Sài Gòn: Bên kia sông có là ánh mặt trời?

Văn Lang/Người Việt

Bên kia sông là ánh mặt trời... Tư Bản. (Hình: Văn Lang/Người Việt)

SÀI GÒN, Việt Nam (NV) – “Bên kia sông là ánh mặt trời…,” tên một bài hát và là lời nhạc trong một nhạc phẩm do cố nhạc sĩ Nguyễn Đức Quang phổ thơ Nguyễn Ngọc Thạch. Trong bài viết này, chúng tôi không đề cập chuyện văn nghệ, mà chỉ muốn nói khía cạnh đời sống – kinh tế – chính trị, để coi “bên kia sông” Sài Gòn có thực sự là ánh mặt trời, như nhà cầm quyền thành phố này mơ mộng?

Câu chuyện bên kia sông

Kể từ ngày 1 Tháng Giêng, 2012, bến phà Thủ Thiêm chính thức đóng cửa. Và bên kia sông, tức bên bờ Thủ Thiêm (nhìn từ bến Bạch Đằng – Sài Gòn) ngó qua, đã là một vùng chính thức bị “giải tỏa” trắng. Để kể từ đây, ban lãnh đạo Cộng Sản thành phố Sài Gòn bắt đầu xúc tiến giấc mơ “bên kia sông” với hy vọng biến Thủ Thiêm thành trung tâm hành chánh – thương mại – văn hóa… của một Sài Gòn mới.

Nhưng từ giấc mơ tới hiện thực đúng là một khoảng cách lớn, khi từ 6 năm qua tới nay (2018) kế hoạch thực hiện chỉ là bản vẽ trên… giấy. Và từ Sài Gòn nhìn qua bên kia sông vẫn là một khoảng trống… đen ngòm.

Dù ban lãnh đạo cộng sản thành phố này đã cố gắng mời một quốc gia thanh lịch thuộc hàng đầu châu Âu tư vấn giúp đỡ cho dự án “bên kia sông.” Nhưng chỉ nhận được sự giúp đỡ về mặt tư vấn thiết kế. Còn về phương diện tài chánh vẫn là con số không. Có lẽ, chỉ có những đầu óc thuộc hàng “đỉnh cao trí tuệ,” mới tin rằng có thể xây thiên đường Cộng Sản bằng tiền… tư bản.

Không có tiền đầu tư của tư bản ngoại quốc, dự án bên kia sông đành nằm im “bất động” suốt mấy năm nay. Nhưng giới “Tư bản đỏ” trong nước cũng thừa “nước đục thả câu” và mưu toan vớ bẩm.

Theo báo cáo, hiện có gần 30 ngàn căn chúng cư (thuộc diện nhà ở tái định cư và nhà ở xã hội) không có ai… tới ở. Nực cười thay, hàng ngàn gia đình bên kia sông sau khi nhận tiền đền bù và chịu bị giải tỏa, họ đã phải kéo qua bên đây Sài Gòn. Phải đi thuê nhà trong các khu ổ chuột và thất thểu mưu sinh trên vỉa hè Sài Gòn. Là vì, với số tiền đền bù khoảng 600 triệu, trong khi một căn chúng cư “tái định cư” phải có giá từ 2-3 tỷ đồng. Dù được “cam kết” ngân hàng cho vay với lãi suất ưu đãi trong vòng 20 năm. Nhưng do thủ tục rắc rối theo lề lối “hành là chánh” nên dân nghèo chẳng mấy ai mặn mà, chưa kể “dồn cục” hết vô chung cư, kiếm ăn từng bữa đã khó, tiền đâu mà trả lãi cho ngân hàng. Cuối cùng, người dân đành bán “lúa non” suất tái định cư, rồi bồng bế dắt díu nhau qua bên đây bờ sông Sài Gòn. Để đêm đêm trằn trọc, không yên giấc trong cái nóng hầm hập từ những con hẻm nhỏ Sài Gòn, nhớ từng cơn gió mát Thủ Thiêm một thời lồng lộng, mát rượi tâm can.

Chủ đầu tư thì vội vàng, hý hửng báo cáo là vì nhà ở tái định cư “không người tới ở,” nên xin chuyển đổi công năng từ cao ốc nhà ở sang thành… trung tâm thương mại. Với chiêu thức “hóa đá thành vàng” này, giới đầu tư hốt bạc. Trong khi ngân sách thì cũng chỉ thu thêm được ít tiền thuế… tượng trưng. Điều này giải thích tại sao mấy “tỷ phú đỏ” ở Việt Nam hiện nay đều nằm trong giới mua bán chính sách – bất động sản.

Một người dân ngồi câu cá bên phía bờ Thủ Thiêm, phía bên kia là trung tâm thành phố Sài Gòn. (Hình: Getty Images)

Bên kia sông vắng tiếng chuông chùa

Văn, thơ, nhạc… Việt Nam (dù là trong thời cộng sản), để ca ngợi một vùng đất yên bình (dù là trong nghèo đói), không thể thiếu tiếng chuông chùa trầm buông khi chiều xuống. Hay tiếng chuông nhà thờ rộn vang xa, khi nắng lấp lánh trên dòng sông sóng vỗ đôi bờ…

Nhưng gần đây, bên kia bờ Thủ Thiêm đã vắng tiếng chuông chùa, khi chùa Liên Trì bị “xóa.”

Phơi mình trong nắng chiều hiu quạnh, là số phận mong manh của nhà thờ Thủ Thiêm và tu viện của các nữ tu dòng Mến Thánh Giá.

Chính sách tách biệt tôn giáo khỏi dân, xưa nay vẫn là “quốc sách” của Cộng Sản.

Những khu đô thị mới, tuyệt nhiên không cấp giấy phép xây dựng cho các cơ sở tôn giáo (bất kể đình, chùa, nhà thờ hay miếu, đền).

Điển hình như khu Phú Mỹ Hưng của Sài Gòn. Dù chủ đầu tư, cũng như một vài chức sắc hiểu chuyện trong chính quyền đã hết sức kiên nhẫn trong việc “chạy” xin giấy phép cho một vài công trình tôn giáo. Vì họ hiểu, muốn cộng đồng thịnh vượng phải “an cư lạc nghiệp,” như thế không thể không an định tâm linh. Nhưng nhà cầm quyền Cộng Sản, nhất quyết từ chối cấp phép xây dựng.

Điều này dẫn tới việc có rất nhiều doanh nhân gốc Nam Hàn, đem theo cả gia đình tới sinh sống ở Phú Mỹ Hưng. Nhưng do không có nhà thờ, nhiều người Nam Hàn phải dùng Văn phòng công ty làm nhà nguyện (đa số dân Nam Hàn ở Sài Gòn theo đạo Tin Lành).

Việt Nam lâu nay rất muốn lấy lòng Nam Hàn, và cộng đồng Nam Hàn ở Việt Nam là đông nhất trong khối ngoại quốc, đa số họ tỏ ra hòa đồng, thân thiện với dân Việt. Nhưng chỉ với một việc đơn giản là có “nhà nguyện” cũng không được chấp thuận. Việt Nam rõ ràng đang theo đuổi chính sách “thêm thù, bớt bạn.” Trong khi đó rõ ràng thế nước đang trong tình trạng “ngàn cân treo sợi tóc.”

Vì sự ấu trĩ của người cộng sản vô thần, cộng thêm thói kiêu căng, thiển cận… Cộng Sản Việt Nam có lẽ chẳng bao giờ có thể hiểu ra một điều giản dị, nhưng lại là chân lý muôn đời là: “Nơi nào vắng tiếng chuông từ bi, thì nơi đó cái xấu, cái ác sẽ cùng ma quỷ đội mồ sống dậy.” (Văn Lang)

Mời độc giả xem phóng sự cộng đồng “Triển lãm tranh thiếu nhi 2018”


Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Sài Gòn tăng cao dịch bệnh sởi, sốt xuất huyết, tay chân miệng

Mới tuần đầu Tháng Mười, các dịch bệnh sốt xuất huyết, tay chân miệng, sởi tại Sài Gòn đồng loạt tăng khiến phòng chống dịch gặp khó khăn.

Sài Gòn rộn rịp laghim vỉa hè

Légume là tên gọi gồm cây (plant), quả (fruit), hạt (seed) đậu trong họ đậu. Nhưng bà con miền Nam quen gọi là lêghim, hay laghim...

Rừng Sóc Sơn ở Hà Nội bị băm nát làm biệt thự, khu nghỉ dưỡng

Đất rừng bị xẻ thịt làm những đại công trình biệt thự, khu nghỉ dưỡng vẫn tiếp diễn ở Sóc Sơn, Hà Nội, sau nhiều lần thanh tra chỉ đạo.

Một ông ở Sài Gòn chết sau khi bị công an tạm giữ

Một người ăn cướp bị bắt tạm giữ, sáng hôm sau đã chết trong đồn công an quận 11, Sài Gòn, với kết quả “tử vong do phù phổi cấp.”

Bệnh viện hơn 500 tỷ đồng ở Lâm Đồng chưa dùng đã hư

Bệnh Viện Đa Khoa 2 Lâm Đồng được đầu tư hơn $21.2 triệu, và chậm tiến độ năm năm, nhưng đến nay vẫn chưa sử dụng được do xuống cấp.

Slovakia đóng băng quan hệ với Việt Nam, nghi Trịnh Xuân Thanh dùng tên giả

Quan hệ Slovakia-Việt Nam bị đóng băng đến khi Bratislava nhận được lời giải thích từ Hà Nội. Nghi Trịnh Xuân Thanh đổi tên Trung Việt Lưu.

Côn đồ Thanh Hóa bắn nhau ngoài đường, vào tận bệnh viện truy sát

Dù đối thủ bị thương phải đi cấp cứu, nhưng nhóm côn đồ thắng thế vẫn không buông tha cầm hung khí lao vào truy sát tại bệnh viện...

Blogger Mẹ Nấm: ‘Tôi phải rời khỏi Việt Nam một cách bất đắc dĩ’

Hôm 19 Tháng Mười, blogger Mẹ Nấm Nguyễn Ngọc Như Quỳnh gửi thư cám ơn mọi người và khẳng định “phải rời khỏi Việt Nam một cách bất đắc dĩ.”

Ngân hàng ‘chỉ điểm’ chính quyền truy thu thuế của người kiếm tiền nhờ Google, Facebook

Cục Thuế ở Sài Gòn vừa truy thu hơn $428,621 đối với 88 tổ chức, cá nhân “có thu nhập từ Google, Facebook mà chưa nộp thuế.”

EVFTA, cân đo đong đếm thương mại và nhân quyền cho CSVN

Nếu xét tổng thể lợi ích, thì hiệp định này không nên ký nếu nhân nhượng mắt nhắm mắt mở bỏ qua, nói dối về nhân quyền.