Thơ Trần Vấn Lệ – Ôi Sao Thơ Buồn Vậy

Ôi Sao Thơ Buồn Vậy

Có bóng bởi có hình…Có hình nên có bóng…
Anh nhớ em, bất động…sao trời rớt thành sương!

Em ơi, anh dễ thương…làm thơ như vậy đó…
Có bao giờ em ngó/cái bóng của em không?

Nếu không nắng…thì không,mà mưa cũng không có!
Thế thì nghĩa chữ Nhớ…vì mình không thấy nhau?

Anh ngó lên trời sao.  Sao trời rơi từng giọt.
Không tiếng chim nào hót/trong đêm sao em ơi…

Anh làm thơ giỡn chơi…để em đọc em khóc.
Nếu em đi đò dọc…thì chắc anh không buồn!

Ai biểu đi đò ngang…năm em mười bảy tuổi!
Cái bóng kìa nằm dưới / biết bao nhiêu tầng mây!

Anh nhớ em từng giây.Anh nhớ em từng phút.
Quả thật có nhiều lúc…anh nhớ em vô cùng!

Anh ngó xuống mặt sông,bóng lồng chim hoàng yến…
Anh ngó xa ra biển, bóng núi sông chỗ nào?

*

Từ khi mình xa nhau, nước mắt trào, thơ nhớ!
Em đi đôi guốc nhỏ / gắn hoa…hoa còn thơm…

Đôi guốc không cô đơn…mà anh thì lẻ bóng!
Hàng kẽm gai vô vọng/nắng chiều rơi giọt mưa!

Ôi đó cũng là thơ!  Ôi sao thơ buồn quá…

Chưa Có Bao Giờ
Như Bây Giờ

Ôi mặt trời là em, sáng nay
bao nhiêu chim hót ở trên cây
bao nhiêu nắng trải đây và đó
là bởi vì em Em Đến Đây!

Em đến đây, bình minh đón em
và anh cũng đón một nàng Tiên
em là cô gái bên hàng xóm
mà tự lòng anh, em ở bên!

Mà tự lòng ai, Non Nước cũng
dập dồn hoan hỉ một tương lai
nghe kia, chim hót lời ban sáng
nắng lụa tơ vàng không bữa nay!

Em với vầng dương – một mặt trời
một niềm tin mới – một niềm vui
dẫu vui một chút, vui là đủ
em thấy không,kìa,hoa hé môi!

Em thấy chưa, kìa, anh muốn ghé
đầu anh xuống thấp tựa bờ vai
của em tóc mướt êm đềm gió
anh thở nhẹ nhàng cho tóc bay…

Chưa có bao giờ như bây giờ
em là nguyện vẹn một bài thơ
tiếc anh chưa phải là thi sĩ
em đã uy nghi một bệ thờ!

Em Có Hái Nụ Hoa Quỳ Cầm Hôn Không
Hỡi Em Yêu Quý

Em khoe “đang ở trên Đà Lạt!”,
gió núi thông ngàn ta ngó theo,
tưởng tượng em bung tà lụa biếc/
thông ngàn gió núi nắng trong veo…

Tưởng tượng em là con én lượn/
mười khu phố cũ  một trời Xuân!
Ôi Quê Hương đẹp như tranh vẽ/
nhờ có em là một Mỹ Nhân!

 

Có Mỹ Nhân nào không chớp mắt?
Thành nghiêng nước đổ hạt sương sa!
Truyện xưa tích cũ…Tây Thi, đó,
giặt lụa bên bờ sông Trữ La…

Phạm Lãi là ai cỡi ngựa hồng…
là mây là khói tạt qua sông?
Em ơi mười bảy hồi nao vậy /
em nỡ nào cho ta nhớ nhung?

Em là sáo sậu theo đàn sáo,
ta cánh cò đơn chiếc  giữa trời…
ta sẽ về dâu?Rừng Đức Trọng?
Về La Ba…và….ngó mây trôi?

Hay ta về lại bờ sông Lũy/
ngó mái tranh chiều sương khói vuơng?
Em đỉnh Lâm Viên mà ngó xuống.
chớp con mắt nhỉ, biết bao duyên!

Em ơi em rất hiền hay dữ?
Ta hỏi mây sao mây cứ bay…
Ta hỏi chiều sao chiều tắt nắng…
Em về Đà Lạt lụa hay mây?

Em ơi em biết là ta nhớ,
em nỡ nào em nói nhớ rừng…
Gió mát trăng thanh sườn núi
nụ hoa quỳ, em có hái hôn không?

Hiền mây…hiền mộng…em hiền hậu…
là Hậu Hoàng nha non nước hoa!
Ta hái cẩm cầu lau nước mắt,
giang hà một tấc mấy muôn xa…

(Nguồn:[email protected]😉

Video: Quê Nhà Quê Người Mới Cập Nhật

Copyright © 2018, Người Việt Daily News

Lưu ý: Để mở âm thanh, xin bấm vào nút muted icon imagephía góc phải bên dưới của khung video.

Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Vở hát ‘Cạnh Biên Cương’ 1951 và rạp Thuận Thành-Đa Kao

Rạp Thuận Thành tiếp đón khán giả ở Bà Rịa, Long Điền, Long Hải khá đông. Ngoài ra còn số khán giả vùng Tân Định, Phú Nhuận, Bà Chiểu...

Thơ Trần Vấn Lệ – Nguyên Đán

Ngày Đầu Năm/ Nguyên Đán, trời nắng và trong xanh/ Một nụ hoa bình minh nở chan hòa muôn hướng/ Nhiều tiếng chim hót sớm

Thơ Thọ Khương – Trải lòng

Em mắt ướt/ Tủi hờn anh quên hẹn/ Ước mơ nhiều/ Tình bỗng chốc bay xa/ Cho đắng cay/ Khô môi những thật thà

Thơ Trần Trung Tá – Bạn Và Tôi, Chúng Ta…

Bạn đang sống những ngày Đông ảm đạm/ bạn buồn theo thời tiết phải không?/ Tôi thấy bạn ở trong lòng/ của tôi, đang quặn!

Thơ Luân Hoán – Viết lách

ngỡ rằng chỉ có nhà văn/ viết cần phải lách lăng nhăng sự đời/ đâu dè thơ thẩn kiểu tô/ ikhen mỹ nhân cũng tránh lời du dương

Thơ Nguyễn Thị Khánh Minh – Trên Tất Cả Những Xóa Ði

Tình yêu/ Rao giảng nhịp trái tim/ Trên bệ thánh hoan lạc/ Hồng hào trái đất tái sinh/Bằng hạt máu rung cảm nhịp sống

Thơ Thy An – Những nỗi nhớ đầu 2019

từ êm đềm của đất, ngày đầu năm/ những ước mơ bắt đầu nẩy mầm/ thành phố phương tây vài sợi mây trời lãng đãng

Một đêm giao thừa đáng nhớ

Năm mới đang đến gần, tất cả chúng ta đều chuẩn bị cho một đêm giao thừa ấm áp và hạnh phúc. Phút giây giao thừa thiêng liêng...

Nhà văn Võ Ý trình làng tuyển tập về đời lính

Đọc “Tuyển Tập Võ Ý” để thấy thương yêu người lính VNCH hơn, dù họ chiến đấu trên không, ngoài biển cả hay trong rừng rậm Trường Sơn.

Heo

Sắp tới Tết. Tết năm nay mang tên Kỷ Hợi. Tết con heo. Heo là giống vật tạp ăn (ăn như heo). Heo là súc vật quen sống trong điều kiện dơ dáy.