Thơ Nguyễn Ðức Cường

Khi em chết…

(Tưởng niệm chiến sĩ Trinh sát Lê Văn Lợi, tử trận rạng sáng ngày 25 tháng 12 năm 1974 tại căn cứ Nước Vàng, Phú Giáo, Bình Dương, trong trận phản công Cộng Sản vi phạm lệnh hưu chiến Lễ Giáng Sinh.)

Khi em chết giữa hào quang chiến trận,
Nhánh đê dài run rẩy dưới thân em,
Cỏ đồng xanh đành cúi đầu ân hận,
Chiến hào sâu không chứa nổi căn phần.

Khi em chết, đất đau lòng rạn vỡ,
Ðất bụi vàng vương vấn tóc em xanh,
Em đâu biết hờn căm như núi lở,
Xác thù rơi như xác lá xa cành!

Khi em bỏ mùa Ðông về với đất,
Ðất trở buồn nhưng đất mở Xuân sang,
Mùa Xuân ơi, sao bỗng về sớm thật?
Ðể hoa vàng theo lửa đạn bay ngang.

Khi em đã xa vòng tay chiến hữu,
Cõi linh hồn em sớm đến an thân,
Ðành giữ lấy vòng hương thơm chiến sử,
Anh thắp cho em dù chỉ một lần.

Em hỡi em! Giữa đời anh khấn nguyện,
Cõi xa nào em đến sẽ yên vui,
Hãy nhớ rằng anh và bao chiến hữu,
Vận nước ưu phiền vẫn bước chân đi.

Những bước chân dài gian nan từng phút,
Mộng thanh bình xa hút từng giây,
Trời quê hương còn vang tiếng súng,
Ngày sắp tới vẫn máu xương đầy.

Hãy giúp cho anh niềm tin lồng lộng,
Còn mãi trong anh, trong những bạn bè,
Những cuồng điên kia, chỉ là ảo mộng,
Cũng tan tành như giặc dữ nghe em!…
Tháng 12 năm 1974

Mời độc giả xem chương trình “Tượng nữ thần tự do ở New York”(Phần 2)