‘Trăng Sáng Đồi Thông’ về thăm ngôi mộ nàng

Ngành Mai

Bìa cuốn bài ca “Trăng Sáng Đồi Thông.” (Hình: Ngành Mai sưu tập)

Dĩa hát tân cổ giao duyên “Trăng Sáng Đồi Thông” do hãng dĩa Continental phát hành “không gặp thời.”

Tháng Tám, 1968, năm Mậu Thân, chiến sự vẫn còn tiếp diễn ở nhiều nơi, nhưng hãng dĩa Continental do nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông điều hành cũng không ngại tình hình, đã cho phát hành dĩa hát tân cổ giao duyên “Trăng Sáng Đồi Thông” do Hà Thanh và Thanh Hải trình bày, và được một số đại lý ở các tỉnh nhận gởi bán.

Tình tiết nội dung câu chuyện xảy ra ở một nơi nào đó vùng cao nguyên, chứ không hẳn là ở Đà Lạt, do lâu nay hễ nói tới đồi thông là người ta nghĩ ngay đến Đà Lạt. Chớ thật ra ở Pleiku hay Quảng Đức (bây giờ gọi là Đắk Nông) cũng có nhiều rừng thông hoang dã.

Đây là câu chuyện tình giữa người chiến sĩ Cộng Hòa và cô gái gánh gạo góp sức cho chiến binh đang chiến đấu ở vùng rừng thông gió lạnh. Chàng và nàng thệ ước trăm năm, dù gian khổ cũng không thay lòng đổi dạ.

Là thân nhi nữ má hồng, nàng cũng hòa mình vào lửa đạn để bảo vệ quê hương, đã hy sinh và yên giấc ngàn thu tại một đồi thông lạnh lẽo. Nhưng rồi chàng trai chiến binh lại lên đường ra biên ải tiếp tục chiến đấu, và sau bao ngày khói lửa chàng về tìm lại đồi thông năm xưa giữa một đêm trăng sáng. Đốt ba nén nhang bên ngôi mộ đất, chàng hẹn khi biên thùy im tiếng súng sẽ về xây lại mộ người yêu bên cội thông già.

Là một câu chuyện tình thơ mộng, khá đẹp, cũng như cái chết của người con gái trong câu chuyện này đầy ý nghĩa cao đẹp, khác với đôi trai gái cùng nằm xuống ở đồi thông gần Hồ Than Thở Đà Lạt, mà văn nhân thi sĩ đã huyền thoại hóa câu chuyện, và bản nhạc “Đồi Thông Hai Mộ” ra đời phổ biến cùng khắp.

Tóm lại bài tân cổ giao duyên “Trăng Sáng Đồi Thông” rất hay, mang nhiều ý nghĩa tốt đẹp. Nhưng tiếc rằng bài ca ra đời nhằm năm Mậu Thân nên dĩa hát không tiêu thụ được nhiều, mà cuốn bài ca thì do tình hình không yên ổn, phổ biến chẳng bao nhiêu.

Dưới dây là bài tân cổ giao duyên “Trăng Sáng Đồi Thông,” tân nhạc của Hồng Vân, vọng cổ của Yên Sơn.

Nhạc:

Đêm dần buông lúc rừng vừa ngủ yên,
Lúc trăng soi đầu núi.
Nhìn không gian lòng tôi như cõi trống,
Mây trắng buồn nhẹ trôi.
Thương nhớ lại người em xưa gánh gạo,
Hôm nào cho chiến binh.
Nhưng nửa xuân vội đi theo khói chiến,
Dở dang trong cuộc đời.

Vọng Cổ:

1-Cuộc đời người thiếu nữ đang xuân, mới hôm nào chung vai góp sức tiếp tế cho binh ta tiêu diệt lũ quân thù… Giữa lúc đạn bay khói lửa mịt mù… Nàng đã hy sinh không phân biệt mình là nhi nữ đem má hồng để bảo vệ quê hương. Chốn biên thùy khói đạn mờ vương quân ta dành lại từ đường đê tấc đất, nàng cũng hòa mình trong các chiến binh đuổi quân thù khỏi bờ ranh chiến lũy.

2-Có những đêm đông gió lùa vai áo chiến nguyệt tàn canh nghiêng bóng rọi biên thùy… gác lại yêu đương vui dưới quân kỳ… Suốt tháng quanh năm tay ghì trên bá súng, nhưng có lúc thanh nhàn cũng nhớ lại cô gái đồi thông? Đã cùng tôi thệ ước trăm năm dù gian khổ không đổi thay lòng chung thủy. Rồi tôi ra đi xây đời ngoài biên ải, đã mấy thu rồi chưa lại viếng đồi xưa.

Lối:

Đồi cũ hôm nay buồn lặng lẽ,
Gió đêm về vương kẻ lá cành cây,
Đã ba năm rồi cách biệt nơi đây,
Nhưng lòng chẳng đổi thay lòng chung thủy.

Thơ:

Trăng vẫn mơ màng treo lửng lơ,
Người xưa đã vắng tự bao giờ,
Tiếng dế nỉ non hờn trong gió,
Như tiếc thương người nơi giới ba.

Vọng Cổ:

5-Tôi đã về đây sau bao ngày khói lửa, tìm lại đồi xưa đã hoang vắng đêm tàn… Trăng vẫn mờ soi trên cỏ nội hoa ngàn… Dòng suối trong đêm vẫn mơ màng phẳng lặng, vẫn im lìm theo năm tháng buồn trôi. Nhìn đêm về như tan nát lòng tôi, bao kỷ niệm ngàn đời không thay đổi, nhưng người tôi yêu đã về bên kia thế giới để lại lòng tôi bao khúc hận ly sầu.

Nhạc:

6-Đồi thông reo tựa như bao tiếng khóc,
Cho kiếp người hồng nhan,
Trăng đã tàn nàng ơi xin giã biệt,
Mong ngày sẽ tái lại,
Khi nào tan giặc tan như khói súng,
Về đây xây mộng nàng.

Anh sẽ về đây xin biên thùy im tiếng súng, xây lại mồ em dưới cội thông già. Vậy đây là ba nên hương thơm giã từ người trinh nữ.

Thơ:

Anh đi xây đắp Cộng Hòa,
Thái bình trở lại cội thông già thăm em. (Ngành Mai)

Lưu ý: Để mở âm thanh, xin bấm vào nút muted icon imagephía góc phải bên dưới của khung video.

Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Dự thi Người Việt 40 năm: Tôi đọc báo Người Việt

Báo Người Việt đã đưa tôi trở lại thời thơ ấu và đem lại nhiều niềm vui cho tôi trong đời sống sinh hoạt hằng ngày ở nơi đất khách quê người.

Vài nét về văn chương Phùng Nguyễn

Phùng Nguyễn bắt đầu sự nghiệp văn chương khá muộn, nhưng so với một số cây bút khác cùng độ tuổi, cách viết của ông khá tân kỳ và sắc sảo.

Đinh Hùng, từ giải thưởng văn chương 1961, đến Ban Tao Đàn

Nếu tính từ năm Đinh Hùng in “Mê Hồn Ca” 1954, cho tới “Đường Vào Tình Sử” 1961 thì hai thi phẩm cách nhau gần bảy năm trời.

Dự thi Người Việt 40 năm: Quan hệ ‘không giống ai’ với báo Người Việt

“Báo Người Việt vẫn đứng vững nhờ có những bài viết trung thực, những bài bình luận, những phóng sự cộng đồng rất hay.”

Mảnh vụn chuyện đời sống

Nhà thơ Thành Tôn nhắc: “Bài báo Xuân bạn viết chưa? Mấy năm nay bạn không viết bài Xuân bài Tết, Xuân khô khan quá.” Quả thật như thế!

Maryse Condé, Nobel Văn Chương 2018

Giải Nobel Văn Chương vừa được trao cho Maryse Condé, một nhà văn nữ Pháp, 81 tuổi, viết về đời sống của người dân da đen từ thời nô lệ tới thuộc địa Pháp.

Đinh Hùng và thi phẩm đầu tay ‘Mê Hồn Ca’

Sự nghiệp thi ca của Đinh Hùng, cũng như mọi người, nghĩa là cũng bắt đầu với vài bài thơ nho nhỏ, ý vay mượn, ảnh hình khuôn sáo.

Dự thi Người Việt 40 năm: Đọc Người Việt để trau dồi tiếng Việt

“Hằng tuần tôi đều mua báo Người Việt về đọc. Rồi mỗi khi Tết đến, tôi mua đủ các loại báo Xuân để gia đình cùng đọc.”
Hằng tuần tôi đều mua báo Người Việt về đọc. Rồi mỗi khi Tết đến, tôi mua đủ các loại báo Xuân để gia đình cùng đọc.

Viễn Châu giúp hãng dĩa Hồng Hoa qua bài tân cổ giao duyên ‘Người Yêu Của Lính’

Soạn giả Viễn Châu, người cộng tác lâu năm với hãng Hồng Hoa, đã đề nghị hãng nên thay đổi đường hướng hoạt động của hãng...

‘Tiểu Luận (của/về) Phùng Nguyễn’

Tạp Chí Da Màu vừa cho xuất bản một tác phẩm mới của nhà văn Phùng Nguyễn, “Tiểu Luận (của/về) Phùng Nguyễn.”