Ôi tội hồng phúc (Kỳ 84)

Trường Giang

Khẽ liếc nhìn dung mạo bơ phờ và thân hình vật vã của Hương trên chiếc ghế chật hẹp, Duyên băn khoăn tự hỏi. Chẳng hiểu cô học trò yếu ớt mong manh như pha lê dễ vỡ này có vị trí thế nào trong tim mà chàng lại cất công cả đêm đưa vào bệnh viện như thế nhỉ? Bờ môi son đỏ của Duyên chợt mím chặt, toát ra vẻ tính toán bí ẩn…

Rầm! Tiếng rơi loảng xoảng khiến Tùng giật mình ngẩng mặt. Duyên từ từ khụy gối dưới ghế, cặp nạng ngả nghiêng dưới sàn. Chàng theo phản xạ tự nhiên, đứng bật dậy, vất bừa quyển sách lên ghế, lao tới đỡ nàng lên. Một cô y tá khẩn trương tiến lại gần xem xét. Nét mặt mếu máo thảm thương cùng đôi mắt khẩn cầu mọng nước của nàng làm chàng cầm lòng không được, đành ôn tồn hứa hẹn:

– Được rồi, Duyên không cần chờ bố đến đón. Anh sẽ đưa Duyên về nhà nghỉ ngơi sớm cho khỏe.

Có thế chứ! Kín đáo mỉm cười tâm đắc với một kết quả trắc nghiệm mỹ mãn, Duyên hân hoan thả hồn bay bổng bên cạnh Tùng, trên từng bước chân hãy còn khập khiễng của mình. Trong buồng đợi, Hương vẫn lặng lẽ ngồi ngầy ngật một mình với chuỗi tràng hạt được lần liên tục trên tay…

Tùng đưa Duyên về đến nhà thì phát hiện căn hộ trống không. Đợi mãi chưa thấy chồng con đâu cả, bà Thắng sốt ruột đón xe buýt đến thẳng bệnh viện. Thế là Duyên lại khéo léo viện cớ “sợ ma” để tiếp tục cầm chân Tùng cho đến lúc bố mẹ trở về…

CHƯƠNG 20: HỒNG NHAN BẠC PHẬN

Toronto, Ontario… Cuối tuần ấy… Đầu mùa Hè… Tối Thứ Sáu…

Tại sân sau của một tòa nhà nứt nẻ, ọp ẹp, gió đêm mát lạnh len lỏi giữa những tán cây rậm rạp tối thẫm, khẽ đu đưa cành lá xào xạc. Đó đây, tiếng côn trùng kêu rả rích và tiếng lao xao dội ra từ các căn hộ vẫn còn leo loét ánh đèn vàng vọt, tạo nên thứ âm thanh không rõ, buồn hiu hắt. Trên thảm cỏ mềm mại, chiếc bóng đìu hiu của một cô gái đổ dài dưới ánh sáng dịu dàng tĩnh lặng của mảnh trăng khuyết lẻ loi trên bầu trời xám xịt, trông cô đơn đến lạ. Nàng lặng lẽ tựa mình vào gốc cây phong, đứng bất động như tượng đá. Tóc mây xõa ngang vai, khe khẽ bồng bềnh trong gió nhẹ, nàng thẫn thờ hướng ánh mắt ủy khuất vô định vào khoảng không gian nhàn nhạt sương đêm trước mặt. Đôi đồng tử mông lung cô quạnh, mênh mang sầu buồn, chứa chan tâm sự, như muốn nhìn ngược về một dĩ vãng cách đây chỉ mới hơn nửa năm…

Quận Tân Bình, Sài Gòn… Hơn nửa năm trước… Một buổi tối cuối mùa mưa…

Một căn nhà lụp xụp nằm cuối ngõ hẹp ngoằn ngoèo, được che tạm bợ bằng những tấm tôn chắp vá và nóng nực. Căn nhà rêu mốc, trống trải và tối tăm như cuộc sống của chủ nhân. Trên chiếc phản gỗ xiêu vẹo kêu cót két, một phụ nữ trong tuổi tứ tuần đang vật vã ho sù sụ.

Thân hình bà gầy đét, má hóp, làn da xanh tái, nhăn nheo làm cho khuôn mặt trở nên già xọp trước tuổi. Cậu con trai độ 15 tuổi ngồi cạnh, tay cầm quyển sách giáo khoa, vừa học bài, vừa vỗ lưng xoa dịu cơn ho rũ rượi của mẹ.

(Còn tiếp)

Comment Disclaimers / Policy

Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Tự vấn trước gương – thơ Bùi Chí Vinh

Có thể bệnh vì sức khỏe yếu/ Có thể nhói tim, có thể tiểu đường/ Có thể rối loạn tiêu hóa và đau các khớp/ Nhưng không bao giờ

Hương quỳnh – thơ Nguyễn An Bình

Có một nụ quỳnh chợt nở trong đêm/ Áp tai nghe từng cành hoa khẽ hát/ Vin vào đêm hương mùa thu bát ngát/ Trắng nuột nà làn da mịn nhung tơ.

Mùa Hạ tím – thơ Giao Yên

Hè nay về cố xứ/ Thăm thui thủi nực nồng/ Vẫn thấy còn đọng mắt/ Mùa Hạ tím long lanh/ Cùng ôm nhau mà lắng:/ Từng cơn sóng rền ngân

Bềnh Bồng Bồng Bềnh – thơ Trần Vấn Lệ

Hãy nhìn kìa, con sông! Con sông muôn Thế Kỷ, đáy sông mồ chiến sĩ, con đò đi một đường, vó ngựa Trưng Nữ Vương, dấu voi nàng Triệu Ẩu...

Muộn…

Chiều muộn hôm đó, tại một nghĩa trang cách nhà chúng tôi gần 60km, mẹ tôi và dì, hai đứa con gái của bà ngoại tôi, khóc ngất trước nấm mộ phủ đầy cỏ xanh rì...

Tháng Bảy & em – thơ Lê Minh Hiền

tháng bảy hạ xanh/ trùng dương mây trắng/ nghe tiếng em cười/ chiều đi chợt vàng/ tháng bảy hạ xanh/ những cơn mưa cũ

Biết ơn mình

Có lẽ chưa bao giờ ta được dạy nói cảm ơn chính ta vì nhiều khi ta coi chuyện cảm ơn mình là một điều gì đó lố bịch, kỳ cục, không cần thiết!...

Thơ Trần Huy Sao – Thơ văn viết dưới hiên trăng

mai nữa không Thơ e ngừng thở/ giờ còn thở đặng cứ làm Thơ/ cuộc lữ vần xoay chừng ngấn đó/ hơn thua chi nữa mà ganh nhau

Vài kỷ niệm về Trần Phong Giao

It có tờ báo văn học nào ở Sài Gòn thời đó quan tâm đến những cây bút trẻ đang cầm súng chiến đấu trên các chiến trường như Trần Phong Giao.

Nguyễn Phan Quế Mai, văn học và thời cuộc

Hiện cư ngụ tại Bỉ và đang là ứng viên tiến sĩ văn chương của Đại Học Lancaster, Anh Quốc, nhà văn Nguyễn Phan Quế Mai mới cho xuất bản tập truyện dịch thứ 9, tựa đề “Bay Lên.”