Ðêm Xuân 2018 – thơ Trần Tuấn Kiệt

Thanh xuân tuổi trẻ qua rồi
Biết bao cay đắng buồn vui thuở nào

Tám mươi già tuổi được bao
Mà nghe lịch sử trôi vào lãng quên
Bạn còn bạn mất từng tên
Nụ cười xuân sắc ngửa nghiêng khuynh thành

Mộng đời một mái nhà tranh
Ngồi không yên sóng bủa quanh cửa sài
Còn không ai hỡi hỡi người
Bạn ra bốn biển thấy đời bao la

Đêm nay nhớ đến người xa
Tiếng khuya chim sẻ mái nhà quẩn quanh
Xin cho tôi chút lửa tình
Để tôi còn nhớ bóng hình người xưa

Bài ca cải lương

Anh với em không cung vàng điện ngọc
Không lâu đài trăm bậc vẻ kiêu sa
Anh với em nối tình trong quản bút
Trong thâm tình thế kỷ đã trôi qua

Có một chút lương tri hằng giữ lại
Sau những lần ma quỷ dập vùi thân
Có một chút tình yêu thương nhân thế
Nhìn nước mây thiên địa đã xoay vần

Anh với em không cầm kỳ thi tửu
Cầu vinh thân trong hạnh phúc như đời
Có một chút xót đau hờn vong quốc
Một mối buồn hoang ngày tháng xa vời

Anh dạo lại sáu câu vọng cổ
Em cất lời trong cõi mộng phù du
Đàn sao quá đau buồn thiên cổ sự
Lời ca em đứt đoạn đến nghìn thu

Tay gõ nhịp song loan đi vội vội
Em hát sầu câu vọng cổ hoài lang
Có tiếng trống nào khua trong đêm tối
Thương tri âm tri kỷ giữa cung đàn

Ngừng một chút để tiếng xề não nuột
Rồi đàn ngân bắt nhịp mấy tang thương
Tiếng hát bỗng nâng tầm cao vời vợi
Vọng bom rơi đạn nổ giữa sa trường

Anh với em không là người chiến sĩ
Cầm súng gươm mơ hoặc chuyện chiến trường
Anh chỉ có là – một chàng thi sĩ
Em chỉ có là – một bóng văn chương

Ta cùng hát điệu cải lương vạn thuở
Mùa xuân qua mấy độ ánh xuân tàn
Ta hái một nụ xuân hồng mới nở
Tặng cho đời tất cả trái tim xanh

(Nguồn: [email protected])

Thế hệ “millennials” dự trù chi hơn $90,000 tiền thuê nhà khi đến tuổi 30


Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Thi sĩ Đinh Hùng và ngôi nhà ông đã ở

Cảm nghĩ của tôi về Đinh Hùng trước khi được tiếp xúc với ông, đời sống ông giống như đời sống của trích tiên, ngày đêm mơ mộng tiêu dao.

Cuốn phim ‘Lan và Điệp’ với đạo diễn Lê Dân

Đến năm 1972 thì "Lan và Điệp" lại bước thêm một bước thật dài, được đưa lên màn bạc, tức được quay thành phim.

Doãn Quốc Sỹ, văn chương và cái đói

Doãn Quốc Sỹ là một bút hiệu được biết đến từ giai đoạn giữa 1950, các bài viết ngắn dài ký tên đó xuất hiện trên đặc san Người Việt, Sáng Tạo.

Đọc bút ký ‘Thượng Du Niềm Thương Nhớ’ của Lâm Chương

“Xuất thân” là nhà thơ, nhưng chỉ trong một thời gian ngắn sau, nhà văn Lâm Chương dường như che khuất hẳn nhà thơ Lâm Chương...

‘Mẹ Tôi’ của Nhị Hà, kinh vinh danh tình mẫu tử

Nhạc sĩ Nhị Hà viết “Mẹ Tôi” khi thân mẫu của ông còn tại thế (?). Nhưng khi ca khúc được phổ biến, nhiều người nghe không cầm được nước mắt.

Kỳ nữ Kim Cương đưa ‘Lan và Điệp’ vào thoại kịch

Sau khi chen chân vào làng tân nhạc được đón nhận nồng nhiệt, “Lan và Điệp” không dừng lại tại đây mà lấn sang địa hạt thoại kịch...

Nhân họp mặt văn nghệ và triển lãm tranh Tháng Mười

Nhân họa sĩ Lê Tài Điển từ Paris qua, một cuộc họp mặt và triển lãm tranh vừa tổ chức tại khuôn viên biệt thự vùng Tam Biên hôm 6 Tháng Mười.

Mộng dữ trường hận – thơ Thọ Khương

Bạn bè tao và mày/ Đôi khi tôi cùng ông/ Tháng ngày trên đất lạ/ Đời nhiều gió mênh mông.../ Điểm cao ngày thiếu nước/ Đêm về gác âu lo

Bạn ta hỡi, bạn ta! – thơ Trần Thiện Hiệp

Bấm tên bằng hữu trên vi tính/ Chết đã nhiều, sống chẳng bao nhiêu/ Từ Ta qua Mỹ nay vắng ngắt/ Suốt ngày ngậm tẩu thấm cô liêu

Mới hôm qua thôi

Năm 1993, Tháng Mười Hai, mùa tuyết trắng xóa ở Canada, tôi có dịp đến thăm một nursing home ở Montreal, bên cạnh dòng sông Saint Lawrence.