Thơ viết cho Đà Lạt – thơ Trần Vấn Lệ

Em có mái tóc dài đẹp nhất trên Đà Lạt.
Chiều nay gió thơm ngát, anh nhớ em biết bao…
Đà Lạt mình hoa đào Tháng Giêng sao đỏ rực.
Em là người duy nhất, anh nhớ về quê hương…
Có thể ai đó buồn? Mạ Ba, anh không nói,
bà con không thăm hỏi, trường xưa không ngó qua…
Em à, anh ở xa, chuyện gần thì tha thiết…
Anh biết ngày ly biệt, anh mất, mất hết rồi…
Cả dòng suối xanh, trôi… Cái cầu cây thông ngã…
Bà Thượng cõng bó lá về che lại túp lều…
Mấy đứa nhỏ chạy theo… con chó nhỏ lí lắc…
Cái gì còn cũng mất… cái chưa mất là còn…
Là em nhé, là thương! Cái gần anh trước mặt:
một Đà Lạt tím ngắt nắng chiều hồ Xuân Hương…
Mái tóc em: nguồn thơm của con khe xã Lát,
nước chảy chưa về thác, róc rách nghe vui vui…
Anh nhặt bỏ vào gùi sương trời, anh nói tóc…
và em ơi, anh khóc… tóc em kề bên anh…

Chiều nay nắng long lanh đọng trên từng nhánh liễu,
anh nhớ em yểu điệu như nàng Tiên Bích Câu…
Bích Câu chừ ra sao? Đồi Cù ai lượm bóng… ai
thấy lòng xúc động như anh từng thấy em?

***

Anh muốn nối dài thêm bài thơ này… bất tận.
Nhưng em ơi, giọt nắng rớt đầy trong mắt anh!
Tóc em gió vờn quanh… Chỉ là cơn mộng tưởng…
Ngôi trường xưa thấp thoáng… Em tan trường tung tăng!
Ôi tất cả giai nhân chỉ mình em con gái…
Thơ anh bài để lại là bài nhớ về em!
Về em… một bóng chim mịt mờ trang cổ tích!

Quê hương là gì

Quê hương là gì? Là gì?
Là nơi chốn để mình về nếu xa!
Quê hương là một mái nhà,
hoặc lợp bằng ngói hoặc là mái tranh…
Quê hương là một vườn chanh,
“Thầy U mình vốn cái tình chân quê”! (*)

Quê hương có suối, có khe,
có sông bát ngát, biển kề bao la…
Quê hương trong trái tim ta,
trái tim còn đập, Mẹ Cha còn chờ…
Biển dâu là chuyện không ngờ…
thương ơi là mả là mồ Tổ Tiên!

Ai làm trái đất này nghiêng,
cái ân cái oán, nhãn tiền ai ơi…

Quê hương nằm ở trên môi,
ở dòng máu chảy, mồ hôi chan hòa…
Quê hương dẫu bị xóa, nhòa,
đạn bom một thuở không là Thiên Thu!
Người đi qua Mỹ, qua Âu,
người đi qua Úc… năm châu lại về…
Chải xuôi nhé, mái tóc thề…
Ngủ ngoan nhé, anh nằm kề bên em!

Cuối cùng là Tiếng Trái Tim…
Cuối cùng dù nửa trái sim cũng về… (**)

(*) Thơ Nguyễn Bính
(**) Ca dao

(Nguồn: [email protected];

Chiến tranh thương mại giảm, Dow Jones lên 669 điểm


Comment Disclaimers / Policy

Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Góc khuất của những tên tuổi nổi tiếng trong ‘Ký’ Đinh Quang Anh Thái

Mới đây, nhà xuất bản Người Việt Books gửi tới độc giả, những người yêu chữ, nghĩa, tác phẩm mang tên “Ký” của nhà báo tên tuổi, Đinh Quang Anh Thái.

Tiếng Anh trở thành ngôn ngữ văn hóa Á Châu

Hiện nay, tiếng Anh trở thành một thứ ngôn ngữ chung ở Á Châu, thường được sử dụng ở giới chuyên môn, doanh nghiệp và cả trong văn chương.

Nghề cầm bút và Nguyễn Hiến Lê

Nguyễn Hiến Lê là một cây bút chuyên nghiệp thời 20 năm văn học miền Nam, song nhiều người phân vân khi phải tìm một tiếng chính xác để gọi ông: nhà văn, nhà biên khảo, hay nhà soạn sách?

Về cái chết bất ngờ của nhà văn Dương Hùng Cường

Ký giả Hồ Nam cho rằng ông Cường chết vì bị rắn độc cắn trong phòng biệt giam Tháng Mười Một, 1987, tại nhà tù Phan Đăng Lưu, Gia Định.

Bác sĩ, luật sư cũng yêu thích đờn ca tài tử

Bác Sĩ Lương Quang Thịnh ca bài vọng cổ “Võ Đông Sơ,” là bài ca được soạn giả Viễn Châu cho ra đời từ những năm đầu của thập niên 1960.

Văn chương trước mỗi tình thế

Sự khác biệt về bút pháp nơi những nhà văn này rất lớn, song họ có một cái chung, ấy là chung một ý thức hệ được phát biểu trong tác phẩm.

Uống ly tình rỗng – thơ Trần Yên Hòa

Chiều cuối năm rồi sao/ Bên ngoài mưa gió giựt/ Khói mù tăm lao xao/ Sương rơi tàng lá mỏng/ Em về đâu xứ nóng/ Ly cà phê lạnh tanh

Vườn Xuân – thơ Trần Văn Sơn

Hạnh phúc em mỗi ngày khu vườn nhỏ/ Tưới luống rau vun gốc bí gốc cà/ Hạnh phúc em chuyện trò cùng cây cỏ/ Lời ngọt ngào nuôi mầm sống

Trái tim tôi vỡ – thơ Trần Vấn Lệ

Tôi để Thủy Tiên ra hoa mùa Hạ!/ Bây giờ nhìn lá tôi ngắm lộc Xuân.../ Ngắm em giai nhân phù vân trên núi/ ngắm làn gió đuổi bay em áo dài...

Gửi Hà Thúc Sinh – thơ Luân Hoán

dễ chừng đã mấy năm không đọc/ bài thơ nào mới bạn vui tay/ hẳn tại chợt nghèo trang báo giấy/ hay là đã vững chỗ trên mây