Gửi Hà Thúc Sinh – thơ Luân Hoán

dễ chừng đã mấy năm không đọc
bài thơ nào mới bạn vui tay
hẳn tại chợt nghèo trang báo giấy
hay là đã vững chỗ trên mây

thơ văn thường viết cho vui vậy
nhưng sự vui chơi dễ để đời
đôi khi ý nghĩ hơi tầm bậy
lại mang hơi hám của một thời

tôi bạn rớt vào thời chinh chiến
câu thơ vấy máu một đôi khi
chiến trường vừa xong vào mặt trận
chữ ngái mùi phân có ngại gì

bạn cũng như tôi ngần ấy chuyện
ngây thơ phản chiến đến hiện sinh
cao ngạo ngông nghênh không mấy dám
chúng ta bưng ra ruột gan mình

tôi thấy quê hương trong thơ bạn
vườn hoang làng cháy núi rừng khô
bấm bụng đôi lần tôi phác họa
thấp thoáng trong thơ những nấm mồ

tôi níu mỹ nhân làm hướng đạo
loanh quanh một chặp lại lộn vào
bãi mìn hầm hố lòng nghi kỵ
lững thững đi cùng với ý thơ

hình như kề cận anh thần chết
lý tưởng tin yêu càng dồi dào
suy tư đơn giản theo câu viết
màu mực chuyển sang màu máu đào

tất cả cũng rồi xong một đoạn
khổ nhục tiếp theo cũng đã qua
kẻ thắng mở ra “Ðại Học Máu”
chính nghĩa bất ngờ rõ nét ra

làm kẻ nửa đời vô tổ quốc
bạn và tôi viết để yêu thương
chính mình, quá khứ và đơn giản
khỏa lấp từng đêm ngấm nỗi buồn

tôi bám thật nhiều tình nhan sắc
bạn nuôi chí khí vững vàng hơn
Tân Văn một thuở nghe bạn hú
tôi góp vui chung vẫn cô đơn

dễ bốn năm năm chưa được đọc
“Trí Nhớ Ðau Thương” với “Ðá Vàng”
đã khác hương xưa ra sao nhỉ
còn nguyên hơi “Thơ Viết Giữa Ðường”?

hỏi bạn là hỏi tôi luôn tiện
buồn tôi chưa dám trả lời tôi
cơn gió hôm qua chừng như khác
ngọn gió tôi đang hứng đầy người
25.01.2018

(Nguồn: [email protected])

Mời độc giả xem chương trình “Du lịch Slovenia đến hang động Postojna” (phần 1)


Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Thanh Thúy, tiếng hát khói sương

Không phải giờ nào nghe Thanh Thúy cũng được. Phải nghe vào lúc đó, lúc khuya, lúc muộn, lúc thời điểm của “tiếng hát lúc không giờ”...

Tuồng ‘Lan và Điệp’ và dĩa hát ‘Hoa Rơi Cửa Phật’

Đầu thập niên 1940, vở hát “Lan và Điệp” trình diễn trên sân khấu Năm Phỉ thì khán giả cải lương đã biết qua tình tiết lớp lang câu chuyện.

Báo chí Sài Gòn một thời niên thiếu

Cứ lấy một tờ nhật báo miền Nam đặt bên cạnh một tờ báo miền Bắc, ra cùng một ngày một tháng, sẽ thấy ngay sự tương phản.

Vài suy nghĩ rời về chữ và nghĩa

Để có truyền thông, phải có “chữ.” Không có thông tin, không có Internet, không có media nếu không có chữ. Ở đâu cũng cần đến chữ.

Nguyễn Long và mối tình một chiều với Thanh Thúy

Nguyễn Long, một người “can đảm” đi hết “con đường tình... một chiều” dài thăm thẳm của mình, với danh ca Thanh Thúy.

Tiểu thuyết ‘Cô Gái Việt và Người Chiến Binh Mỹ’ đầy kịch tính

Trong ngày ra mắt sách “Cô Gái Việt và Người Chiến Binh Mỹ,” đạo diễn Bùi Sơn Duân phát biểu rằng, tình tiết câu chuyện mang nhiều kịch tính.

Mai về Ba Động cùng anh…

Tôi người Bắc như anh, không thể có quê ở Bà Rịa. Anh thoái thác rằng không biết số điện thoại của tác giả bài thơ Ba Động, nhưng sẽ nhắn lại ngay.

Quốc ngữ và nỗ lực ‘thoát Hán’ của các vua nhà Nguyễn

Chính nỗ lực tiên phong quảng bá Quốc ngữ là của trí thức miền Nam và nhờ chính sách tiến bộ, khoa học của chính quyền Pháp tại Đông Dương tạo đà cho chữ Quốc ngữ lan tỏa.

Giọt… – thơ Thọ Khương

Gió lạnh tê tái/ Nắng úa tàn phai/ Cà phê quán vắng/ Tình sầu trên vai/ Giọt thương nâu sẫm/ Giọt nhớ buồn câm

Vu Lan nhớ mẹ – thơ Huỳnh Ngọc Thương

Từ khi/ áo mẹ bung tà/ Giày con vẹt gót/ đường xa chưa về.../ Thân già,/ mấy dặm sơn khê/ Mo cơm Mẹ bới/ Hồn quê Mẹ đùm