Giới thiệu cảnh đẹp nước Mỹ: Antelope Canyon

Vũ Công Hiển

(Hình: Vũ Công Hiển)

Antelope Canyon thuộc tiểu bang Arizona, được xếp là 1 trong 50 cảnh đẹp nhất thế giới. Xâm thực gió, cát, mưa, và đôi khi cả lụt nữa, đã tạo thành lối đi xuyên qua núi đá. Ánh sáng từ đỉnh núi rọi xuống tạo thành những màu sắc kỳ diệu.

Kể từ năm 1997, người da đỏ giống Navajo đã được phép khai thác du lịch. Du khách cũng như nhiếp ảnh gia khắp thế giới đến đây rất đông. Chính người da đỏ sẽ dùng xe truck nhỏ 10 chỗ để đưa khách từ ngoài phố vào gần tận cửa hang, băng qua một sa mạc bụi mù.

Tuy ngồi xe nhưng không êm hơn ngồi ngựa. Đó cũng là một cảm giác thú vị khó quên. Nếu đi để du lịch thì sẽ hài lòng với cảnh trí kỳ diệu trong hang. Nhưng đi để mà chụp ảnh thì không chắc đã mãn nguyện vì có thể sẽ mang về những tấm ảnh tối đen (do để tốc độ máy nhanh) hoặc mờ nhòe (do tốc độ chậm). Hai cái khó để chụp ảnh trong hang này là sự chênh biệt quá lớn về ánh sáng trong hang, được chỗ này thì hỏng chỗ kia. Cái khó thứ hai là trong hang quá tối nên khó chỉnh thông số khi đoàn người đằng sau vẫn xô tới trước. Nếu dân nhiếp ảnh chịu trả giá đặc biệt thì sẽ được chụp khoảng giữa trưa để có luồng ánh sáng từ đỉnh hang, được mang theo tripod và có người hướng dẫn góc chụp, chỗ nào đẹp…

Nếu các bạn tới đây mà mang về những tấm ảnh rõ, sắc nét là thành công rồi. Nhưng nếu các bạn mang về được những tấm ảnh có luồng ánh sáng từ đỉnh hang rọi xuống mới thực là… lời to!

(Nguồn: Hien Vu; [email protected])

Mời độc giả xem chương trình “Du lịch Luxor ở Ai Cập”(Phần 1)


Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Ðoàn Hữu Tâm về quê hương Bạc Liêu hát Tết Canh Tý 1960

Cặp vợ chồng đào kép Ba Khuê, Ái Hữu và Bảy Cao cùng quê quán ở Bạc Liêu, từng tham gia đờn ca tài tử nhiều năm nên được bà con ở tỉnh này quen mặt biết tên.

Nửa thế kỷ Khởi Hành, 1969-2019

Tháng Năm, 1969, tuần báo Khởi Hành, cơ quan ngôn luận của Hội Văn Nghệ Sĩ Quân Đội, số 1, ra mắt độc giả miền Nam Việt Nam, với chủ đề “Nhân Vật Người Lính trong Văn Chương.”

Vĩnh Quyền, nhà văn vượt trên chính mình

Có người hỏi tôi, đâu là lý do đưa tôi tới cụm từ (thậm xưng): Vĩnh Quyền một “tín đồ sẵn sàng ‘tử đạo’ chữ nghĩa?”

Tháng Hai-Ba và Thiếu Tá Phạm Văn Hồng

Là kẻ rất muộn màng, tôi thấy hiện lên hình ảnh của anh Phạm Văn Hồng qua nhiều phóng sự đã được rất nhiều người xem... Và hôm nay thì bao nhiêu hình ảnh cũ liên quan tới anh lại hiện về...

Cả mùa xuân hương – thơ Mặc Phương Tử

Bốn mùa như thế... chuyện đầy vơi./ Non xanh mây nổi hình vân cẩu/ Ráng đỏ chiều nghiêng giấc mộng đời

Nắng Mùa Xuân – Thơ Trần Vấn Lệ

Hôm qua nắng/ và hôm nay cũng nắng!/ Nắng mùa Xuân/ Mồng Bốn Mồng Năm!

Tản mạn về ngày Tết Nguyên Đán

Chẳng biết tự bao giờ người ta chia ra một năm gồm có bốn mùa và bao giờ mùa Xuân cũng là mùa mở đầu và là mùa đẹp nhất. Mùa Xuân được đánh dấu và bắt đầu bằng Tết Nguyên Đán.

Lời của mùa Xuân – thơ Nguyễn Minh Phúc

nghe tiếng ai cười ngoài ngõ/ tưởng mùa xuân ngập ngừng sang/ cành mai thẹn thùng đón gió/ mây trôi đầy giấc mơ màng

Trần Tuấn Kiệt và bộ Thi Ca Việt Nam Hiện Đại

Năm 1973, nhà văn Nguyễn Đông Ngạc thực hiện một cuốn sách “lịch sử” “Hai Mươi Năm Văn Học Việt Nam, 1954-1973,” sách vừa xuất bản thì Miền Nam cũng rơi vào chương kết thúc.

Về quê ăn Tết với cái bụng đói

Nhớ cái thời “ăn độn” thập niên 80, có những cái Tết đầy khó khăn, thiếu thốn đã để lại trong tâm khảm tôi dư vị thật chua chát, nay ngồi chợt nhớ lại mà không khỏi chạnh lòng áy náy, sượng sùng, tội nghiệp cho chính mình...