Mưa xuân – Thơ Giao Yên

Mưa xuân

Mùa xuân từ xa xăm
quay lại thăm tháng ngày
Mở cửa đầy bỡ ngỡ
chào một trời ước mơ

Em mùa xuân ngây thơ
Ta mùa xuân ngẩn ngơ
Xui hồn nhiên xao xuyến
Tự nhiên khiến nhớ em
Em cầm tay vội vã
Em vội vã chia xa
Vui buồn đâu biết trước
Chợt quen chợt lạ rồi!

Lắng thời thơ mộng trỗi
Tình như hạt mưa trôi
Người về vui bến mới
Người hết nhớ đành thôi!
Ta cần chi phải hỏi
Ơi còn nhớ ta không?
Giờ ngó trời mênh mông
Không biết em thế nào?

Nay rì rào mưa xuân
Xanh thương nhớ ngập lòng
Lẻ loi mưa như xối
Tan hoang vào xa xăm.


Xuân lưu lạc xứ

Trên màu áo mới xuân về
Nắng xuân âm ấm – Mây vân vê trời
Giao mùa gió chuyển gọi đời
Má môi có thắm tươi cười chào xuân?
Lắng xuân cất giọng trong ngần
Nhớ chim ríu rít rung cành hòang hoa
Nhớ xuân dáng dấp hiền hòa
Suối xuân thả bóng sa đà tóc tiên
Xuân ơi! Ngùi hẹn tâm nguyền
Xa quê từ độ cố quên mưa nguồn
Xuân về càng nhớ cố hương
Mây lang thang chở tủi hờn lêu nghêu
Xuân nhìn chi cũng đáng yêu!
Mà lưu lạc xứ quanh hiu xuân về
Nỗi gì sao cứ lê thê?
Niềm chi mà rủ bốn bề tím xuân?
Nhìn xuân trăng vẫn lặng câm
Sông xin hỏi núi một lần rồi thôi!
Núi xuân vẫn đứng bồi hồi
Sông xuân vọng tiếng tức thời núi bay.


Comment Disclaimers / Policy

Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Trần Quốc Bảo, trẻ mồ côi, 1985 và nghệ sĩ Saigon, 1996

(Tiếp theo kỳ trước) Đọc lại những gì đã viết xuống cách đây gần 40 năm, tôi ngạc nhiên khi  nhớ lại, thời gian đó, Trần Quốc Bảo mới dạt vào đất liền, từ trại đảo. Mới ghi tên...

Tháng Bảy, nhớ Nguyễn Mộng Giác

Nhớ Nguyễn Mộng Giác, tôi đọc lại một trong những truyện ngắn hay mà tôi thích của anh: “Ngày Về Không Nắng,” từ trong tập truyện “Xuôi Dòng.”

Viết và đọc hồi ký

Hồi ký danh nhân, hay các sách “nhân vật chí” là hai trong những thể loại cần thiết phải đọc trong “tủ sách học làm người” cho các thiếu niên tự học, dù thiếu niên ấy đang ngồi ở lớp nào trong các chương trình học vấn quy định.

Thắng cuộc và thua cuộc qua tô phở Tàu Bay!

Ngày 30 Tháng Tư. Cả nước nghỉ mừng ngày thống nhất. Tôi thấy những tấm “paneaux” lớn người ta dựng trên nóc các building ở vòng xoay ngã sáu Phù Đổng đối diện Starbucks.

Thơ Bùi Minh Quốc

Tất cả ngỡ qua rồi... /tất cả chẳng hề qua /phố xá xô bồ /ta bước đi /đâu đó vẫn bơ thờ một góc rừng hò hẹn /chỉ có gió và cây /và anh và em /hòa quyện

Sài Gòn giải phóng tôi

Mãi tới ngày 30 Tháng Tư, 1975, tôi mới biết thế nào là ngày sinh nhật. Quê tôi người ta chỉ quan tâm tới ngày chết, ngày sinh nhật là cái gì rất phù phiếm. Ngày sinh của tôi...

Thơ Nguyễn An Bình

Em về nghiêng nón /Mây nhẹ nương vai /Nắng tròn xoe bóng /Ngóng người qua đây.

Vì đâu dân trí thấp

Nguyên nhân rất nhiều tai họa của Việt Nam hiện nay được một số người quy về 2 nhóm: Những sai lầm trong lãnh đạo của ĐCS và dân trí thấp.

Thơ Trần Vấn Lệ

Em Rực Rỡ /Những Mùa Hè Rực Rỡ /Mùa Hè xanh…vì lá cây xanh /Mùa Hè đỏ…vì hoa phượng đó /Em nói không mùa Hè em cũng nhớ anh

Thơ Phạm Hồng Ân

Cõng thơ lên núi /buồn tình ngồi vuốt chòm râu bạc /chợt ngó trong gương: đêm sắp rơi /ta muốn cõng thơ lên núi ở /chán cảnh phồn hoa ngập rác người.