Những đêm thao thức – Thơ Nguyễn Thị Ngọc Diễm

Nguyễn Thị Ngọc Diễm

Những đêm thao thức 

Những đêm dài không ngủ. (Tranh: Đinh Trường Chinh)

Những đêm dài không ngủ.
Tôi nhìn lên các ngôi sao xa vời
với ánh sáng mờ mờ.

Những giấc mơ và con xúc xắc.
Tôi có còn mãi không?
Trong ảo ảnh ấm nồng…

Im lặng thầm thì, tương lai là chi, không chắc chắn.
Ký ức ẩn nhẫn quanh góc phố.
Tôi lạc loài trong ước mong bềnh bồng

Những đêm thao thức, tôi tự hỏi.
Linh hồn rong chơi đúng lúc.
Hạnh phúc đến rồi đi…

Suy nghĩ lang thang, thời gian đang trôi về phía trước
Tôi và thế giới mới.
Bầu trời mở ra phơi phới.
Thiên hạ chung quanh
Thiên hạ vây quanh…

Mỗi lần mất ngủ là một cuộc phiêu lưu.
Trang sách tinh khôi không âm mưu.
Tôi như con hươu tìm cỏ trong vì sao.
Thời gian là tấm màn che khuất lối vào.

Giữa những giấc mơ vào ban đêm,
và sự thức tỉnh trong ngày.
Tôi còn tình yêu miên man vạn vật ngút ngàn…

 


LTS: Nhằm mục đích tạo thêm tình thân ái giữa bạn đọc và tòa soạn, nhật báo Người Việt trân trọng kính mời quý bạn đọc, thân hữu tham gia “Vườn Thơ Người Việt” Bài vở xin gửi về địa chỉ email: [email protected], hoặc “Vườn Thơ Người Việt” 14771 Moran Street, Westminster, CA 92683
(Vì trang báo có giới hạn, toà soạn được quyền quyết định đăng bài cho phù hợp)


 

play-rounded-fill

MỚI CẬP NHẬT