Ôi tội hồng phúc! (Kỳ 83)

Trường Giang

Đến lúc ấy, Diễm vội vơ hết đồ đạc cho vào túi xách, sà lại ngồi sát bên Tuấn, giọng chan chứa tình cảm:

– Anh muốn biết lắm ư?

Tuấn khinh khỉnh quay đi, né tránh tia nhìn nồng nàn ánh lên từ đáy mắt thăm thẳm đầy tình ý của Diễm. Chàng sốt ruột đấm tay lên thành ghế, giận dữ hỏi như quát vào mặt nàng:

– Nói đi! Vì sao cô nhất định phải chen chân vào giữa, chia rẽ tôi với Quỳnh Hương?

Diễm khẽ đong đưa hàng mi cong vút, hé lộ đôi đồng tử tròn trĩnh xinh đẹp chứa đựng một trời yêu thương nồng thắm. Nàng ghé tai Tuấn, buông nhẹ thanh âm một cách trìu mến thiết tha:

– Bởi vì… em… yêu anh.

– Em yêu anh?

Nhếch đôi môi héo hắt lập lại câu nói của Diễm một cách giễu cợt, Tuấn khật khưỡng đeo kính vào. Đúng là không có nỗi khổ nào giống nỗi khổ nào. Yêu là khổ thì đã đành mà vô duyên vô cớ “bị yêu” lại còn khổ gấp vạn lần. Buột mồm cười nghiêng ngả như một kẻ điên rồ, chàng xiêu vẹo bước trở ra ô tô. Tiếp theo là tiếng cửa xe đóng sầm lại chát chúa. Diễm hốt hoảng lao theo Tuấn nhưng đã quá muộn. Chàng đã vọt xe mất dạng từ lúc nào. Diễm lảo đảo khuỵu xuống ngay vệ đường. Trong khoảnh khắc, chiếc mặt nạ kiêu hãnh hiếu thắng bị lột khỏi gương mặt tuyệt đẹp, nhường chỗ cho vẻ cùng quẫn đến hoang dã cuồng dại. Nàng bẽ bàng bưng mặt, không ngừng thổn thức thì thào:

– Tuấn ơi! Em yêu anh. Em yêu anh thật mà…

Montréal, Québec… Tối hôm ấy…

Tùng đưa Hương về đến tận nhà, nàng vẫn vật vờ nửa tỉnh nửa mê. Thế là chàng lại tất tả đưa nàng vào bệnh viện cấp cứu. Thủ tục giấy tờ vừa xong, nàng cũng bắt đầu tỉnh lại, tuy hãy còn choáng váng, mệt mỏi. Uể oải tựa lưng vào thành ghế, chàng bỗng nghe thỏ thẻ bên tai một thanh âm êm dịu:

– Chào anh Tùng! Anh bệnh gì mà phải vào Khoa Cấp Cứu thế?

Hóa ra là Duyên, con gái của ông bà Thắng, bạn thân của cha mẹ Tùng, đang ngồi ở hàng ghế đối diện. Chỉ tay về phía Hương bên cạnh, Tùng đáp với giọng lãnh đạm, không vồn vã cho lắm:

– Chào Duyên! Anh chỉ giúp đưa cô học trò không được khỏe đến đây…

Nói rồi, Tùng bình thản mở quyển sách giáo khoa cầm trên tay. Bỗng sực nhớ là chưa hỏi han gì đến Duyên, chàng miễn cưỡng gập sách, gượng hỏi cho có lệ:

– Duyên cũng có vấn đề sức khỏe à?

– Em vô ý vấp ngã, bị trật gân nên bố đưa em vào đây. Bác sĩ vừa mới băng bó và đưa cho em cặp nạng này để đi tạm nhưng khi nãy, công ty nhắn bố em vào sửa máy gấp nên em phải ngồi đây chờ bố đến đón…

Bấy giờ Tùng mới chú ý đến bàn chân quấn băng trắng xóa của Duyên và cặp nạng gác kế cạnh. Hỏi thăm qua loa thêm vài câu cho phải phép xã giao, chàng khách sáo cáo lỗi, đoạn cắm cúi đọc sách. Thái độ bàng quan ơ hờ của chàng không khỏi làm Duyên cảm thấy hụt hẫng. Nửa năm nay, cả hai gia đình đều cố gắng vun vén cho đôi trẻ bằng những chuyến đi chơi dã ngoại hay những buổi họp mặt thân tình. Thế mà chàng cứ lửng lơ con cá vàng, mặc cho nàng đã nhiều lần khéo léo nhấp nháy đèn xanh.

(Còn tiếp)


Comment Disclaimers / Policy

Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Đinh Phụng Tiến, từ ‘bia miệng’ tới ‘hồi kết không có hậu’

Tôi nghĩ, ở truyện ngắn cuối cùng tập truyện của mình, nhà văn Đinh Phụng Tiến đã hiển lộng khả năng dựng truyện, làm chảy nước mắt người đọc một cách tài ba...

Nhà văn, tác phẩm, bạn đọc

Đối với người đọc, cái mà người viết bây giờ đã thực hiện được, là đã đẩy được người đọc mình đến đứng chung với mình trên một điểm khởi hành mới, thỏa thuận gia nhập với mình vào hành động.

Ngày của mẹ

Mẹ tôi không còn nữa, tôi mua hoa mang ra nghĩa trang, tôi chọn thứ hoa có thể để lâu ngoài trời cho mẹ.

Đinh Phụng Tiến, ‘minh họa’ khẩu hiệu tuyên truyền, thành ngữ mới?

Đinh Phụng Tiến mỉa mai rằng, chế độ xã hội chủ nghĩa tự hào là một xã hội ưu việt vì nhờ năng suất lao động cao.

Cách phát âm tiếng Anh mới ở Á Châu

Mới đây, xuất hiện một quan điểm mới về việc dạy và học tiếng Anh. Một trong những khuôn mặt tiêu biểu là Giáo Sư Andy Kirkpatrick.

Nửa thế kỷ, 406 số báo Khởi Hành

Gần một năm sau khi Khởi Hành xuất hiện, Hội Văn Nghệ Sĩ Quân Đội mới được hợp thức hóa nhờ nghị định số 814 Bộ Nội Vụ KS-14 ngày 2 Tháng Mười, 1970; trụ sở đặt tại 72 Nguyễn Du, Sài Gòn.

Tình mộng – Thơ Thọ Khương

Em đạp xe trên phố chiều gió lộng/ Áo học trò lay động trái tim anh/ Hàng me xanh trao bóng mát an lành/ Hỏi có biết tình anh phơi nắng ấm

Cho chó ăn chè

Trên bàn tiệc của đất nước Việt Nam hiện nay không thiếu gì món hấp dẫn khiến nhiều vị lãnh đạo đảng và nhà nước trở nên... tối mắt (và nuốt quá nhiều) nhưng chi ra hơi ít nên bị quẳng vô lò một mớ.

Về đâu những mùa hạ xưa – Thơ Nguyễn An Bình

Mùa hè của tôi ơi/ Về đâu sao vội vã/ Giọt mưa bay qua đời/ Ủ tình tôi xanh lá?

Chim Sẻ Hót Rối Nhầu Buổi Sáng – Thơ Trần Vấn Lệ

Chim sẻ hót... chắc hôm nay ngày nắng?/ Mở cửa nhìn: ôi nắng chói chang!/ Cảm ơn sao một nụ hồng vàng/ Hoa cười mỉm... hay người ta cười mỉm?