Ở trại súc vật những xác chết vẫn chảy máu – Thơ Nguyễn Viện

Nguyễn Viện

Ở trại súc vật những xác chết vẫn chảy máu 

Tôi không khóc vì sự tàn ác, gian trá và ngu muội. (Tranh: Đinh Trường Chinh)

Khi vừa quay mặt đi
Một loạt đạn bắn sau lưng
Tôi ngã xuống
Máu tôi ngỡ ngàng chảy ra thấm vào lòng đất
Máu tôi không biết hận thù
Máu tôi biến thành sông
Nuôi mãi niềm tuyệt vọng
Không bao giờ nữa còn tỉnh dậy mỗi sớm mai
Không bao giờ nữa còn nhìn thấy mặt trời
Nhưng tôi vẫn biết bọn bắn sau lưng tôi là ai
Tôi cũng biết những kẻ đứng sau lưng bọn đã bắn tôi
Hôm nay, chúng vẫn reo hò chiến thắng
và tiếp tục bắn sau lưng tôi
Máu tôi chảy vào vô tận
Dòng máu đen như đất
Không một niềm hy vọng
Linh hồn tôi còn không?
Tôi không khóc vì sự tàn ác, gian trá và ngu muội
Tôi không khóc vì bóng tối giam hãm
Bởi những kẻ mang hận thù trong mắt
Vinh quang trên xác đồng loại
Dòng máu tôi lặng lẽ và linh hồn tôi côi cút
Và tôi khóc cho những ngày còn lại
Ở một nơi không thể chối từ
Đang chìm dần xuống biển

 


LTS: Nhằm mục đích tạo thêm tình thân ái giữa bạn đọc và tòa soạn, nhật báo Người Việt trân trọng kính mời quý bạn đọc, thân hữu tham gia “Vườn Thơ Người Việt” Bài vở xin gửi về địa chỉ email: [email protected], hoặc “Vườn Thơ Người Việt” 14771 Moran Street, Westminster, CA 92683
(Vì trang báo có giới hạn, toà soạn được quyền quyết định đăng bài cho phù hợp)


 

play-rounded-fill

MỚI CẬP NHẬT