Thơ Luân Hoán

Già đời ham chơi

đã viết linh tinh với nhiều thể loại
văn vẽ nhạc thơ đều thử tay qua
trên sáu mươi năm hò vè nhai lại
mãi đến hôm nay chưa vững một “nhà”

thuở mới ra ràng lo chọn đất ghé
chưa hề lăng xăng đến mặt nhật trình
tuần báo vài tờ, nguyệt san vài tập
tạp chí mươi nơi lấp ló thình lình

tự ngượng tránh dùng hai từ cộng tác
chủ bút khoái thì trám chỗ cho vui
ba bốn nơi cho vào ban biên tập
kiểu đứng xa xa chưa có ghế ngồi

in tới in lui văn thơ lảm nhảm
tính đi tính lại vừa trên ba mươi
có bán có cho có lời có lỗ
mừng kho bạn chơi giàu mãi tiếng cười

cũng có đôi em để tâm theo ghẹo
thật may toàn là mỹ nữ hoa khôi
vừa hâm tám năm: đời trai đóng cửa
quả thật nhiều khi thấy tiếc của trời

bởi thế loanh quanh tình bu theo chữ
dẫu có đôi khi sông núi hành mình
cốt cách tự nhiên tang bồng hồ thỉ
lồ lộ tâm ra trong lúc hiển linh

bạn đọc không đông, đủ vài thế hệ
đồng cảm sẻ chia kể cũng chưa nhiều
vài trăm tấm lòng cho qua ngọn bút
khích lệ khen chê vừa đủ tự kiêu

vốn luyện khiêm nhường gần thành bản tính
bù vào hạn hẹp thù tiếp xã giao
nhưng ta với ta vô cùng tự phụ
tin bước chân đi gió lướt ào ào

lẽ ra danh xưng gọn gàng Cự Hải
thân phụ đặt cho na ná hán nho
cảm thấy cô đơn nên bưng cha mẹ
đặt sát tâm thân qua núi qua đò

có chút chi chi sót cùng gió bụi
cũng nhờ hương hồn thơm vía mẹ cha
cộng với chân tình bốn phương bè bạn
luôn gắng lòng xây nho nhỏ cái “nhà”

cảm tạ ơn tình gác tay ôm ngực
ta ở trong nhau vững bụng vô cùng
thong thả vui chơi ung dung hít thở
thụ hưởng ơn nhiều vạn vật tứ tung

già tới chân mồ đời luôn đáng quí
dẫu quan niệm chung trần thế phù du
ta ghiền nghe tim đập bên phổi thở
biết sống hết mình là đã chân tu.
28.6.2017
(Nguồn: [email protected])


Comment Disclaimers / Policy

Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Với ‘Truyện Tình,’ phải hiểu thế nào về ‘Lời bạt?’

Tôi thực sự không hiểu do ý kiến hay “sáng kiến” của ai, mà bất ngờ, ở những trang giữa tuyển tập “Truyện Tình,” lại là “Lời bạt.”

Hồ ly tinh trong tuồng ‘Gươm Lục Yểm’ (kỳ cuối)

Năm 1943, hãng dĩa hát Asia thu thanh tuồng “Gươm Lục Yểm,” đồng thời cuốn bài ca cũng được phát hành thời điểm ấy.

Cuốn sổ sinh tử

Mười lăm ngày trước 30 Tháng Tư tôi vẫn còn làm báo, và tờ báo cuối cùng tôi làm ở Sài Gòn giờ này vẫn còn trong tay tôi, là nguyệt san Thời Tập số 23.

Chú Năm Sanh

Chú Năm Sanh quê quán Vũng Liêm thuộc tỉnh Vĩnh Long. Thuở thanh niên, chú ưa thích thể thao. Chú chơi đá banh giỏi lắm.

‘Truyện Tình,’ tuyển tập lung linh vầng trăng tình bạn

Nhà xuất bản Người Việt Books hợp tác với công ty Amazon, mới ấn hành tuyển tập thơ, văn, họa có tên “Truyện Tình.”

Hồ ly tinh trong tuồng ‘Gươm Lục Yểm’ (kỳ 2)

Năm 1943, hãng dĩa hát Asia thu thanh tuồng “Gươm Lục Yểm,” đồng thời cuốn bài ca cũng được phát hành thời điểm ấy. Không thấy ghi ai là người biên soạn...

Bia đá trên đảo Hoàng Sa

Về danh xưng thời Nguyễn Huệ gọi là Đảo Cát Vàng, Trung Hoa gọi là Tây Sa, Âu Tây gọi Paracel hay Parcels, Nhật gọi Hirata Gunto.

Thời phẳng*

Con người đúng nghĩa, có đầy đủ nhân phẩm làm người chứ không phải là những người đang sống trên những cánh đồng nứt nẻ

Tưởng niệm đen một thời*

Năm 1979 là năm tệ hệ nhất của đời tôi ở cái đất Sài thành. Ban ngày tôi ra chợ sách bán sách và thuốc lá ké một góc sạp sách

Thời gian đang đi qua – thơ Trần Vấn Lệ

Em nói... Bây giờ em tuổi lớn/ Chân tê, tay mỏi, khớp xương đau/ Em cầm cái lược, em buông xuống/ Tóc biếc còn mô! Đã bạc đầu!