Ôi tội hồng phúc! (Kỳ 85)

Trường Giang

Một lát sau, bà khẽ ngóc đầu, ưu tư trong hơi thở mệt nhọc:

– Chị con vẫn chưa về à? Cũng vì mẹ đau yếu nên chị con phải vất vả. Bây giờ, cái thằng Triết đểu giả ấy lại đang ngấp nghé chị con. Hắn rất xảo trá thủ đoạn, mẹ chỉ e…

– Mẹ đừng lo lắng quá. Chị con không sao mà.

Cậu bé không biết trả lời mẹ ra sao, đành an ủi qua quýt cho xong chuyện. Bà mẹ khẽ kéo tấm chăn mỏng cũ kỹ, đắp lên người, thao thức trong dòng suy tư phiền muộn. Xưa kia, gia đình bà cũng khấm khá lắm. Bà cùng chồng tháo vát tảo tần với việc buôn hàng đường dài. Ngay cả trong thời kỳ kinh tế khó khăn nhất của thời bao cấp, ông bà vẫn khéo vun vén để có dư giả đồng ra, đồng vào. Cách đây sáu năm, chồng bà bỗng phát bệnh nặng, lay lắt một năm thì qua đời, còn bà cũng bắt đầu nay đau mai ốm, không đủ sức lo việc chạy hàng. Của dành của để lần lượt vỗ cánh bay đi. Cuối cùng, họ phải bán căn nhà khang trang, dọn về khu xóm nghèo nàn này để lấy tiền trang trải thuốc men cho bà. Hai năm trước, Kiều Diễm, con gái bà đã thi đỗ vào trường Đại Học Tài Chính Ngân Hàng, nhưng chỉ sau một năm, vì sự khánh kiệt của gia đình, đành phải hy sinh bỏ dở việc học, để tìm kế sinh nhai nuôi mẹ và em.

Ban ngày, Diễm nhận dạy kèm, tối vào làm cho một quán cà phê nằm ở tầng trệt của một tòa nhà hai tầng trên đường Phạm Văn Hai. Tầng lầu là nơi cư ngụ của gia đình ông bà chủ. Quán trước kia hiu hắt nhưng nay nườm nượp kẻ ra người vào nhờ sự hiện diện của cô tiếp viên mới trẻ đẹp. Trong số đấy, không thiếu gì những gã phong lưu đa tình, nhất là Triết, một gã con nhà khá giả rất ngông nghênh. Bà thật sự không muốn con gái uổng phí tuổi xuân với phường háo sắc ấy.

Cùng lúc ấy, tại quán cà phê tấp nập khách, Triết ngồi một mình trong góc khuất với tách cà phê nghi ngút khói, miệng phì phèo điếu thuốc lá thơm thượng hạng. Diễm bận rộn đi lại phục vụ giữa gian phòng rộng lớn nhưng đông đúc. Dưới ánh đèn mờ ảo và sau làn khói thuốc lãng đãng, thân hình tuyệt hảo của nàng càng trở nên hút hồn trong bộ quần jean, áo thun bó sát người. Triết hưng phấn đong đưa mình theo tiếng nhạc xập xình, ánh mắt thèm thuồng đau đáu dán chặt vào những đường cong nhấp nhô trên thân thể Diễm trong lúc nàng mang nước giải khát cho đôi tình nhân ở bàn bên cạnh. Giữa lúc nàng quay bước, toan trở vào quầy tiếp tân, gã bất ngờ kéo nàng ngã ngồi vào lòng gã, bàn tay thô ráp khả ố lập tức lợi dụng cơ hội thuận tiện, tham lam sàm sỡ khắp nơi. Nàng phẫn nộ xô mạnh gã ra, giận dữ mắng:

– Đồ khốn! Anh hãy tự trọng một tí nhé.

Diễm quầy quả đi vào trong, những đường nét trập trùng càng thêm huyền ảo dưới ánh đèn lung linh nhiều màu sắc. Triết không rời cặp mắt dã thú khỏi người nàng, đôi môi thâm đen khẽ nhếch thành nụ cười khinh đời, đầu phác họa một âm mưu thâm hiểm. Bố gã là kiến trúc sư, vào những năm gần đây, đã phất lên như diều gặp gió nhờ vào những hợp đồng xây dựng béo bở. Là con trai duy nhất, gã chẳng đỡ đần gì cho cha mẹ, chỉ chơi bời phung phá.

(Còn tiếp)


Comment Disclaimers / Policy

Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Một trung đội trưởng Nghĩa Quân

VNCH mà điên cuồng chống Cộng thì đâu có chính sách chiêu hồi, đâu có bắt tù binh cả trăm ngàn nuôi ăn cho mập rồi trao trả? Thằng cha này chắc chưa bao giờ cầm súng!

Một nén nhang cho ngày Tháng Tư Ðen – Thơ Nguyễn Xuân Nghĩa

Người bắn anh có thể là bạn tôi/ Một gã thanh niên miền Bắc/ Cũng có thể là tôi/ Tôi cũng bị buộc vào Nam “đánh giặc.”

Phố Hoài – Thơ Phùng Hiếu

Hoàng hôn nghiêng phố cổ/ Bóng em nghiêng sông Hoài/ Tóc dài em nghiêng phố/ Ta nghiêng về bên nhau.

Gióóóóóó… – Thơ Trần Vấn Lệ

Hôm nay... nắng mà lạnh... và gió... như gió lộng./ Cái ao nhỏ nổi sóng, biển chắc là bạc đầu!

Ngày 30 Tháng Tư

Tôi là một người Việt Nam, sống và lớn lên, trưởng thành trong thời buổi ấy, thời buổi đau thương nhất của đất nước, nay lại sống suốt 29 năm trong chế độ, sắp sửa 30 năm...

Ngủ đi con – Thơ Đặng Tiến Đạt

Quằn quại khóc than, làm sao khô suối lệ/ Con đâu rồi, con ơi, con ở đâu?/ Chưa vào đời đã thắm đỏ mái đầu/ Cha mẹ chôn con, chôn từng khúc ruột...

tình yêu? – Thơ Lê Minh Hiền

làm gì có tình yêu/ khung cửa đời hé mở/ lối đi... về thiên thu

Trời tháng năm – Thơ Trần Thoại Nguyên

Trời tháng năm tôi về thăm hạ cũ/ Bóng phượng gầy lửa cháy rụi hoa niên/ Con tu huýt thổi chiều xưa trong gió/ Lũ trẻ trâu giờ phiêu lãng bao miền.

Đinh Phụng Tiến, từ ‘bia miệng’ tới ‘hồi kết không có hậu’

Tôi nghĩ, ở truyện ngắn cuối cùng tập truyện của mình, nhà văn Đinh Phụng Tiến đã hiển lộng khả năng dựng truyện, làm chảy nước mắt người đọc một cách tài ba...

Nhà văn, tác phẩm, bạn đọc

Đối với người đọc, cái mà người viết bây giờ đã thực hiện được, là đã đẩy được người đọc mình đến đứng chung với mình trên một điểm khởi hành mới, thỏa thuận gia nhập với mình vào hành động.