Dòng đời – Thơ Xuân Phong

Dòng đời

Ngọn gió đời đang mát
Bỗng hóa thành bão giông
Dòng sông đời phẳng lặng
Bỗng dậy sóng ào ầm

Đôi khi tôi lặng lẽ
Riêng ngọn đèn hắt hiu
Kìa bạn bè tôi đó
Đang say giấc xuân thì..

Sau được-thua-còn-mất
Xin giữ trọn vàng tâm
Biết buồn vui thất đắc
Nghe trái tim thì thầm



Hoa trên đá

Kìa hoa đang nở trên tảng đá
Ô hay điều kỳ diệu của thiên nhiên
Hoa sẽ tàn – Đá thấm lặng yên
Tiễn cái đẹp đi vào vĩnh cửu
Xin đừng lặng yên xem hoa nở
Đừng lặng im lo đá sẽ vỡ vì hoa.



Chuyện bình thường

Chuyện bình thường em ạ!
Rằng chúng mình đã sống đã yêu
Tôi không nói tình yêu ngày xưa
Xin em hiểu
Những vui buồn…
Và kỷ niệm xa xăm
Con đường ngày xưa nắng hạ mưa đông
Nay hoa dẻ đã nở
và hoa hồng đang rữa
Vườn xưa thơm thoảng hoa cau
Cảm ơn em về những ngày chân thật
Cảm ơn làn gió
địu mùa xưa làm mát nồng nay.


Lời thơ cuối năm

Vâng, em ạ
Những khi sầu muộn
tôi vẫn yêu tha thiết cuộc đời
Tôi thèm ôm cuộc đời
trong vòng tay bé nhỏ
như ôm tấm lưng em thon thả dịu dàng

Có chàng trai
tham lam bắt cuộc đời
nhốt họa mi vào lồng kín
Chim u buồn,
tiếng-hót-lặng-im…

Lặng im những vần thơ si em
Ngày mai có thể em vô tình
đánh rơi thơ tôi trên vệ đường gió cát
Nhưng suốt đời chắc em sẽ
không quên tiếng chim
nỉ non hót giữa rừng chiều cuối năm.

(Qui Nhơn-Việt Nam)

Mời độc giả xem chương trình “Con Yêu” với đề tài “Giá trị sự sống của mỗi con người là cao quý và vô giá”(Phần 1)

Comment Disclaimers / Policy

Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Đọc bút ký ‘Thượng Du Niềm Thương Nhớ’ của Lâm Chương

“Xuất thân” là nhà thơ, nhưng chỉ trong một thời gian ngắn sau, nhà văn Lâm Chương dường như che khuất hẳn nhà thơ Lâm Chương...

‘Mẹ Tôi’ của Nhị Hà, kinh vinh danh tình mẫu tử

Nhạc sĩ Nhị Hà viết “Mẹ Tôi” khi thân mẫu của ông còn tại thế (?). Nhưng khi ca khúc được phổ biến, nhiều người nghe không cầm được nước mắt.

Kỳ nữ Kim Cương đưa ‘Lan và Điệp’ vào thoại kịch

Sau khi chen chân vào làng tân nhạc được đón nhận nồng nhiệt, “Lan và Điệp” không dừng lại tại đây mà lấn sang địa hạt thoại kịch...

Nhân họp mặt văn nghệ và triển lãm tranh Tháng Mười

Nhân họa sĩ Lê Tài Điển từ Paris qua, một cuộc họp mặt và triển lãm tranh vừa tổ chức tại khuôn viên biệt thự vùng Tam Biên hôm 6 Tháng Mười.

Mộng dữ trường hận – thơ Thọ Khương

Bạn bè tao và mày/ Đôi khi tôi cùng ông/ Tháng ngày trên đất lạ/ Đời nhiều gió mênh mông.../ Điểm cao ngày thiếu nước/ Đêm về gác âu lo

Bạn ta hỡi, bạn ta! – thơ Trần Thiện Hiệp

Bấm tên bằng hữu trên vi tính/ Chết đã nhiều, sống chẳng bao nhiêu/ Từ Ta qua Mỹ nay vắng ngắt/ Suốt ngày ngậm tẩu thấm cô liêu

Mới hôm qua thôi

Năm 1993, Tháng Mười Hai, mùa tuyết trắng xóa ở Canada, tôi có dịp đến thăm một nursing home ở Montreal, bên cạnh dòng sông Saint Lawrence.

Mùa-thu-chết!

Nói đến Thu là nói đến gió , mưa và lá rụng. Đó là 3 điều kiện “ắt có và đủ” để mùa được gọi là Thu: Thu-Tây-Phương.

Làm thinh

Cái làng nhỏ đó nằm gần biển Manche, cách thành phố Etretat (miền Bắc nước Pháp) độ 10 km. Trong làng có chừng năm chục nóc gia nằm chùm nhum

Vĩnh biệt Vi Khuê

Tôi không liên lạc được với bà Vi Khuê từ ngày ông Chử Bá Anh qua đời, gần 20 năm. Bà có một hai lần gọi tôi, mà không cho tôi gọi lại.