nổi sóng, biển chắc là bạc đầu!

Ngày 30 Tháng Tư

Tôi là một người Việt Nam, sống và lớn lên, trưởng thành trong thời buổi ấy, thời buổi đau thương nhất của đất nước, nay lại sống suốt 29 năm trong chế độ, sắp sửa 30 năm...

Ngủ đi con – Thơ Đặng Tiến Đạt

Quằn quại khóc than, làm sao khô suối lệ/ Con đâu rồi, con ơi, con ở đâu?/ Chưa vào đời đã thắm đỏ mái đầu/ Cha mẹ chôn con, chôn từng khúc ruột...

tình yêu? – Thơ Lê Minh Hiền

làm gì có tình yêu/ khung cửa đời hé mở/ lối đi... về thiên thu