Ôi tội hồng phúc! (Kỳ 81)

Trường Giang

Phớt lờ những lời cảnh báo nghiêm khắc của Tuấn về căn bệnh liệt kháng khủng khiếp, Diễm điêu ngoa trả miếng rồi bình thản an tọa bên cạnh chàng, vắt chéo chiếc túi xách tay lên đùi. Chàng cau có nghiêng người né tránh, khoát tay, cắt ngang:

– Đúng thế! Tôi có thích cô nhưng chỉ thích như một người bạn, chứ chưa hề có nửa lời tán tỉnh cô! Hơn nữa, tôi đã thẳng thắn nói ngay từ đầu là tôi đã đính hôn và chưa bao giờ lừa dối cô một điều gì.

– Gượm hẵng. Đừng vội cướp lời em. Chỉ tiếc là, đến khi gặp mặt, cá tính của em không hợp nhãn với anh nên anh đâm ra chán em. Nhưng bây giờ, em giả thiết, nếu chúng ta hoàn toàn ý hiệp tâm đầu, anh có dám đoan chắc với em rằng anh đã không ngần ngại phụ bạc cô vợ sắp cưới hiền thục và tiết hạnh của anh hay không?

Diễm khoan khoái ngửa người ra lưng ghế, đá qua Tuấn ánh mắt đầy thách thức. Thêm một lần nữa, chàng nhất thời phải ú ớ cứng họng trước những luận cứ sắc sảo và vững chắc của nàng. Chàng ngẩn người, hồi tưởng về cuộc bàn luận hôm nào với Khôi, Thiện và Lộc về cái gọi là “hạnh phúc gia đình” thật sự. Thấy chàng lặng thinh không hé môi, lầm lì cúi mặt với vẻ yếm thế, Diễm đắc ý nở nụ cười độc địa, châm chích thêm:

– Đấy! Anh không dám thẳng thắn trả lời em à? Nên nhớ là về cái “khoản ấy,” chúng ta rất ăn ý với nhau đấy nhé.

Lời ám chỉ trơ trẽn của Diễm về cái “khoản ấy” bất giác làm Tuấn dị ứng đến nổi gai cùng mình. Than ôi! Cái “khoản ấy” đã tạo những giây phút thăng hoa ngắn ngủi trong giác quan và thỏa mãn tạm bợ trong thân xác để rồi kéo lê tâm hồn suốt canh thâu hãi hùng lắm… ác mộng cùng cảm giác vô vị, nhạt nhẽo, trống rỗng đến lạnh người. Đến tận lúc này, chàng mới ngỡ ngàng ngộ ra, vì sao Thiện từng bảo: “Tình yêu không có thì dầu hợp nhãn kiểu gì cũng chỉ được đêm bảy ngày ba, rồi sẽ chán chê nhau thôi.” Những khoái cảm xác thịt thuần túy không thể mang lại hạnh phúc vững bền. Phải chăng đấy là nguyên do vì sao Kitô Giáo luôn đề cao tình yêu dâng hiến và hạnh phúc siêu nhiên? Chàng từng cảm thấy cực kỳ khó chịu và ức chế bởi tính sùng đạo mà chàng luôn cho là mù quáng nơi Hương. Giờ đây, chàng mới chập chững vỡ lẽ ra, những giới luật khe khắt ấy không phải là một thứ áp đặt phi nhân phi lý nhưng chỉ nhắm vào mục đích tốt đẹp là bảo vệ hạnh phúc toàn vẹn và lâu dài của tình yêu lứa đôi…

Tuấn bực dọc chắp tay sau lưng, nện mạnh gót giày, đi qua đi lại trên lối đi hẹp trải sỏi dưới hàng cây rợp bóng, đoạn bất ngờ quay lại đối mặt với Diễm, đặt thẳng vấn đề:

– Thôi được! Tôi đấu không lại cái mồm của cô. Cứ xem như là tôi thua cuộc đi. Bây giờ, hãy cho tôi biết. Hôm nay, cô tìm gặp tôi có việc gì?

– Em đã… mang thai với anh.

Diễm đủng đỉnh lôi dụng cụ trong túi xách ra chau chuốt móng tay. Tuấn đứng khựng lại, cặp mắt trợn ngược lên trắng dã, giọng lạc hẳn đi:

– Hở? Cô vừa nói cái gì?

– Em đã thụ thai khoảng hai tháng, nghĩa là vào đúng cái hôm chúng ta gặp nhau lần đầu ấy.

(Còn tiếp)

Comment Disclaimers / Policy

Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Nguyễn Sỹ Tế, thơ, phao cứu sinh của người tù cải tạo?

Đa số thành viên nòng cốt nhóm Sáng Tạo, căn bản vốn là nhà văn, họa sĩ hay lý luận văn học như Mai Thảo, Ngọc Dũng, Duy Thanh, Doãn Quốc Sỹ, Trần Thanh Hiệp,... không phải là nhà thơ...

Những người xa khuất dịp Xuân sang

Những người vĩnh biệt dương gian vào Tháng Hai Dương Lịch là những người ra đi vào dịp nhân gian đang bận rộn mừng Xuân đón Tết.

Hà Nội, những mùa Xuân phai

Tôi chưa hề nghe ai nói “yêu muốn khóc” bao giờ, chỉ độc nhất có một người làm thơ là Hoàng Anh Tuấn. Yêu đến như thế là... yêu quá là yêu.

Những cánh hoa cuối năm

Vào những ngày cuối tháng của năm, tôi có dịp lên thành phố Saigon, không khí sinh hoạt trông nhộn nhịp hẳn lên, bao hình ảnh xem như đã chuẩn bị trước từ nhiều tháng qua, những sắc màu,những...

Em có hay xuân về! – Thơ Mặc Phương Tử

Em có hay!/ Những chiếc lá thức tàn canh/ Cây chuyển mạch,/ Dòng đời thay sắc áo/ Hoa đương nụ dưới ngàn sương huyền ảo/ Cánh chim về chở trĩu ước mơ xanh.

Sương chiều ngồi nhớ bằng hữu – Thơ Trần Tuấn Kiệt

Sương lạnh chiều vây phủ/ Ngồi rồi nhớ cố nhân/ Độc ấm trà ra khói/ Thời gian quyện lững lờ.

Sắc màu tình yêu – Thơ Lê Minh Hiền

mùa đông lá đỏ/ mùa hạ lá vàng/ xuân hồng thấp thoáng/ thu nay mắt huyền

Dấu vết dòng sông – Thơ Phan Nam

Những con sông rời xa bến đợi/ Nặng trĩu nỗi niềm cỏ hoa/ Mùa chạp bay trong nhang khói/ Tháng giêng lặng lẽ đưa thoi.

Mùa Xuân đến – Thơ Nguyễn Thị Khánh Minh

Ban mai đến/ Ngày đưa tôi đến/ Lời hôm qua mối đùn/ Lời hôm qua xanh cỏ/ Mớ ý nghĩ nháo nhào tiếng sấm

Xuân bồi hồi – Thơ Giao Yên

Bánh chưng xanh hương ngát/ Mai vàng rung cánh ngân/ Ngoài trời mưa lấm tấm/ Trong nhà rượu lâng lâng