Ðời
Không gì mông muội cho bằng
Không biết tưởng rằng đã biết
Mà khoan khoái tậm thâm tâm
Mà quên chắt chiu thấp thỏm
Dần dà cao ngất trời xanh
Cây to từ mầm nhỏ bé
Dặm trường từ chỗ trong sân
Ðại dương có từ giọt lẻ
Tuyền hạc khiêm hư cạn cùng
Dâng ngàn trùng những bao dung
Ðời khôn nhờ qua mưa bụi
Chân đi lần đến chỗ dừng.
Em nói cùng anh
Tướng nam tướng nữ giao tranh
mới vào một hiệp tan tành tướng nam
Nhu cương thật khó luận bàn
Biết bao liễu yếu làm tan bách tùng.
Mỗi ngày
Thời gian mỗi ngày mỗi mới
Dòng sông mỗi ngày mỗi đổi
Núi mỗi ngày tấm lòng vẫn cũ
Ta mỗi ngày vẫn năm tháng cũ trì tâm
Vẫn nay mạo vọng cõi trần
Dẫu nơi hư giả cũng trầm phù vân.
Nâng chén đưa cay
Ðắng thời nâng chén đưa cay
Gió bây giờ cũng thường hay thở dài
Giải buồn men chắt lai rai
Nghêu ngao cùng bạn một vài gã ngông.
Viên sỏi vừa rơi
Viên sỏi vừa rơi văng khỏi núi
Làm cho lòng suối động nao nao
Ðộng nhành rong nhỏ chao ghềnh thác
Tiếng vọng tan ra tận cõi nào.
Ðứng bước
Quay về đứng bước tâm đà chững
bên cạnh dòng trôi mút nẻo mây
vẫn đứng riêng niềm trong lặng lẽ
ngùi ngùi lặng ngó cánh chim bay.
Phiến bụi góc vườn
Lắng tiếng gì loang trong khuất vắng
Hòa cùng tiếng lá rụng cây đau
Cả trời một góc vườn thui thủi
Phiến bụi oằn mang trĩu dãi dầu.



























































































