Tháng Chín, 2018, ở Long Xuyên chỉ còn bông điên điển – thơ Bùi Chí Vinh

(Nguồn: Google)

Tôi vừa trải qua ba ngày ở Long Xuyên để tìm kỷ niệm 30 năm trước. Nơi Phạm Hữu Quang râu tóc như Lý Quỳ hai tay xách hai thằng văn nghệ giơ hỏng giò khỏi mặt đất. Nơi Ngô Khắc Tài bán lúa lấy tiền đãi tôi nhậu mấy bữa đã đời. Nơi Thiện Chiến, Phạm Nguyên Thạch, Trần Thanh Phong, Hô Thanh Điền, Trần Thế Vinh từng coi thơ như máu. Vậy mà bây giờ chỉ còn bông điên điển ngậm ngùi vàng rực như linh hồn Phạm Hữu Quang…

Trở về Long Xuyên tìm bông điên điển
Thấy bạn bè mỏi gối tàn hơi
Ngô Khắc Tài mắt muốn mù trong bệnh viện
Phạm Nguyên Thạch trái tim cũng sắp rã rời

Chúng ta rồi cũng gần đất xa trời
Nhưng cần nhất phải giữ gìn bông điên điển
Phải yêu mùa xưa xanh mướt tinh khôi
Ực cạn chén rượu nồng nhà Thiện Chiến

Màu vàng của bông là màu vàng ước hẹn
Phạm Hữu Quang một thuở giang hồ
Cho dù biết trước chỉ là giang hồ vặt
Mùi tép rong xào bông điên điển
tưởng như mơ

Chúng ta đã qua một thuở dại khờ
Trần Thanh Phong, Hồ Thanh Điền,
Trần Thế Vinh đều già chát
Những thằng từng hô khẩu hiệu ngây thơ
Giờ ngó lại đều khùng khùng mát mát

Con người tự sát chứ thơ không tự sát
Nếu thơ cũng chết đi thì bông điên điển
vẫn trường tồn
Thể chế chính trị cuối cùng đang rách nát
Chỉ còn màu bông vàng rực rỡ thách hoàng hôn!
*Bùi Chí Vinh

(Nguồn: [email protected])

Giờ Giải Ảo trở lại với khán giả Người Việt TV


Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Thi sĩ Đinh Hùng và ngôi nhà ông đã ở

Cảm nghĩ của tôi về Đinh Hùng trước khi được tiếp xúc với ông, đời sống ông giống như đời sống của trích tiên, ngày đêm mơ mộng tiêu dao.

Cuốn phim ‘Lan và Điệp’ với đạo diễn Lê Dân

Đến năm 1972 thì "Lan và Điệp" lại bước thêm một bước thật dài, được đưa lên màn bạc, tức được quay thành phim.

Doãn Quốc Sỹ, văn chương và cái đói

Doãn Quốc Sỹ là một bút hiệu được biết đến từ giai đoạn giữa 1950, các bài viết ngắn dài ký tên đó xuất hiện trên đặc san Người Việt, Sáng Tạo.

Đọc bút ký ‘Thượng Du Niềm Thương Nhớ’ của Lâm Chương

“Xuất thân” là nhà thơ, nhưng chỉ trong một thời gian ngắn sau, nhà văn Lâm Chương dường như che khuất hẳn nhà thơ Lâm Chương...

‘Mẹ Tôi’ của Nhị Hà, kinh vinh danh tình mẫu tử

Nhạc sĩ Nhị Hà viết “Mẹ Tôi” khi thân mẫu của ông còn tại thế (?). Nhưng khi ca khúc được phổ biến, nhiều người nghe không cầm được nước mắt.

Kỳ nữ Kim Cương đưa ‘Lan và Điệp’ vào thoại kịch

Sau khi chen chân vào làng tân nhạc được đón nhận nồng nhiệt, “Lan và Điệp” không dừng lại tại đây mà lấn sang địa hạt thoại kịch...

Nhân họp mặt văn nghệ và triển lãm tranh Tháng Mười

Nhân họa sĩ Lê Tài Điển từ Paris qua, một cuộc họp mặt và triển lãm tranh vừa tổ chức tại khuôn viên biệt thự vùng Tam Biên hôm 6 Tháng Mười.

Mộng dữ trường hận – thơ Thọ Khương

Bạn bè tao và mày/ Đôi khi tôi cùng ông/ Tháng ngày trên đất lạ/ Đời nhiều gió mênh mông.../ Điểm cao ngày thiếu nước/ Đêm về gác âu lo

Bạn ta hỡi, bạn ta! – thơ Trần Thiện Hiệp

Bấm tên bằng hữu trên vi tính/ Chết đã nhiều, sống chẳng bao nhiêu/ Từ Ta qua Mỹ nay vắng ngắt/ Suốt ngày ngậm tẩu thấm cô liêu

Mới hôm qua thôi

Năm 1993, Tháng Mười Hai, mùa tuyết trắng xóa ở Canada, tôi có dịp đến thăm một nursing home ở Montreal, bên cạnh dòng sông Saint Lawrence.