Ôi tội hồng phúc! (Kỳ 83)

Trường Giang

Đến lúc ấy, Diễm vội vơ hết đồ đạc cho vào túi xách, sà lại ngồi sát bên Tuấn, giọng chan chứa tình cảm:

– Anh muốn biết lắm ư?

Tuấn khinh khỉnh quay đi, né tránh tia nhìn nồng nàn ánh lên từ đáy mắt thăm thẳm đầy tình ý của Diễm. Chàng sốt ruột đấm tay lên thành ghế, giận dữ hỏi như quát vào mặt nàng:

– Nói đi! Vì sao cô nhất định phải chen chân vào giữa, chia rẽ tôi với Quỳnh Hương?

Diễm khẽ đong đưa hàng mi cong vút, hé lộ đôi đồng tử tròn trĩnh xinh đẹp chứa đựng một trời yêu thương nồng thắm. Nàng ghé tai Tuấn, buông nhẹ thanh âm một cách trìu mến thiết tha:

– Bởi vì… em… yêu anh.

– Em yêu anh?

Nhếch đôi môi héo hắt lập lại câu nói của Diễm một cách giễu cợt, Tuấn khật khưỡng đeo kính vào. Đúng là không có nỗi khổ nào giống nỗi khổ nào. Yêu là khổ thì đã đành mà vô duyên vô cớ “bị yêu” lại còn khổ gấp vạn lần. Buột mồm cười nghiêng ngả như một kẻ điên rồ, chàng xiêu vẹo bước trở ra ô tô. Tiếp theo là tiếng cửa xe đóng sầm lại chát chúa. Diễm hốt hoảng lao theo Tuấn nhưng đã quá muộn. Chàng đã vọt xe mất dạng từ lúc nào. Diễm lảo đảo khuỵu xuống ngay vệ đường. Trong khoảnh khắc, chiếc mặt nạ kiêu hãnh hiếu thắng bị lột khỏi gương mặt tuyệt đẹp, nhường chỗ cho vẻ cùng quẫn đến hoang dã cuồng dại. Nàng bẽ bàng bưng mặt, không ngừng thổn thức thì thào:

– Tuấn ơi! Em yêu anh. Em yêu anh thật mà…

Montréal, Québec… Tối hôm ấy…

Tùng đưa Hương về đến tận nhà, nàng vẫn vật vờ nửa tỉnh nửa mê. Thế là chàng lại tất tả đưa nàng vào bệnh viện cấp cứu. Thủ tục giấy tờ vừa xong, nàng cũng bắt đầu tỉnh lại, tuy hãy còn choáng váng, mệt mỏi. Uể oải tựa lưng vào thành ghế, chàng bỗng nghe thỏ thẻ bên tai một thanh âm êm dịu:

– Chào anh Tùng! Anh bệnh gì mà phải vào Khoa Cấp Cứu thế?

Hóa ra là Duyên, con gái của ông bà Thắng, bạn thân của cha mẹ Tùng, đang ngồi ở hàng ghế đối diện. Chỉ tay về phía Hương bên cạnh, Tùng đáp với giọng lãnh đạm, không vồn vã cho lắm:

– Chào Duyên! Anh chỉ giúp đưa cô học trò không được khỏe đến đây…

Nói rồi, Tùng bình thản mở quyển sách giáo khoa cầm trên tay. Bỗng sực nhớ là chưa hỏi han gì đến Duyên, chàng miễn cưỡng gập sách, gượng hỏi cho có lệ:

– Duyên cũng có vấn đề sức khỏe à?

– Em vô ý vấp ngã, bị trật gân nên bố đưa em vào đây. Bác sĩ vừa mới băng bó và đưa cho em cặp nạng này để đi tạm nhưng khi nãy, công ty nhắn bố em vào sửa máy gấp nên em phải ngồi đây chờ bố đến đón…

Bấy giờ Tùng mới chú ý đến bàn chân quấn băng trắng xóa của Duyên và cặp nạng gác kế cạnh. Hỏi thăm qua loa thêm vài câu cho phải phép xã giao, chàng khách sáo cáo lỗi, đoạn cắm cúi đọc sách. Thái độ bàng quan ơ hờ của chàng không khỏi làm Duyên cảm thấy hụt hẫng. Nửa năm nay, cả hai gia đình đều cố gắng vun vén cho đôi trẻ bằng những chuyến đi chơi dã ngoại hay những buổi họp mặt thân tình. Thế mà chàng cứ lửng lơ con cá vàng, mặc cho nàng đã nhiều lần khéo léo nhấp nháy đèn xanh.

(Còn tiếp)

Comment Disclaimers / Policy

Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Vài kỷ niệm về Trần Phong Giao

It có tờ báo văn học nào ở Sài Gòn thời đó quan tâm đến những cây bút trẻ đang cầm súng chiến đấu trên các chiến trường như Trần Phong Giao.

Nguyễn Phan Quế Mai, văn học và thời cuộc

Hiện cư ngụ tại Bỉ và đang là ứng viên tiến sĩ văn chương của Đại Học Lancaster, Anh Quốc, nhà văn Nguyễn Phan Quế Mai mới cho xuất bản tập truyện dịch thứ 9, tựa đề “Bay Lên.”

Bài ca ‘Nguyện Cầu’ hát vang trong các trại gia binh

Bài tân cổ giao duyên “Nguyện Cầu” với tiếng ca Bạch Tuyết, do hãng dĩa Continental thu thanh phát hành cùng lúc với cuốn bài ca nhỏ.

Hộp đồ chơi bằng gỗ

Hôm nay trong cuộc hành trình, kề cận không thư viện và sách vở, tôi mường tượng những gì tâm trí còn gợi ra được, và tự nhiên ngôi nhà của cha mẹ tôi thời tôi còn thơ ấu hiện ra...

Ra mắt sách ’42 Năm Sống Ở Mỹ: Được Gì, Mất Gì?’

'42 Năm Sống Ở Mỹ: Được Gì, Mất Gì' là cuốn sách vừa ra mắt của Giáo sư Lê Thanh Hoàng Dân, trong bộ sách 7 cuốn viết về nước Mỹ

Từ lục bát Miên Di, tới thơ siêu thực Bùi Minh Vũ

Trong ghi nhận của riêng tôi, thì chúng ta đã có một số nhà thơ trẻ, đau đáu với ý thức làm sao thoát khỏi vòng kim cô “Đoạn Trường Tân Thanh.”

Bài tân cổ giao duyên buổi đầu gặp sóng gió vì thầy đờn tẩy chay

Khoảng 1965 lúc bài tân cổ giao duyên vừa xuất hiện, thì hầu như không một người nhạc sĩ cổ nhạc nào chấp nhận, các thầy đờn họ tẩy chay tài tử nào ca bài loại này.

Một thời niên thiếu

Khi những dòng chữ này được viết ra, tờ lịch trước mặt người viết là Tháng Bảy, 2018. Đó là tháng đau thương của người miền Bắc Việt Nam.

Philip Roth, một khuôn mặt văn chương vĩ đại của Hoa Kỳ

Philip Milton Roth, nhà văn từng được gọi là “người khổng lồ,” là “tiểu thuyết gia đỉnh cao” của văn chương Hoa Kỳ, vừa qua đời.

Trần Quốc Bảo, tấm gương lớn của lòng tử tế

Không ai tin các ca, nhạc sĩ thực sự yêu thương, đùm bọc nhau, vì thành kiến “hai cô ca sĩ có thương nhau bao giờ,” nhưng Trần Quốc Bảo thì khác.