Ôi tội hồng phúc! (Kỳ 80)

Trường Giang

Tuấn nổi khùng, mở toang cánh cửa hành khách, lôi Diễm xềnh xệch ra khỏi ô tô. Chàng giận dữ bóp chặt hai vai nàng, lắc mạnh, quát to:

– Cô báo hại tôi ra nông nỗi này, đã đủ chưa?

– Này! Anh đang làm gì thế? Hành hung phụ nữ ngay giữa chốn công cộng à? Nên nhớ là anh đã từng vào tù hụt rồi đấy nhé.

Diễm bình tĩnh thốt lời hăm dọa bằng chất giọng muôn thuở dịu ngọt nhưng sắc bén như gươm giáo. Nàng không quên chỉ tay về phía xa xa, nơi có đám trẻ con đang tung tăng leo trèo trên các thiết bị chơi ngoài trời hay nô nức đuổi nhau giữa các bụi cây, cùng các bậc phụ huynh đứng rải rác quanh đấy trông chừng. Cách dọa dẫm rất có bài bản của nàng quả là hiệu lực như phép mầu. Tuấn lập tức buông nàng ra, lảo đảo lùi lại, nặng nề thả phịch người lên chiếc ghế trống gần đấy. Chàng chống tay lên thành ghế, ôm trán thổn thức trong nỗi đau khổ tận cùng:

– Kiều Diễm! Cô hãy nói đi! Tôi có lỗi gì với cô mà cô hại tôi đến mất vợ, còn tính mệnh thì chưa biết có bảo toàn được hay không?

– Này! Anh đừng có vu oan giá họa cho em đấy nhé. Ai dám động đến cái mạng sống quý hóa của anh? Đừng quên là hôm ấy, nếu em không bào chữa hộ cho anh trước cảnh sát, thì bây giờ cái xác này đã thối rữa ra trong tù rồi. Còn vợ của anh, người ta ôm đấy nhé, không phải em đâu.

Diễm hất mặt, cong môi vặn vẹo trong lúc chỉnh sửa tóc tai, quần áo. Tuấn bật nhanh dậy như chiếc lò xo, hổn hển đấm mạnh tay xuống thành ghế, gằn giọng chì chiết:

– Cô có biết bệnh liệt kháng không? Nó có thể lấy mạng người dễ như cắt tiết gà. Ngoài Quỳnh Hương và cô ra, tôi chưa từng động đến một phụ nữ nào khác. Còn cô, hãy thành thật cho tôi biết, đã có bao nhiêu thằng đàn ông từng bước qua đời của cô rồi? Tôi có rủi ro vướng vào căn bệnh chết tiệt này thì cô cũng không thoát khỏi lưỡi hái của tử thần đâu nhé. Tôi buộc phải hủy bỏ lễ cưới và chấp nhận mất vợ, chỉ vì lương tâm không cho phép tôi trở thành một kẻ lừa dối và sát nhân, cô có hiểu chưa?

Không đáp ngay, Diễm khẽ nhếch môi, hả dạ cười thầm trước lời thông báo hủy hôn của Tuấn, hoàn toàn nằm trong kế hoạch thâm độc hoàn hảo của nàng. Dẫu biết rõ cho đến nay mình chỉ là một hình bóng nhạt nhòa mờ mịt bên lề trái tim của chàng, nàng vẫn cố chấp không chịu thua cuộc một cách dễ dàng trên trường đua tình ái. “Ăn không được, phá cho hôi,” ngoài nàng ra, đừng hòng chàng có thể an toàn chạm tay đến một phụ nữ nào khác kể cả hôn thê dấu yêu của chàng.

– Này! Đừng đổ hết tội lên đầu em đấy nhé. Anh nhớ lại đi. Lúc đầu, khi mới quen qua chat và điện thoại, anh rất thích em, đúng không?

(Còn tiếp)

Comment Disclaimers / Policy

Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Tuyển Tập 100 Năm Thơ Việt

Bài Thề Non Nước in trong truyện ngắn cùng nhan đề vào năm 1922, tới nay vẫn là một bài thơ giữ nguyên ý nghĩa và giá trị, và tác giả của nó vẫn là một thi bá trong làng thơ

Nguyễn Sỹ Tế, thơ, phao cứu sinh của người tù cải tạo?

Đa số thành viên nòng cốt nhóm Sáng Tạo, căn bản vốn là nhà văn, họa sĩ hay lý luận văn học như Mai Thảo, Ngọc Dũng, Duy Thanh, Doãn Quốc Sỹ, Trần Thanh Hiệp,... không phải là nhà thơ...

Những người xa khuất dịp Xuân sang

Những người vĩnh biệt dương gian vào Tháng Hai Dương Lịch là những người ra đi vào dịp nhân gian đang bận rộn mừng Xuân đón Tết.

Hà Nội, những mùa Xuân phai

Tôi chưa hề nghe ai nói “yêu muốn khóc” bao giờ, chỉ độc nhất có một người làm thơ là Hoàng Anh Tuấn. Yêu đến như thế là... yêu quá là yêu.

Những cánh hoa cuối năm

Vào những ngày cuối tháng của năm, tôi có dịp lên thành phố Saigon, không khí sinh hoạt trông nhộn nhịp hẳn lên, bao hình ảnh xem như đã chuẩn bị trước từ nhiều tháng qua, những sắc màu,những...

Em có hay xuân về! – Thơ Mặc Phương Tử

Em có hay!/ Những chiếc lá thức tàn canh/ Cây chuyển mạch,/ Dòng đời thay sắc áo/ Hoa đương nụ dưới ngàn sương huyền ảo/ Cánh chim về chở trĩu ước mơ xanh.

Sương chiều ngồi nhớ bằng hữu – Thơ Trần Tuấn Kiệt

Sương lạnh chiều vây phủ/ Ngồi rồi nhớ cố nhân/ Độc ấm trà ra khói/ Thời gian quyện lững lờ.

Sắc màu tình yêu – Thơ Lê Minh Hiền

mùa đông lá đỏ/ mùa hạ lá vàng/ xuân hồng thấp thoáng/ thu nay mắt huyền

Dấu vết dòng sông – Thơ Phan Nam

Những con sông rời xa bến đợi/ Nặng trĩu nỗi niềm cỏ hoa/ Mùa chạp bay trong nhang khói/ Tháng giêng lặng lẽ đưa thoi.

Mùa Xuân đến – Thơ Nguyễn Thị Khánh Minh

Ban mai đến/ Ngày đưa tôi đến/ Lời hôm qua mối đùn/ Lời hôm qua xanh cỏ/ Mớ ý nghĩ nháo nhào tiếng sấm