Thơ Trần Vấn Lệ – Ôi Sao Thơ Buồn Vậy

Ôi Sao Thơ Buồn Vậy

Có bóng bởi có hình…Có hình nên có bóng…
Anh nhớ em, bất động…sao trời rớt thành sương!

Em ơi, anh dễ thương…làm thơ như vậy đó…
Có bao giờ em ngó/cái bóng của em không?

Nếu không nắng…thì không,mà mưa cũng không có!
Thế thì nghĩa chữ Nhớ…vì mình không thấy nhau?

Anh ngó lên trời sao.  Sao trời rơi từng giọt.
Không tiếng chim nào hót/trong đêm sao em ơi…

Anh làm thơ giỡn chơi…để em đọc em khóc.
Nếu em đi đò dọc…thì chắc anh không buồn!

Ai biểu đi đò ngang…năm em mười bảy tuổi!
Cái bóng kìa nằm dưới / biết bao nhiêu tầng mây!

Anh nhớ em từng giây.Anh nhớ em từng phút.
Quả thật có nhiều lúc…anh nhớ em vô cùng!

Anh ngó xuống mặt sông,bóng lồng chim hoàng yến…
Anh ngó xa ra biển, bóng núi sông chỗ nào?

*

Từ khi mình xa nhau, nước mắt trào, thơ nhớ!
Em đi đôi guốc nhỏ / gắn hoa…hoa còn thơm…

Đôi guốc không cô đơn…mà anh thì lẻ bóng!
Hàng kẽm gai vô vọng/nắng chiều rơi giọt mưa!

Ôi đó cũng là thơ!  Ôi sao thơ buồn quá…

Chưa Có Bao Giờ
Như Bây Giờ

Ôi mặt trời là em, sáng nay
bao nhiêu chim hót ở trên cây
bao nhiêu nắng trải đây và đó
là bởi vì em Em Đến Đây!

Em đến đây, bình minh đón em
và anh cũng đón một nàng Tiên
em là cô gái bên hàng xóm
mà tự lòng anh, em ở bên!

Mà tự lòng ai, Non Nước cũng
dập dồn hoan hỉ một tương lai
nghe kia, chim hót lời ban sáng
nắng lụa tơ vàng không bữa nay!

Em với vầng dương – một mặt trời
một niềm tin mới – một niềm vui
dẫu vui một chút, vui là đủ
em thấy không,kìa,hoa hé môi!

Em thấy chưa, kìa, anh muốn ghé
đầu anh xuống thấp tựa bờ vai
của em tóc mướt êm đềm gió
anh thở nhẹ nhàng cho tóc bay…

Chưa có bao giờ như bây giờ
em là nguyện vẹn một bài thơ
tiếc anh chưa phải là thi sĩ
em đã uy nghi một bệ thờ!

Em Có Hái Nụ Hoa Quỳ Cầm Hôn Không
Hỡi Em Yêu Quý

Em khoe “đang ở trên Đà Lạt!”,
gió núi thông ngàn ta ngó theo,
tưởng tượng em bung tà lụa biếc/
thông ngàn gió núi nắng trong veo…

Tưởng tượng em là con én lượn/
mười khu phố cũ  một trời Xuân!
Ôi Quê Hương đẹp như tranh vẽ/
nhờ có em là một Mỹ Nhân!

 

Có Mỹ Nhân nào không chớp mắt?
Thành nghiêng nước đổ hạt sương sa!
Truyện xưa tích cũ…Tây Thi, đó,
giặt lụa bên bờ sông Trữ La…

Phạm Lãi là ai cỡi ngựa hồng…
là mây là khói tạt qua sông?
Em ơi mười bảy hồi nao vậy /
em nỡ nào cho ta nhớ nhung?

Em là sáo sậu theo đàn sáo,
ta cánh cò đơn chiếc  giữa trời…
ta sẽ về dâu?Rừng Đức Trọng?
Về La Ba…và….ngó mây trôi?

Hay ta về lại bờ sông Lũy/
ngó mái tranh chiều sương khói vuơng?
Em đỉnh Lâm Viên mà ngó xuống.
chớp con mắt nhỉ, biết bao duyên!

Em ơi em rất hiền hay dữ?
Ta hỏi mây sao mây cứ bay…
Ta hỏi chiều sao chiều tắt nắng…
Em về Đà Lạt lụa hay mây?

Em ơi em biết là ta nhớ,
em nỡ nào em nói nhớ rừng…
Gió mát trăng thanh sườn núi
nụ hoa quỳ, em có hái hôn không?

Hiền mây…hiền mộng…em hiền hậu…
là Hậu Hoàng nha non nước hoa!
Ta hái cẩm cầu lau nước mắt,
giang hà một tấc mấy muôn xa…

(Nguồn:[email protected]😉

Video: Quê Nhà Quê Người Mới Cập Nhật

Copyright © 2018, Người Việt Daily News

Lưu ý: Để mở âm thanh, xin bấm vào nút muted icon imagephía góc phải bên dưới của khung video.

Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Truyện chưởng Kim Dung của Trần Văn Tích: Từ hư cấu đến hiện thực

Dựa theo bối cảnh, sự kiện cũng như các nhân vật trong truyện chưởng Kim Dung, tác giả Trần Văn Tích lần lượt nêu lên nhiều chi tiết lý thú

Tại sao vĩ tuyến 17 mà không là vĩ tuyến khác?

Lê Công Tâm đã mang ra ánh sáng tại sao Việt Nam lại bị vĩ tuyến 17 chia đôi, phân cách mà không phải là một vĩ tuyến khác? Thí dụ 15 hay 18?

Viễn Châu và bài ca vọng cổ ‘Chim Vịt Kêu Chiều’

Dân đờn ca tài tử rất thích học bài “Chim Vịt Kêu Chiều” bởi vì đây là bài ca vọng cổ có xen vào nhiều lớp kịch.

‘Hồng bay mấy lá…’

Một bài thơ của Tản Đà, không có nhan đề, đúng ra nhan đề bài thơ ấy đã được dùng làm nhan đề cho cả cuốn sách, in ở ngoài bìa: hồng bay mấy lá

Tháng Ba, Đà Nẵng và Em – thơ Lê Tấn Dương

Ta vẫn nhớ thương về nơi ấy/ Những chiều nắng nhạt Ngũ Hành Sơn/ Nhớ đỉnh Sơn Trà trong gió lộng/ Tiếng oán than như tiếng gọi hồn.

Lê Công Tâm ghi nhận được những gì qua Hiệp Định Geneva 1954?

Luật Sư Lê Công Tâm cho rằng, ông thật may mắn khi có thể truy lục được các tài liệu liên quan về lịch sử Việt Nam, nhất là lịch sử cận đại.

Bài vọng cổ xưa ‘Nỗi Lòng Nàng Khương Nữ’ của Huỳnh Thủ Trung

Đến giữa thập niên 1950, soạn giả Huỳnh Thủ Trung đã dựa theo trang tình sử bi thảm của nàng Khương Nữ tìm chồng viết lên bài vọng cổ 12 câu

Nhìn lại một tạp chí miền Nam: Hiện Đại

Trong năm 1960 miền Nam Việt Nam xuất hiện tới ba tạp chí văn chương: Hiện Đại xuất bản vào Tháng Tư, tới Thế Kỷ Hai Mươi, và Sáng Tạo.

Tình muộn – thơ Thọ Khương

Giọt mưa buồn thánh thót/ Thu vàng gợi tình xưa/ Lá rơi chiều cúi mặt/ Thầm lặng đời lay đưa

Hành Tây Bắc – thơ Lê Tấn Dương

Ta đã lưu phương Tây Bắc này/ Hai sáu mùa, theo lá thu bay/ Hết năm, Xuân đến, hoa đào nở/ Mới thấy cuộc đời lắm đổi thay.