Uống ly tình rỗng – thơ Trần Yên Hòa

Chiều cuối năm rồi sao
Bên ngoài mưa gió giựt
Khói mù tăm lao xao
Sương rơi tàng lá mỏng

Em về đâu xứ nóng
Ly cà phê lạnh tanh
Anh một mình lặng ngóng
Ngày cuối năm thôi đành

Ngày cuối năm rất lạnh
Tháng Mười Hai lịch dương
Gió gào ngoài khung cửa
Mưa buồn lay bốn phương

Em đâu rồi trong anh
Như một hình bóng lẻ
Lẩn khuất tận con tim
Như ngày xưa còn bé

Nắng le lói ngoài kia
Dàn tường vi nở vội
Những đóa hoa yêu kiều
Nép mình trong bóng tối

Rớt giữa ngày cuối năm
Một mình ta lạnh lẽo
Uống ly không một mình
Mà sao nghe chát đắng

Mà sao anh vẫn tưởng
Ngày môi má em hồng
Quấn chặt đời thu đông
Trong những ngày ảo mộng

Quấn đời nhau như sam
Quấn đời nhau trên cát
Quấn đời nhau dưới biển
Rồi tan tác bàng hoàng

Em có đau tình không
Tháng ngày thiêng liêng đó
Gió thốc vào hồn anh
Cơn giông tình dạo nọ

Nó như con rắn bò
Nguậy trong lòng dai dẳng
Ðau thương từ cổ sơ
Ðến nay chưa lành hẳn

Ðể nỗi nhớ một lần
Quay đầu nhau ngó lại
Giấc mộng thành phù vân
Ta nhìn ta ái ngại

Ta thả hồn phiêu du
Suốt đời nhau dài rộng
Tháng ngày qua hoang vu
Một mình ngồi uống cạn

Rượu tỉnh thức đời nhau
Nhớ hoang mang đủ thứ
Một ngày của hoang đàng
Một ngày xưa thục mạng

Tuổi xuân chừ xa lắc
Ngắm nhìn thịt xương da
Ôi thời gian khắc khoải
Bạc trên mái đầu ta

Ta uống ly rỗng không
Nhớ thương về đâu đó
Cho lòng mình thênh thang
Hốt nhiên thành cổ độ

Ta uống chút hương em
Cho say nhừ thân thể
Cho say nhừ tháng năm
Tìm quên cho nhẹ gánh

Rút cuộc chẳng được gì
Ngoài một đời trống vắng
Cơn gió thốc người đi
Anaheim buốt lạnh

Ly vẫn rỗng không người
Còn tìm ai cuộc nhậu
Ta vẫn hoài lang thang
Trong hành trình mê mải

Nhớ cuối năm quá chừng
Về một nơi quê đó
Gọi là nẫu hay em?
Có còn xưa dáng Ngọ?

Cô giáo của lòng anh
Từ nay xa vắng mãi
Trong lòng người xa xăm
“Những ngày xưa thân ái”

Nắng rớt qua đồi tây
Hương hoàng lan thơm ngát
Còn gì cho hôm nay
Ngày cuối năm đất khách

Ngày cuối năm lạt nhách
Uống ly tình rỗng không

(9.12.17, Anaheim, CA, USA, những ngày gió Santa Ana thổi rát)

Mời độc giả xem chương trình “Du lịch Croatia” (phần 2)


Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Những hình thái chiêm bao trong thơ Bùi Giáng?

Thiên nhiên trong thế giới thi ca Bùi Giáng là một thứ thiên nhiên được vẽ ra bởi lý trí và tiềm thức ấu thơ, làm bật nổi những khát vọng

Thanh Nam, giấc ngủ cô đơn

Nhà văn Thanh Nam tên khai sinh Trần Đại Việt, sinh năm 1931 tại Nam Định, Bắc Việt Nam, mất năm 1985 tại Seattle, Hoa Kỳ, vì bệnh ung thư.

Tuồng chiến tranh thịnh hành thời đầu thập niên 1950

Không hiểu do nhận định thế nào về nhu cầu giải trí, mà khán giả cải lương những năm đầu thập niên 1950 lại đổ xô đi coi tuồng chiến tranh.

‘Ánh Trăng’ của Nguyễn Xuân Thiệp – bài thơ như bút ký đời người

Thơ Nguyễn Xuân Thiệp là một làn gió mới thổi vào sinh hoạt văn học hải ngoại đầu 1990. Kết cấu thơ không cách tân thời thượng, nhưng mới.

Thơ Bùi Giáng ảnh hưởng Nguyễn Du, Huy Cận?

Bùi Giáng là một trong những thi nhân cách biệt với đám đông. Tuy vậy, tiếng thơ ông khởi đầu ít phổ cập đại chúng.

Nhân một cái phân ưu

Tháng Giêng, 2019, cũng khoảng tháng này nhà thơ Nguyễn Bính qua đời ngay nơi quê quán Nam Định của ông, nhưng vào năm 1965.

Sân khấu Hậu Tấn với tuồng chiến tranh hiện đại

Đoàn hát Hậu Tấn ra đời đầu năm 1950 và khi gánh Hoa Sen hình thành khai trương bảng hiệu (1951) thì Hậu Tấn rã gánh.

Thơ Trần Vấn Lệ – Ôi Sao Thơ Buồn Vậy

Có bóng bởi có hình...Có hình nên có bóng.../ Anh nhớ em, bất động...sao trời rớt thành sương!/ Em ơi, anh dễ thương...làm thơ như vậy đó...

Mỹ như Tôi

Nhưng nếu tôi cũng thấy không được thoải mái, chính là vì tôi không thể không tự hỏi: Đây là nước Mỹ nào vậy.

Thơ Hoa Nguyên – Cho hết thời lãng mạn

Ta lãng mạn cho hết thời lãng mạn/ Vẽ chân dung mình lên những củ khoai/ Ta lãng mạn cho hết đời bỉ vận/ Thơ về đâu quang gánh ở phương đoài