“Vàng Ðen” là tiểu thuyết của nhà văn Nguyễn Dũng Tiến, được xây dựng trên những tư liệu cùng huyền thoại liên quan tới vùng “Tam Giác Vàng,” một trong những nguồn sản xuất và cung cấp thuốc phiện (“vàng đen”) lớn nhất thế giới. Ngoài việc viết văn, tác giả Nguyễn Dũng Tiến cũng là một trong những người Việt Nam đầu tiên có công gầy dựng vườn cây ăn trái cho người Việt ở xứ người. Ông hiện là chủ nhân vườn cây LA Mimosa Nursery, 6270 East Allston Street, Los Angeles, CA 90022-4546. Tel: (323) 722-4543. Ðược sự cho phép của tác giả, Người Việt hân hạnh giới thiệu tiểu thuyết “Vàng Ðen” trên mục truyện dài của Nhật Báo Người Việt cũng như Người Việt Online.
Kỳ 99
-Phản đối làm sao được, chính quyền Miến cũng thừa hưởng sự lợi ích của trục lộ này. Hàng hóa của ba bên đều được qua lại dễ dàng.
-Hai bên chứ.
-Còn hàng hóa của tôi nữa, có phải ba bên không? Bên nào cũng lợi cả. Quốc vương Thái phải nhắm mắt cho lúa gạo, thuốc men, nhu yếu phẩm được thong thả đưa vào Hồ Mông. Tôi cũng không phải là người không biết điều. Tôi cung cấp lại những tin tình báo từ mọi phía cho Thái Lan.
-Sao ông chắc rằng D.E.A. trả Miến Ðiện bằng vũ khí để quân đội Miến Ðiện tấn công ông?
-Trong nghề này, nếu không có đàn em khắp nơi, tôi cũng không thể thọ dai.
-Ông gài được người trong chính phủ Miến Ðiện?
-Tôi cũng không chắc lắm, nhưng nguồn tin, tôi luôn luôn có.
-Ngay cả ở Mỹ?
-Không hiểu tay tôi có đủ dài như vậy không.
Hắn có thêm cái duyên nói chuyện. Cách nói của hắn lôi cuốn người nghe một cách lạ kỳ. Lộ rõ chân tướng của một kẻ lãnh đạo giỏi. Phong thật sự thích thú nói chuyện với hắn, dù nhiều chuyện biết thừa là hắn không muốn nói. Chậm rãi, nhìn thẳng vào mắt hắn, Phong hỏi:
-Ông biết gì về -La Diabla?
Hắn chỉ biến sắc nhưng không hấp tấp trả lời ngay, dường như hắn suy nghĩ, thả hồn mông lung mãi tận một phương trời nào đó. Mồi một điếu thuốc mới, hắn kéo một hơi thật đẫy vào lồng ngực, ém khói bằng nguyên nửa ly Woo Liang Zi còn lại.
-Ðừng nên đụng vào hắn.
-Ông biết hắn.
-Tôi chưa bao giờ thấy mặt, nhưng gã đứng sau tất cả những vụ buôn bán vũ khí quanh vùng. Anh là một cảm tử quân, anh có sợ chết không?
-Dĩ nhiên là có. Nhưng nhào vào cuộc chơi, tôi đã chấp nhận trước rồi.
-Anh nghĩ sao nếu đổi ngược vị thế. Ví dụ như hiện giờ anh đang ở trong tay của tôi. Tôi sẽ không giết anh, tôi sẽ ra lệnh cắt hết chân, tay anh, móc mắt, cắt lưỡi, chọc thục màng nhĩ và để anh sống…
Phong rùng mình khi nghĩ đến xác của Na, chẳng lẽ hắn dám chơi dã man đến thế sao. Hay chính hắn là “La Diabla.”
-… Như thế đó, “La Diabla” đã làm như vậy với tất cả nạn nhân trong vùng này. Hơn thế nữa, gã cắt hết dương vật của những kẻ đó.
-Lý do nào ông khẳng định “gã,” “La Diabla” là giống đực, trong khi ông chưa thấy qua mặt.
-Vì đôi khi, một vài người đàn bà nạn nhân bị hiếp dâm.
-Tại sao không gọi là quỷ đực, lại gọi là quỷ cái?
-Tôi không biết.
Lăn lộn quá nửa đời người trong chốn giang hồ, Phong có cái linh tính rất bén nhậy về sự thật, giả. Hắn chắc chắn biết về con quỷ cái, nhưng có lẽ cũng dưới vòng ảnh hưởng của con quỷ cái nên không dám nói. Bỗng Phong toát mồ hôi nhìn lại Phong Sương. Không lẽ nào lại chính cô nàng. Quỷ cái ngồi ngay đó, làm sao Khun Sa dám nói sự thật. Chuyện hiếp dâm đàn bà nạn nhân cũng có thể dễ hiểu. Tay chân, bộ hạ của quỷ cái có thể làm chuyện đó vậy.
-Ông chỉ biết “La Diabla” dính líu vào những vụ buôn bán súng đạn, ngoài ra ông có biết được địa bàn hoạt động của nó ở những đâu không?
-Tất cả những gì dính dáng đến buôn lậu, từ thượng vàng, hạ cám đều đã va chạm với hắn, chứ không chỉ riêng vụ vũ khí. Ðường dây vũ khí từ đâu đến, ma túy từ đâu ra thì anh cũng đủ hiểu hắn hoạt động ở những đâu. Trong mọi trường hợp né thì hay hơn. À, bất cứ quyết định gì về cá nhân của tôi là quyền của anh, nhưng tôi cần ngủ một chút. Ðược không?
Hắn né rõ ràng. Liếc nhìn đồng hồ, không ngờ đã gần năm giờ sáng. Phong cũng rũ người. Ngủ cái đã. Sau khi dặn dò Rật những gì cần phải làm nếu có chuyện xẩy ra. Quay lại, Khun Sa đã ro ro ngáy. Bên ngoài, trời có vẻ sáng hơn, sương mù lãng đãng của buổi sáng đã nhìn thấy được, vài tiếng chim sớm đã lóc chóc ngoài hiên.
Chương 15
Tiếng chim ríu rít bên ngoài ngôi nhà kiên cố của Khun Sa tại Hồ Mông đã không là một chút phiền hà nào cho giấc ngủ của Khun Sa.
Nhưng tại một nơi khá xa Hồ Mông, Viên Chắn, cô Lụa đang khó chịu với những tiếng chim sẻ ồn ào gọi nhau.
-Này Chắn, đóng cho bà cái cửa, hay đuổi đám chim ngoài hiên đi cho bà, nhức đầu không chịu được.
Chị bếp nhanh nhẩu thưa:
-Dạ, thưa bà.
-Chúng nó đã gọi lâu chưa mà chẳng thấy thằng chết tiệt nào lại cả.
-Thưa bà, họ đã đến rồi, họ sợ bà còn ngủ nên chỉ đợi ở ngoài cổng.
-Cho chúng nó vào.
-Dạ, thưa bà.
-Nhớ đuổi đám chim đi đấy nhé.
Quả đám chim ồn ào thật, khi chúng nghe tiếng động do chị bếp gây nên, cả bầy hơn mấy chục con bay vụt cả lên nóc. Chúng lại tiếp tục léo nhéo chửi nhau, khiến Chắn phải ném một hòn sỏi nhỏ để đuổi chúng đi.



























































































