Ôi tội hồng phúc! (Kỳ 80)

Trường Giang

Tuấn nổi khùng, mở toang cánh cửa hành khách, lôi Diễm xềnh xệch ra khỏi ô tô. Chàng giận dữ bóp chặt hai vai nàng, lắc mạnh, quát to:

– Cô báo hại tôi ra nông nỗi này, đã đủ chưa?

– Này! Anh đang làm gì thế? Hành hung phụ nữ ngay giữa chốn công cộng à? Nên nhớ là anh đã từng vào tù hụt rồi đấy nhé.

Diễm bình tĩnh thốt lời hăm dọa bằng chất giọng muôn thuở dịu ngọt nhưng sắc bén như gươm giáo. Nàng không quên chỉ tay về phía xa xa, nơi có đám trẻ con đang tung tăng leo trèo trên các thiết bị chơi ngoài trời hay nô nức đuổi nhau giữa các bụi cây, cùng các bậc phụ huynh đứng rải rác quanh đấy trông chừng. Cách dọa dẫm rất có bài bản của nàng quả là hiệu lực như phép mầu. Tuấn lập tức buông nàng ra, lảo đảo lùi lại, nặng nề thả phịch người lên chiếc ghế trống gần đấy. Chàng chống tay lên thành ghế, ôm trán thổn thức trong nỗi đau khổ tận cùng:

– Kiều Diễm! Cô hãy nói đi! Tôi có lỗi gì với cô mà cô hại tôi đến mất vợ, còn tính mệnh thì chưa biết có bảo toàn được hay không?

– Này! Anh đừng có vu oan giá họa cho em đấy nhé. Ai dám động đến cái mạng sống quý hóa của anh? Đừng quên là hôm ấy, nếu em không bào chữa hộ cho anh trước cảnh sát, thì bây giờ cái xác này đã thối rữa ra trong tù rồi. Còn vợ của anh, người ta ôm đấy nhé, không phải em đâu.

Diễm hất mặt, cong môi vặn vẹo trong lúc chỉnh sửa tóc tai, quần áo. Tuấn bật nhanh dậy như chiếc lò xo, hổn hển đấm mạnh tay xuống thành ghế, gằn giọng chì chiết:

– Cô có biết bệnh liệt kháng không? Nó có thể lấy mạng người dễ như cắt tiết gà. Ngoài Quỳnh Hương và cô ra, tôi chưa từng động đến một phụ nữ nào khác. Còn cô, hãy thành thật cho tôi biết, đã có bao nhiêu thằng đàn ông từng bước qua đời của cô rồi? Tôi có rủi ro vướng vào căn bệnh chết tiệt này thì cô cũng không thoát khỏi lưỡi hái của tử thần đâu nhé. Tôi buộc phải hủy bỏ lễ cưới và chấp nhận mất vợ, chỉ vì lương tâm không cho phép tôi trở thành một kẻ lừa dối và sát nhân, cô có hiểu chưa?

Không đáp ngay, Diễm khẽ nhếch môi, hả dạ cười thầm trước lời thông báo hủy hôn của Tuấn, hoàn toàn nằm trong kế hoạch thâm độc hoàn hảo của nàng. Dẫu biết rõ cho đến nay mình chỉ là một hình bóng nhạt nhòa mờ mịt bên lề trái tim của chàng, nàng vẫn cố chấp không chịu thua cuộc một cách dễ dàng trên trường đua tình ái. “Ăn không được, phá cho hôi,” ngoài nàng ra, đừng hòng chàng có thể an toàn chạm tay đến một phụ nữ nào khác kể cả hôn thê dấu yêu của chàng.

– Này! Đừng đổ hết tội lên đầu em đấy nhé. Anh nhớ lại đi. Lúc đầu, khi mới quen qua chat và điện thoại, anh rất thích em, đúng không?

(Còn tiếp)

Comment Disclaimers / Policy

Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Vĩnh Quyền, nhà văn vượt trên chính mình

Có người hỏi tôi, đâu là lý do đưa tôi tới cụm từ (thậm xưng): Vĩnh Quyền một “tín đồ sẵn sàng ‘tử đạo’ chữ nghĩa?”

Tháng Hai-Ba và Thiếu Tá Phạm Văn Hồng

Là kẻ rất muộn màng, tôi thấy hiện lên hình ảnh của anh Phạm Văn Hồng qua nhiều phóng sự đã được rất nhiều người xem... Và hôm nay thì bao nhiêu hình ảnh cũ liên quan tới anh lại hiện về...

Cả mùa xuân hương – thơ Mặc Phương Tử

Bốn mùa như thế... chuyện đầy vơi./ Non xanh mây nổi hình vân cẩu/ Ráng đỏ chiều nghiêng giấc mộng đời

Nắng Mùa Xuân – Thơ Trần Vấn Lệ

Hôm qua nắng/ và hôm nay cũng nắng!/ Nắng mùa Xuân/ Mồng Bốn Mồng Năm!

Tản mạn về ngày Tết Nguyên Đán

Chẳng biết tự bao giờ người ta chia ra một năm gồm có bốn mùa và bao giờ mùa Xuân cũng là mùa mở đầu và là mùa đẹp nhất. Mùa Xuân được đánh dấu và bắt đầu bằng Tết Nguyên Đán.

Lời của mùa Xuân – thơ Nguyễn Minh Phúc

nghe tiếng ai cười ngoài ngõ/ tưởng mùa xuân ngập ngừng sang/ cành mai thẹn thùng đón gió/ mây trôi đầy giấc mơ màng

Trần Tuấn Kiệt và bộ Thi Ca Việt Nam Hiện Đại

Năm 1973, nhà văn Nguyễn Đông Ngạc thực hiện một cuốn sách “lịch sử” “Hai Mươi Năm Văn Học Việt Nam, 1954-1973,” sách vừa xuất bản thì Miền Nam cũng rơi vào chương kết thúc.

Về quê ăn Tết với cái bụng đói

Nhớ cái thời “ăn độn” thập niên 80, có những cái Tết đầy khó khăn, thiếu thốn đã để lại trong tâm khảm tôi dư vị thật chua chát, nay ngồi chợt nhớ lại mà không khỏi chạnh lòng áy náy, sượng sùng, tội nghiệp cho chính mình...

Hoài niệm Tết xưa trên miền quê Lục Tỉnh

Không gì thú vị trong dịp Tết bằng những ngày trước Tết, nhất là ở miền quê xưa, nơi lưu giữ đậm nét phong vị của văn hóa cổ truyền.

Tuyển tập thơ Tô Thùy Yên

Nhà thơ Tô Thùy Yên vừa cho phát hành tập thơ mới nhất của ông: Tô Thùy Yên - Tuyển Tập Thơ vào cuối năm 2018. Đây là một tập thơ bìa cứng, trang nhã và đơn giản.