Một ngày thật buồn


LGT:
Trong cuộc sống có nhiều chuyện mình muốn nói với ai đó, nhưng lại không thể nói trực tiếp được. Không nói được với nhau thì hãy viết cho nhau. Âu đó cũng là cơ hội để giải tỏa những tâm tư, những nỗi niềm. Mục “Viết Cho Nhau” do phóng viên Ngọc Lan phụ trách. Thư từ xin gửi về: Người Việt (Viết Cho Nhau), 14771 Moran St. Westminster, CA 92683, hay email:
[email protected]


 


 


Hoàng Mai


 


Tối qua mẹ gọi điện cho con, con đang học bài. Ngày mai con thi thuyết trình, sẽ gặp một thầy giáo vô cùng khó chịu, luôn đưa ra những câu hỏi cắc cớ để bắt bẻ sinh viên.


  Mẹ chỉ biết động viên con cố lên. Sáng nay, con bước vào cuộc chiến với Mr. Tom, cũng vào thời gian này mẹ tất tả vội vàng đi viếng một cô gái hơn con bốn tuổi, vừa tốt nghiệp ÐH Ngoại Thương và đầu quân cho một công ty kiểm toán quốc tế.


Cô gái đó là con gái bác L. đồng nghiệp cùng cơ quan mẹ. Chồng bác L. chết vì tai nạn nghề nghiệp khi bác L. ba mươi tuổi và cô con gái vừa tròn 6 tuổi. Bác L. xinh đẹp, mặn mòi nhưng ở vậy thờ chồng nuôi con. Cúc cung, tận tụy, chăm bẳm, lo toan, vừa làm bố vừa làm mẹ. Mọi người hay đùa nói bác L. là nô lệ cho con. Bởi bác ấy làm tất cả những gì có thể chỉ để cho con vừa lòng hoặc hài lòng. Bù lại, chị cũng rất ngoan và học giỏi, là con mọt sách chính hiệu, kỳ thi quốc gia nào cũng có tên tuổi của chị. Chị luôn là niềm tự hào của nhà trường và nhất là bác L.


Sự hy sinh của bác L. những tưởng được bù đắp xứng đáng bằng sự đỗ đạt, giỏi giang của con cái. Khi chị làm lễ tốt nghiệp đại học, cũng là lúc chị nhận được giấy báo trúng tuyển vào làm cho công ty kiểm toán hàng đầu thế giới. Không những bác L., mà cả cơ quan mẹ ai biết cũng thật vui, và tự hào về chị. Một chân trời mới, thế giới toàn màu hồng chào đón chị.


Thế nhưng sự đời thật quá nhiều điều bất ngờ.


Hôm qua cả cơ quan mẹ bàng hoàng khi nghe tin chị bị ngã từ sân thượng tầng thứ 9 xuống đất, “tan xương nát thịt”…


Thấy các bác kể lại, trên sân thượng, nơi chị ngã, có một đôi dép, một chùm chìa khóa, một điện thoại được xếp ngay ngắn… Trong túi của chị có vài vỉ thuốc ngủ..


Ðau lòng quá, con gái ơi! Mẹ chẳng làm được gì, cứ thẫn thờ, ai có con đi học trên xa bỗng dưng đều gọi cho con cái họ. Và mẹ cũng chẳng ngoại lệ. Con cứ trách “trời mưa hay sao mẹ lại gọi nhiều cho đến thế!”


Nhìn di ảnh của chị ấy, gương mặt trong trẻo, tinh anh, xinh xắn, non nớt so với tuổi 23, cùng những vòng hoa trắng rợp nhà tang lễ, những tiếng khóc nức nở của mọi người đến viếng chị, chẳng biết nói với mẹ chị điều gì, bởi tất cả lời nói đều trở nên thật sáo rỗng trong nỗi mất mát quá lớn này.


Giọng bác L. nấc nghẹn, ngắt quãng, như tỉnh như mê, kể những thói quen của chị: chị chẳng thích đi chơi, chẳng thích ngao du cùng chúng bạn, về đến nhà ăn uống xong là lại đâm đầu vào học, làm bạn với sách vở, luôn đưa ra mục tiêu phấn đấu, không giao lưu với hàng xóm láng giềng, ở chung cư nhưng cũng ít ai biết chị, cô đơn cô độc trong căn hộ của mình…


Mọi người quay ra trách bác L. đã chăm sóc con một cách thái quá, xem như búp bê trong lồng kính, để đến khi gặp phải áp lực, thử thách, chị chới với, không bạn bè thân thiết để chia sẻ, còn mẹ lại càng không thể giãi bày… Dẫn đến nhất thời hồ đồ, một phút dại dột, nông nổi, chị lao xuống đất để chấm dứt bế tắc, chấm dứt những áp lực, những thách thức… Ðể lại mẹ chị, người nô lệ trung thành, người mẹ hết mực yêu thương, sống dở chết dở.


Con gái ơi! Mẹ chỉ muốn nói với con rằng, cha mẹ cho con hình hài, công sinh thành dưỡng dục, yêu con hết thảy trên cuộc đời này. Thân xác của con không chỉ thuộc về con mà còn là một phần cha mẹ. Cuộc sống không chỉ là của riêng con, mà thuộc về cha mẹ, những người thân của con. Ðừng bao giờ vì một phút thoảng qua, bốc đồng, xốc nổi, ngu xuẩn mà hủy hoại mình, con nhé!


Chết có thể là chấm hết, là giải thoát đối với bản thân. Nhưng như thế thật là nhẫn tâm và ích kỷ, vô trách nhiệm với những người ở lại. Cả quãng thời gian thật dài, người sống sẽ sống trong đau khổ, trong dằn vặt bởi suy nghĩ mình có phải là một trong những nguyên nhân dẫn đến cái chết ấy? Cái “chết không toàn thây” sẽ ám ảnh, vây bủa, gặm nhấm tâm hồn và thể xác họ. Nếu thực sự còn có kiếp sau, liệu linh hồn người chết có thanh thản nơi chín suối? Hay vật vã, lang thang vất vưởng sám hối?


Cuộc sống vô vàn những áp lực, gian nan, khó khăn, cạm bẫy đang chờ con, rình rập con ở phía trước. Nhưng mẹ đọc ở đâu đấy: “Cuộc sống tràn ngập những thử thách. Và mỗi người sẽ có một sự lựa chọn của riêng mình để đối đầu với những thử thách ấy. Cho dù cách nào đi nữa, tận cùng của mọi cách thức, mỗi người đều gặp nhau ở một khát vọng mãnh liệt – khát vọng được sống và được là chính mình. Chính khát vọng ấy đã khiến bao trái tim trăn trở, thao thức tìm cho mình cách nghĩ, một sức mạnh tình thần, một hướng đi để theo đuổi những hoài bão, ước mơ của bản thân.”


Dù thế nào, trong bất kỳ hoàn cảnh cam go nào, ba mẹ luôn là bờ vai vững chãi, là chỗ dựa an toàn cho con, con gái nhé!

CÓ THỂ BẠN QUAN TÂM

play-rounded-fill

MỚI CẬP NHẬT