Gửi Hà Thúc Sinh – thơ Luân Hoán

dễ chừng đã mấy năm không đọc
bài thơ nào mới bạn vui tay
hẳn tại chợt nghèo trang báo giấy
hay là đã vững chỗ trên mây

thơ văn thường viết cho vui vậy
nhưng sự vui chơi dễ để đời
đôi khi ý nghĩ hơi tầm bậy
lại mang hơi hám của một thời

tôi bạn rớt vào thời chinh chiến
câu thơ vấy máu một đôi khi
chiến trường vừa xong vào mặt trận
chữ ngái mùi phân có ngại gì

bạn cũng như tôi ngần ấy chuyện
ngây thơ phản chiến đến hiện sinh
cao ngạo ngông nghênh không mấy dám
chúng ta bưng ra ruột gan mình

tôi thấy quê hương trong thơ bạn
vườn hoang làng cháy núi rừng khô
bấm bụng đôi lần tôi phác họa
thấp thoáng trong thơ những nấm mồ

tôi níu mỹ nhân làm hướng đạo
loanh quanh một chặp lại lộn vào
bãi mìn hầm hố lòng nghi kỵ
lững thững đi cùng với ý thơ

hình như kề cận anh thần chết
lý tưởng tin yêu càng dồi dào
suy tư đơn giản theo câu viết
màu mực chuyển sang màu máu đào

tất cả cũng rồi xong một đoạn
khổ nhục tiếp theo cũng đã qua
kẻ thắng mở ra “Ðại Học Máu”
chính nghĩa bất ngờ rõ nét ra

làm kẻ nửa đời vô tổ quốc
bạn và tôi viết để yêu thương
chính mình, quá khứ và đơn giản
khỏa lấp từng đêm ngấm nỗi buồn

tôi bám thật nhiều tình nhan sắc
bạn nuôi chí khí vững vàng hơn
Tân Văn một thuở nghe bạn hú
tôi góp vui chung vẫn cô đơn

dễ bốn năm năm chưa được đọc
“Trí Nhớ Ðau Thương” với “Ðá Vàng”
đã khác hương xưa ra sao nhỉ
còn nguyên hơi “Thơ Viết Giữa Ðường”?

hỏi bạn là hỏi tôi luôn tiện
buồn tôi chưa dám trả lời tôi
cơn gió hôm qua chừng như khác
ngọn gió tôi đang hứng đầy người
25.01.2018

(Nguồn: [email protected])

Mời độc giả xem chương trình “Du lịch Slovenia đến hang động Postojna” (phần 1)


Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Cám ơn báo Người Việt 40 lần

Báo Người Việt có cuộc thi nhân dịp kỷ niệm 40 năm. Thi thì mình không dám so tài, nhưng mình phải viết gì đó để cám ơn báo Người Việt...

Phạm Cao Hoàng, tiếng thơ tách thoát khỏi mọi trào lưu thời thượng

Tiếng thơ Phạm Cao Hoàng xuất hiện trên nhiều tạp chí văn học như Văn, Văn Học, Bách Khoa, Vấn Đề... đã tạo được sự chú ý đặc biệt.

Người Việt với người Việt tha hương

Người Việt tha hương, luôn có tâm trạng: “Tha hương ngộ cố tri” mong mỏi được gặp những người đồng hương Việt...

Nghệ sĩ Năm Nghĩa với bài vọng cổ 20 câu

Những năm cuối thập niên 1940 giới mộ điệu vẫn còn nghe đờn ca tài tử có người ca bài vọng cổ dài 20 câu “Tình Yêu Trong Mộng Tưởng.”

‘20 Năm Binh Nghiệp,’ hồi ký của Tôn Thất Đính

Tác phẩm của cựu Trung Tướng Tôn Thất Đính mà tôi có trong tay có khuôn khổ vừa nhìn qua biết ngay là thuộc loại ấn phẩm in bằng máy nhỏ...

Ta, tên tù biệt xứ

Lê vòng xích ta tên tù lưu xứ/ Biệt quê hương giữa cuộc chiến vừa tàn/ Vì tham sống ta ôm niềm đau nhục/ Bạn chết là - đã chọn lấy vinh quang.

Tìm về kỷ niệm

Grand Haven, nơi YP đang sống, hầu như không có người Việt. Vì thế anh rất thèm tiếng nói người Việt Nam, mỗi khi bắt gặp người nào hao hao giống người Việt anh tưởng như một vùng trời Việt Nam đang trước mặt.

Tờ báo Việt

Là người Việt Nam ở phương  xa trong một lần về thăm Little Saigon được nhìn thấy tờ báo Việt ngữ khổ lớn với những hàng chữ Việt thân thương đã cho chúng tôi một niềm vui khó tả.

Người Việt Online Năm Bờ One

Thời gian đầu chưa có việc làm ngày nào tôi cũng vào thăm Người Việt Online, thành ra như tri bỉ tri kỷ vậy.

Bạn bè của tôi

Tất cả bạn bè của tôi, những người có liên hệ xa gần với nhật báo Người Việt giờ đã thanh thản ở một nơi chốn nào đó thật bình yên.