Giới thiệu cảnh đẹp nước Mỹ: Antelope Canyon

Vũ Công Hiển

(Hình: Vũ Công Hiển)

Antelope Canyon thuộc tiểu bang Arizona, được xếp là 1 trong 50 cảnh đẹp nhất thế giới. Xâm thực gió, cát, mưa, và đôi khi cả lụt nữa, đã tạo thành lối đi xuyên qua núi đá. Ánh sáng từ đỉnh núi rọi xuống tạo thành những màu sắc kỳ diệu.

Kể từ năm 1997, người da đỏ giống Navajo đã được phép khai thác du lịch. Du khách cũng như nhiếp ảnh gia khắp thế giới đến đây rất đông. Chính người da đỏ sẽ dùng xe truck nhỏ 10 chỗ để đưa khách từ ngoài phố vào gần tận cửa hang, băng qua một sa mạc bụi mù.

Tuy ngồi xe nhưng không êm hơn ngồi ngựa. Đó cũng là một cảm giác thú vị khó quên. Nếu đi để du lịch thì sẽ hài lòng với cảnh trí kỳ diệu trong hang. Nhưng đi để mà chụp ảnh thì không chắc đã mãn nguyện vì có thể sẽ mang về những tấm ảnh tối đen (do để tốc độ máy nhanh) hoặc mờ nhòe (do tốc độ chậm). Hai cái khó để chụp ảnh trong hang này là sự chênh biệt quá lớn về ánh sáng trong hang, được chỗ này thì hỏng chỗ kia. Cái khó thứ hai là trong hang quá tối nên khó chỉnh thông số khi đoàn người đằng sau vẫn xô tới trước. Nếu dân nhiếp ảnh chịu trả giá đặc biệt thì sẽ được chụp khoảng giữa trưa để có luồng ánh sáng từ đỉnh hang, được mang theo tripod và có người hướng dẫn góc chụp, chỗ nào đẹp…

Nếu các bạn tới đây mà mang về những tấm ảnh rõ, sắc nét là thành công rồi. Nhưng nếu các bạn mang về được những tấm ảnh có luồng ánh sáng từ đỉnh hang rọi xuống mới thực là… lời to!

(Nguồn: Hien Vu; [email protected])

Mời độc giả xem chương trình “Du lịch Luxor ở Ai Cập”(Phần 1)


Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Doãn Quốc Sỹ, văn chương và cái đói

Doãn Quốc Sỹ là một bút hiệu được biết đến từ giai đoạn giữa 1950, các bài viết ngắn dài ký tên đó xuất hiện trên đặc san Người Việt, Sáng Tạo.

Đọc bút ký ‘Thượng Du Niềm Thương Nhớ’ của Lâm Chương

“Xuất thân” là nhà thơ, nhưng chỉ trong một thời gian ngắn sau, nhà văn Lâm Chương dường như che khuất hẳn nhà thơ Lâm Chương...

‘Mẹ Tôi’ của Nhị Hà, kinh vinh danh tình mẫu tử

Nhạc sĩ Nhị Hà viết “Mẹ Tôi” khi thân mẫu của ông còn tại thế (?). Nhưng khi ca khúc được phổ biến, nhiều người nghe không cầm được nước mắt.

Kỳ nữ Kim Cương đưa ‘Lan và Điệp’ vào thoại kịch

Sau khi chen chân vào làng tân nhạc được đón nhận nồng nhiệt, “Lan và Điệp” không dừng lại tại đây mà lấn sang địa hạt thoại kịch...

Nhân họp mặt văn nghệ và triển lãm tranh Tháng Mười

Nhân họa sĩ Lê Tài Điển từ Paris qua, một cuộc họp mặt và triển lãm tranh vừa tổ chức tại khuôn viên biệt thự vùng Tam Biên hôm 6 Tháng Mười.

Mộng dữ trường hận – thơ Thọ Khương

Bạn bè tao và mày/ Đôi khi tôi cùng ông/ Tháng ngày trên đất lạ/ Đời nhiều gió mênh mông.../ Điểm cao ngày thiếu nước/ Đêm về gác âu lo

Bạn ta hỡi, bạn ta! – thơ Trần Thiện Hiệp

Bấm tên bằng hữu trên vi tính/ Chết đã nhiều, sống chẳng bao nhiêu/ Từ Ta qua Mỹ nay vắng ngắt/ Suốt ngày ngậm tẩu thấm cô liêu

Mới hôm qua thôi

Năm 1993, Tháng Mười Hai, mùa tuyết trắng xóa ở Canada, tôi có dịp đến thăm một nursing home ở Montreal, bên cạnh dòng sông Saint Lawrence.

Mùa-thu-chết!

Nói đến Thu là nói đến gió , mưa và lá rụng. Đó là 3 điều kiện “ắt có và đủ” để mùa được gọi là Thu: Thu-Tây-Phương.

Làm thinh

Cái làng nhỏ đó nằm gần biển Manche, cách thành phố Etretat (miền Bắc nước Pháp) độ 10 km. Trong làng có chừng năm chục nóc gia nằm chùm nhum