Tết tha hương – Thơ Trần Vấn Lệ

Con hỏi thật dễ thương: Tết, mình về đâu Mẹ?
Mẹ hôn con thật nhẹ: Về Quê Người Con À!

“Quê người đâu có xa, chung quanh mình đây Mẹ!”
Mẹ rưng rưng mắt lệ: “Nội, Ngoại, đều mất rồi!”

Bốn hai Tết nghẹn lời. Sự thật là mất hết!
Nội, Ngoại, già, đã chết; bờ tre, bụi chuối… mờ!

Tết, năm ngoái, bây giờ…Tết, năm kia, hồi đó…|
Cây nêu không trước ngõ… Cây cờ… không gió bay!

Mới mà bốn-mươi-hai, bốn mươi hai lần Tết,
nhiều người xa biền biệt, nhiều người đời tha hương!

Bốn muơi hai Tết buồn! Quê Người Dưng… không Tết!
Đòn bánh chưng, bánh tét… gói là gói Tình Yêu!

Mẹ ngó ra nắng chiều, Ba cầm tay Mẹ, nói:
“Mình còn nhau để gói…Gói Tình Yêu Trong Tim!”

Chị cầm bàn tay em: “Mai lì xì cho bé
một ngàn muôn giọt lệ… để thay trời mưa Xuân!”

***

Quê người, quê-người-dưng! Tết ở đâu cũng Tết!
Mình không về đâu hết, mình ở đây… cũng quê!

Hình như mưa rồi kia… Cơn mưa Xuân nước mắt!
Tôi thắp nhang bàn Phật: Phật cũng không có quê!

Có một chỗ để về là Nội, Ngoại, đều mất!
Một chỗ là Tổ Quốc, mà Tổ Quốc Trời ơi!

Tôi tự hỏi sao người yêu Quê Hương chi vậy?
Ai không lòng nát bấy mỗi lần Tết xa xăm…

(Nguồn: [email protected])

Mời độc giả xem chương trình “Con Yêu” với đề tài “Điều khó diễn đạt của vết thương lòng nơi trẻ em”(Phần 2)


Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Kết bạn với Người Việt đi chứ!

40 năm cho tờ báo ở hải ngoại là chặng đường khá dài, phải vững vàng mới liên tục phát triển. Vậy sao tôi không kết bạn với Người Việt chứ!

Tố Hữu, vai kép nịnh trong tuồng chèo!

Hiện nay Tố Hữu đã có một nhà lưu niệm tại Hà Nội, khánh thành năm 2009, vì sao Thừa Thiên lại khùng điên dựng thêm một nhà tưởng niệm nữa?

Sách viết về em trai tự kỷ của bé gái 10 tuổi, có thể để dạy tiếng Việt

Phải đọc cuốn sách của cô bé 8 tuổi (bé viết sách hai năm trước) mới thấy sự căng thẳng tinh thần, sự tủi thân vì cảm giác bị cha mẹ bỏ rơi..

Trả nợ ân tình

Với các tin tức bên Việt Nam xuất hiện trên facebook, tôi vẫn đợi báo Người Việt kiểm chứng giùm rồi mới tin.

Lê Lạc Giao, kẻ đồng hành với ‘nhân chứng’ thời gian?

Truyện “Có Một Thời Nhân Chứng” giải mã được một giai đoạn lịch sử phức tạp, rối nùi, liên quan tới hai ý thức hệ đối nghịch tự do và độc tài

Đọc bút ký văn học của Nguyễn Lệ Uyên

“Trang Sách và Những Giấc Mơ Bay” không phải là tập sách phê bình hay nhận định văn học, mà chỉ là cái nhìn hoàn toàn chủ quan của người viết

Bé gái gốc Việt 10 tuổi ra mắt sách về em trai bị tự kỷ

Sydney thương em nhiều hơn và muốn chia sẻ những gì gia đình mình phải trải qua, bằng cách viết sách “I Love My Autistic Brother, Patrick.”

Một thuở – thơ Thọ Khương

Sáng nay thức giấc/ Ngồi uống cà phê/ Nắng lên trải lụa/ Hoa tình ngô nghê/ Tiếng chim sẻ gọi/ Ánh vàng rơi rơi/ Em là nỗi nhớ

Đêm khói trắng – thơ Lý Thừa Nghiệp

Trang giấy trầm tư đêm khói trắng/ Cánh cò loang loáng những cơn mưa/ Mở cửa chiêm bao lùa mộng mị/ Nét cọ xuân thu

Trương Vĩnh Ký – Nhà giáo dục yêu nước của Việt Nam

Trương Vĩnh Ký, người tạo nền móng cho giáo dục và cải cách ngôn ngữ Việt Nam vào thế kỷ 19, là nhà bác học