Ôi tội hồng phúc! (Kỳ 80)

Trường Giang

Tuấn nổi khùng, mở toang cánh cửa hành khách, lôi Diễm xềnh xệch ra khỏi ô tô. Chàng giận dữ bóp chặt hai vai nàng, lắc mạnh, quát to:

– Cô báo hại tôi ra nông nỗi này, đã đủ chưa?

– Này! Anh đang làm gì thế? Hành hung phụ nữ ngay giữa chốn công cộng à? Nên nhớ là anh đã từng vào tù hụt rồi đấy nhé.

Diễm bình tĩnh thốt lời hăm dọa bằng chất giọng muôn thuở dịu ngọt nhưng sắc bén như gươm giáo. Nàng không quên chỉ tay về phía xa xa, nơi có đám trẻ con đang tung tăng leo trèo trên các thiết bị chơi ngoài trời hay nô nức đuổi nhau giữa các bụi cây, cùng các bậc phụ huynh đứng rải rác quanh đấy trông chừng. Cách dọa dẫm rất có bài bản của nàng quả là hiệu lực như phép mầu. Tuấn lập tức buông nàng ra, lảo đảo lùi lại, nặng nề thả phịch người lên chiếc ghế trống gần đấy. Chàng chống tay lên thành ghế, ôm trán thổn thức trong nỗi đau khổ tận cùng:

– Kiều Diễm! Cô hãy nói đi! Tôi có lỗi gì với cô mà cô hại tôi đến mất vợ, còn tính mệnh thì chưa biết có bảo toàn được hay không?

– Này! Anh đừng có vu oan giá họa cho em đấy nhé. Ai dám động đến cái mạng sống quý hóa của anh? Đừng quên là hôm ấy, nếu em không bào chữa hộ cho anh trước cảnh sát, thì bây giờ cái xác này đã thối rữa ra trong tù rồi. Còn vợ của anh, người ta ôm đấy nhé, không phải em đâu.

Diễm hất mặt, cong môi vặn vẹo trong lúc chỉnh sửa tóc tai, quần áo. Tuấn bật nhanh dậy như chiếc lò xo, hổn hển đấm mạnh tay xuống thành ghế, gằn giọng chì chiết:

– Cô có biết bệnh liệt kháng không? Nó có thể lấy mạng người dễ như cắt tiết gà. Ngoài Quỳnh Hương và cô ra, tôi chưa từng động đến một phụ nữ nào khác. Còn cô, hãy thành thật cho tôi biết, đã có bao nhiêu thằng đàn ông từng bước qua đời của cô rồi? Tôi có rủi ro vướng vào căn bệnh chết tiệt này thì cô cũng không thoát khỏi lưỡi hái của tử thần đâu nhé. Tôi buộc phải hủy bỏ lễ cưới và chấp nhận mất vợ, chỉ vì lương tâm không cho phép tôi trở thành một kẻ lừa dối và sát nhân, cô có hiểu chưa?

Không đáp ngay, Diễm khẽ nhếch môi, hả dạ cười thầm trước lời thông báo hủy hôn của Tuấn, hoàn toàn nằm trong kế hoạch thâm độc hoàn hảo của nàng. Dẫu biết rõ cho đến nay mình chỉ là một hình bóng nhạt nhòa mờ mịt bên lề trái tim của chàng, nàng vẫn cố chấp không chịu thua cuộc một cách dễ dàng trên trường đua tình ái. “Ăn không được, phá cho hôi,” ngoài nàng ra, đừng hòng chàng có thể an toàn chạm tay đến một phụ nữ nào khác kể cả hôn thê dấu yêu của chàng.

– Này! Đừng đổ hết tội lên đầu em đấy nhé. Anh nhớ lại đi. Lúc đầu, khi mới quen qua chat và điện thoại, anh rất thích em, đúng không?

(Còn tiếp)

Comment Disclaimers / Policy

Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Hoàng Cầm, những vòng nguyệt quế làm bằng thép gai

Hoàng Cầm, tác giả kịch thơ “Kiều Loan” là một trong hai tác giả mà tất cả các thành viên trong gia đình chúng tôi, cùng yêu mến.

Hãng dĩa Continental làm ăn khá nhờ Thanh Nga ca ‘Tình Thơ Mộng’

Tiếng ca Thanh Nga thu thanh dĩa hát Continental qua bài tân cổ giao duyên “Tình Thơ Mộng” được thính giả khắp nơi nồng nhiệt đón nhận.

Tự vấn trước gương – thơ Bùi Chí Vinh

Có thể bệnh vì sức khỏe yếu/ Có thể nhói tim, có thể tiểu đường/ Có thể rối loạn tiêu hóa và đau các khớp/ Nhưng không bao giờ

Hương quỳnh – thơ Nguyễn An Bình

Có một nụ quỳnh chợt nở trong đêm/ Áp tai nghe từng cành hoa khẽ hát/ Vin vào đêm hương mùa thu bát ngát/ Trắng nuột nà làn da mịn nhung tơ.

Mùa Hạ tím – thơ Giao Yên

Hè nay về cố xứ/ Thăm thui thủi nực nồng/ Vẫn thấy còn đọng mắt/ Mùa Hạ tím long lanh/ Cùng ôm nhau mà lắng:/ Từng cơn sóng rền ngân

Bềnh Bồng Bồng Bềnh – thơ Trần Vấn Lệ

Hãy nhìn kìa, con sông! Con sông muôn Thế Kỷ, đáy sông mồ chiến sĩ, con đò đi một đường, vó ngựa Trưng Nữ Vương, dấu voi nàng Triệu Ẩu...

Muộn…

Chiều muộn hôm đó, tại một nghĩa trang cách nhà chúng tôi gần 60km, mẹ tôi và dì, hai đứa con gái của bà ngoại tôi, khóc ngất trước nấm mộ phủ đầy cỏ xanh rì...

Tháng Bảy & em – thơ Lê Minh Hiền

tháng bảy hạ xanh/ trùng dương mây trắng/ nghe tiếng em cười/ chiều đi chợt vàng/ tháng bảy hạ xanh/ những cơn mưa cũ

Biết ơn mình

Có lẽ chưa bao giờ ta được dạy nói cảm ơn chính ta vì nhiều khi ta coi chuyện cảm ơn mình là một điều gì đó lố bịch, kỳ cục, không cần thiết!...

Thơ Trần Huy Sao – Thơ văn viết dưới hiên trăng

mai nữa không Thơ e ngừng thở/ giờ còn thở đặng cứ làm Thơ/ cuộc lữ vần xoay chừng ngấn đó/ hơn thua chi nữa mà ganh nhau