“Vàng Ðen” là tiểu thuyết của nhà văn Nguyễn Dũng Tiến, được xây dựng trên những tư liệu cùng huyền thoại liên quan tới vùng “Tam Giác Vàng,” một trong những nguồn sản xuất và cung cấp thuốc phiện (“vàng đen”) lớn nhất thế giới. Ngoài việc viết văn, tác giả Nguyễn Dũng Tiến cũng là một trong những người Việt Nam đầu tiên có công gầy dựng vườn cây ăn trái cho người Việt ở xứ người. Ông hiện là chủ nhân vườn cây LA Mimosa Nursery, 6270 East Allston Street, Los Angeles, CA 90022-4546. Tel: (323) 722-4543. Ðược sự cho phép của tác giả, Người Việt hân hạnh giới thiệu tiểu thuyết “Vàng Ðen” trên mục truyện dài của Nhật Báo Người Việt cũng như Người Việt Online.
Kỳ 78
Lúc còn lần mò từ những núi rừng của Trường Sơn qua đến núi rừng Ai Lao, Phong cũng đã có dịp nhìn thấy nhiều loại lan rừng thật đẹp, nhưng không biết giá trị quý của chúng đến mức độ nào.
Hiện giờ, trước mặt lủng lẳng những giò phong lan được treo thật mỹ thuật trên những liếp tre làm Phong choáng người. Ánh sáng của đèn được thiết trí rất hài hòa, khiến mọi người có cảm tưởng như đang lạc vào mê hồn trận.
Hơn thế nữa, Phong ngẩn người khi nhìn thấy hai đóa lan thật đang chắp tay vái chào từng người. Vội vàng cúi đầu đáp lễ như mọi người, Phong tự hỏi, trên đời sao lại có những cô gái xinh đẹp như vậy. Hai cô gái người thiểu số ăn mặc giống hệt nhau, đều lùng thùng hai tay trong đôi tay áo rộng mầu hồng, một chiếc yếm đen đan bằng sợi thả từ ngực xuống thành chiếc thắt lưng bó gọn chiếc eo nhỏ, rồi nối liền với chiếc váy xanh đậm mầu nước biển, thật gọn ghẽ.
Mầu sắc của quần áo đã thay cho phấn son, cả hai đều không một chút son phấn, nhưng vẻ đẹp tự nhiên vẫn hiển hiện. Hai mái tóc dài được kéo ra phía trước, thả dài hờ hững bên vai trái, che khuất một phần nữ trang bằng bạc, đeo đầy ngực. Những đồng tiền bằng bạc, lớn nhỏ, vuông tròn được nối với nhau thành một tấm nữ trang khá ngộ nghĩnh trước ngực hai cô. Nhưng cái bắt mắt Phong nhất vẫn là hai chiếc mũ do các cô đội. Hai chiếc mũ tròn được đan bằng tre, mầu đen, viền đầy những đóa hoa phù dung, đủ mầu chung quanh. Ngạo nghễ trên chiếc mũ, một đóa phù dung thật lớn nằm ngay chính giữa, những lông công được nhuộm đủ mầu sặc sỡ tua tủa mọc lên ở phía sau. Như để bảo vệ cho đôi gáy thon, nhỏ của các cô khi trời nắng, mũ được gắn một hàng tua lụa mầu hồng thả dài sau vai. Rõ ràng mầu sắc chỏi nhau, nhưng Phong vẫn tìm thấy được những hài hòa trong mầu sắc, vì cả hai người nữ đều không son phấn. Dường như cả hai dùng những mầu sắc mạnh như vậy để đẩy bật cái kiều diễm thật tự nhiên của khuôn mặt.
Từ hai đóa lan thật đến những giò phong lan đang nở, Phong tự nghĩ, quả thật lãnh chúa Khun Sa đáng sống một đời. Lạc vào bên trong thế giới thần tiên ấy, Phong dường như quên mất mình đang ở đây để làm gì.
-Ngồi xuống, mọi người ngồi xuống, Conchita ngồi đây…
Vẫn dùng Anh ngữ để nói chuyện với mọi người, riêng thấy già Trí còn chắp hai tay trước ngực đứng yên, Khun Sa nói một tràng tiếng Thái như an ủi, ủy lạo già Trí. Già Trí thật sự mất hẳn cái ngang tàng, khí phách của con người đi rừng, sống với rừng. Hai tay vái lia lịa, khép nép ngồi xuống. Phong Sương lập lại lời giới thiệu dang dở lúc còn ở trong nhà:
-Anh Phong, chồng của con.
-Hà, hà, tốt, tốt, ngồi xuống.
Cái niềm nở của hắn có vẻ khả quan hơn, song giọng nói sang sảng vẫn thật trịch thượng. Không biết hắn đã mồi điếu thuốc từ lúc nào, chỉ thấy hắn thẩy bao 555 cùng chiếc bật lửa vàng xuống bàn. Trông cách cầm điếu thuốc, đến cách hít, thở khói của hắn, Phong thấy nơi hắn vẫn tiết ra một chất gì khá phong lưu.
Ngang vai áo trái của hắn có mang một huy hiệu giống những người lính của hắn tại những trạm kiểm soát. Huy hiệu với những ngọn núi mầu vàng, dưới vòm trời xanh, trên vòm trời có một ngôi sao độc nhất. Có lẽ ngôi sao Bắc Ðẩu độc nhất ấy chính là Khun Sa, ngôi sao sáng duy nhất cho những ngọn núi cuối cùng của rặng Hy Mã, hay niềm hy vọng đơn độc, cuối cùng của sắc tộc người Chan.
Quây quần bên chiếc bàn hình chữ nhật với phong lan bao phủ chung quanh, còn có thêm một người mặc quân phục nữa vừa luồn vào, chỉ thấy hắn âm thầm xuất hiện từ sau một dàn máy Karaoke.
Dàn máy cùng chiếc truyền hình lớn, thật hiện đại được đặt gọn ghẽ ở một góc. Người này cũng giống Khun Sa, chỉ khẽ hất hàm chào lại, tuyệt không bắt tay. Phong Sương giới thiệu quá nhanh làm Phong nghe không kịp tên của hắn, chỉ hiểu lờ mờ, một trong những cánh tay phải, trái của Khun Sa. Cả hai chào hỏi nhau bằng tiếng Chan lẫn tiếng Trung Hoa. Thức ăn đã bắt đầu được mang lại bằng những mâm đồng lớn. Hai cô gái lăng xăng chuyền những đĩa, tô thức ăn từ mâm xuống.
-Này, ăn xong mình sẽ hát Karaoke, có đủ cả, tình ca Trung Hoa, Thái Lan, Lào, Miến Ðiện, cả Mỹ nữa…
Khun Sa hớn hở mời mọc Phong Sương.
-Ta và cô sẽ song ca vài bản, thu vào cassette làm kỷ niệm.
Không ngờ tên lãnh chúa này ngoài chuyện súng đạn, ma túy, hắn lại có khá nhiều máu văn nghệ, biết hưởng thụ cuộc sống một cách nhẹ nhàng với hoa rừng, cỏ nội. Bữa ăn được dọn với thịt rừng và xôi trắng, bầy la liệt trên bàn. Chai Cognac được khui tại chỗ. Người mặc quân phục lẻn vào sau, đang ngồi cạnh Phong, nhã nhặn hỏi Phong cũng bằng một thứ Anh ngữ tuyệt hảo:
-Anh muốn dùng cognac hay bia, chúng tôi có cả bia.
-Cám ơn ông, cognac cũng được. Xin lỗi ông, vừa rồi tôi không kịp nghe rõ tên ông cùng chức vụ?
-Tôi là Khawan Muang, tôi theo đại tướng đã gần bốn mươi năm. Hiện tôi là bộ trưởng bộ nội vụ. Tôi có nghe chuyện các anh bị phục kích. Anh đã cảm thấy đỡ chưa?
-Cám ơn ông, vì đỡ nhiều lắm rồi tôi mới có thể ngồi được ở đây…



























































































