Thơ Trần Vấn Lệ

Đếm Sao

Đêm nay trăng không tròn
vì đang là cuối tháng…
năm nay trời khô hạn
đêm nhiều sao… sáng trưng

Sao sáng đến tận lòng
nhớ em nhiều vô tận
đếm hoài… sao lấp lánh
em lấp lánh hay sao?

Nhớ em, nói thế nào?
Trăng có vài ngôi rụng
gió không gió lồng lộng
sao bay như chim bay…

Sao đậu trên ngọn cây
sao tàn trong bóng tối
em đang đâu, anh hỏi:
em nhớ anh bao nhiêu?

Chắc em sẽ đáp liều:
“Nhớ anh bằng trăng đó!”
Trăng khuyết rồi trăng vỡ
đêm của anh đầy sao!

Em ơi tình chiêm bao
nói cách nào cũng khóc
suốt đời anh đò dọc
mình như sao trên sông!


Đêm Qua Chớp Bể Mưa Nguồn

Người bạn đưa tôi câu hỏi, thắc mắc về sự cô đơn
đối với đứa bé lớn khôn và với người lớn… chưa lớn.

Tôi có đọc Cao Hành Kiện, lòng không một ấn tượng nào.
Chắc tại tôi ghét bọn Tàu, hễ thấy đến Tàu là ghét!
Do đó tôi không thể viết hồi âm gửi cho bạn tôi.
Cô đơn là sự lẻ loi… Lẻ loi thì đâu có bạn?

Có khi tôi cũng cố gắng nói gì cho bạn tôi vui,
mà nghĩ bạn đang “lẻ loi,” tôi nói gì cũng “đụng chạm”?
Cho nên bao nhiêu cố gắng tôi rồi… vẫn rất cô đơn!
Cô đơn sẽ thành “văn chương,” hay thành những giọt nước mắt?

Sao người ta lìa Tổ Quốc… tại vì người ta “bơ vơ”?
Sao người ta thích đọc thơ… những câu thơ vô nghĩa?
Chẳng hạn “mưa nguồn chớp bể, ai người quân tử buồn không?”
Chẳng hạn khi ngắm hoa hồng… sao cứ nghĩ môi người đẹp?

Hỡi ơi đôi mắt xanh biếc, gom lại thế gian này, chăng?
Tôi mơ ước gặp giai nhân để chỉ kìa hoa quỳ nở…
Ôi chao hoa rừng hoa rú, hoa mọc trên những đồng hoang.
Hoa mọc từ nỗi cô đơn, nở khắp mà đâu là bạn?

Tôi thật tình có cố gắng, thật tình muốn mình thoát ra,
chắp cánh và bay thật xa hai chữ cô đơn quạnh quẽ…

Nhưng cuối cùng đành lặng lẽ,thưa người: “Tôi quá cô đơn!”
Tôi biết bạn tôi sẽ buồn, thở dài mà thành bão tố?
Tôi chép lại câu hỏi đó,tôi coi như sự để dành…
biết đâu tôi hết “một mình,” biết đâu rồi chim có bạn?

Anh nghĩ sao về điều này:
“Chỉ khi một đứa trẻ đối diện với cô đơn, nó mới bắt đầu trở thành một người lớn;
và chỉ khi một con người đối diện với cô đơn, y mới trưởng thành.
Cô đơn thì rất cần thiết cho người đến tuổi thành niên.
Nó khuyến khích sự độc lập, và tất nhiên,
để làm tăng sức mạnh nhân cách trong những hoàn cảnh xã hội
thì khả năng chịu đựng cô đơn là điều không thể thiếu.”(Cao Hành Kiện)


Anh sống với nỗi cô độc của anh như thế nào?

***

Bạn tôi hỏi tôi thế nào, tôi để nguyên văn như thế…
Coi như mưa nguồn chớp bể, đêm qua quân tử bâng khuâng…


Xin Em Nhẹ Kéo Màn Nhung Lại

Sẽ có một ngày anh chẳng viết
câu chào Ngày Mới gửi cho em
thì em sao nhỉ em yêu quý
có để từng ngày thương nhớ thêm?

Có để mặt trời rơi trước cửa
có chờ gió nổi trận mưa qua
có nhìn trăng vỡ tan ngoài biển
có thấy buồn như bướm nhớ hoa?

Nhắc bướm nhắc hoa thương lạ lùng
là anh đang nhớ Trác Văn Quân
đường xưa lối cũ ai ghìm ngựa
bụi cuốn mờ xa những dấu chân…

Ngựa mới dừng đây ngựa đã xa
ngàn năm cổ sử bóng sương nhòa
để lầu Hoàng Hạc rêu phong phủ
mỗi một dòng thơ nước mắt pha…

Ờ nhỉ tự dưng anh lỡ bước
lỡ làng lỡ cuộc một đời trai
soi gương gương vỡ hay lòng nát
còn ước mơ gì non nước ơi!

Những người lính trẻ khi bồng súng
là nghĩ mình bồng cả mỹ nhân
mà mỹ nhân là trang giấy trắng
chờ ngày đang tới đón mừng Xuân…

Những ngày đang tới coi như mất
ở cuối chân mây ở cuối trời
những cánh ngựa bay trong gió bão
bay về đâu trải tấm lòng phơi…

Ngày Mới hỡi ơi là thế đó
bút cùn mực cạn gãy đôi gươm
thì mong chi nữa câu hò hẹn
tạ lỗi mai chiều cũng khói sương!

***

Tưởng tượng đời anh ánh nguyệt tàn
mặt trời trước cửa rụng rồi tan
xin em nhẹ kéo màn nhung lại
đừng đợi chi ngày nữa mới sang…

Mời độc giả xem chương trình dạy tiếng Anh “Các câu hỏi thông dụng trong tiếng Anh”

Comment Disclaimers / Policy

Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Thanh Nam, giấc ngủ cô đơn

Nhà văn Thanh Nam tên khai sinh Trần Đại Việt, sinh năm 1931 tại Nam Định, Bắc Việt Nam, mất năm 1985 tại Seattle, Hoa Kỳ, vì bệnh ung thư.

Tuồng chiến tranh thịnh hành thời đầu thập niên 1950

Không hiểu do nhận định thế nào về nhu cầu giải trí, mà khán giả cải lương những năm đầu thập niên 1950 lại đổ xô đi coi tuồng chiến tranh.

‘Ánh Trăng’ của Nguyễn Xuân Thiệp – bài thơ như bút ký đời người

Thơ Nguyễn Xuân Thiệp là một làn gió mới thổi vào sinh hoạt văn học hải ngoại đầu 1990. Kết cấu thơ không cách tân thời thượng, nhưng mới.

Thơ Bùi Giáng ảnh hưởng Nguyễn Du, Huy Cận?

Bùi Giáng là một trong những thi nhân cách biệt với đám đông. Tuy vậy, tiếng thơ ông khởi đầu ít phổ cập đại chúng.

Nhân một cái phân ưu

Tháng Giêng, 2019, cũng khoảng tháng này nhà thơ Nguyễn Bính qua đời ngay nơi quê quán Nam Định của ông, nhưng vào năm 1965.

Sân khấu Hậu Tấn với tuồng chiến tranh hiện đại

Đoàn hát Hậu Tấn ra đời đầu năm 1950 và khi gánh Hoa Sen hình thành khai trương bảng hiệu (1951) thì Hậu Tấn rã gánh.

Thơ Trần Vấn Lệ – Ôi Sao Thơ Buồn Vậy

Có bóng bởi có hình...Có hình nên có bóng.../ Anh nhớ em, bất động...sao trời rớt thành sương!/ Em ơi, anh dễ thương...làm thơ như vậy đó...

Mỹ như Tôi

Nhưng nếu tôi cũng thấy không được thoải mái, chính là vì tôi không thể không tự hỏi: Đây là nước Mỹ nào vậy.

Thơ Hoa Nguyên – Cho hết thời lãng mạn

Ta lãng mạn cho hết thời lãng mạn/ Vẽ chân dung mình lên những củ khoai/ Ta lãng mạn cho hết đời bỉ vận/ Thơ về đâu quang gánh ở phương đoài

Một thứ tự do hoang dại

Lần đầu lên Đà Lạt, tôi được nghe kể là người Pháp trước kia đề ra những quy chế rất gắt gao cho việc xây dựng các biệt thự ở đây.