Em đi còn có ngày về
Tóc dài quấn quít hương cau
Gởi tim cho ai ngoài chợ
Hạnh phúc xa trôi lúc đầu
Em đi mang theo tình phụ.
Chiều bên sông tôi giấu kín
Quê nhà pha hương mùi phèn
Trước sân sầu đông hoa tím
Biết em về đâu mà tìm.
Người là chiếc bóng trong tôi
Hình như trời mưa tháng chạp
Nước sông Thạch-Hãn ngưng trôi
Đắng lòng người đi xứ khác
Sầu về năm hai mươi tuổi
Áo tím bỏ lại bên đường
Phố quê lệ nghèo nỗi nhớ
Nhà người đóng kín mưa sương.
Trên đồi giọng chim ngân buồn
Phù sa đỏ thêm màu nước
Quanh co ở ngã ba sông
Đàn quạ bay trời xao xác.
Ở đó chôn sâu mộng tưởng
Em đi còn hẹn ngày về?
Lá bàng trong vườn gió cuốn
Đỏ mắt chiều về trong tôi.
Phố quê ngày trở lại
Đêm đi ngang đồi 65
Những ngọn cây tím đen nỗi nhớ
Bây giờ đã vắng em
Tôi chôn tôi sâu huyệt mộ.
Chiếc cầu, dòng sông, phố cũ
Ngày nào Đại-Lộc hắt hiu
Còn chăng Huỳnh – xưa áo màu biển nhớ
Vàng bay khép kín đường về.
Ở đó tóc em màu mây
Bốn mùa quạnh đời đạn lửa
Quán vắng bên cầu gió bay
Ly rượu buồn đêm chở nhớ.
Ngày tôi quay về lối cũ
Hoang trôi đầu dốc ngày xưa
Suốt đêm tôi hoài đứng đợi
Biết chăng em lại quay về.
Ngồi quán cùng ly rượu đắng
Hạnh phúc chạy quanh đồi 10
Tội em tháng năm xa vắng
Mà mắt ai cười có đuôi.
Đâu đó con đường lối sỏi
Thiếp mê tôi giấc mơ buồn
Ngày đó bên cầu không nói
Bây giờ mình mất nhau luôn!
Cải-vàng chín héo hơi xuân…



























































































