“Vàng Ðen” là tiểu thuyết của nhà văn Nguyễn Dũng Tiến, được xây dựng trên những tư liệu cùng huyền thoại liên quan tới vùng “Tam Giác Vàng,” một trong những nguồn sản xuất và cung cấp thuốc phiện (“vàng đen”) lớn nhất thế giới. Ngoài việc viết văn, tác giả Nguyễn Dũng Tiến cũng là một trong những người Việt Nam đầu tiên có công gầy dựng vườn cây ăn trái cho người Việt ở xứ người. Ông hiện là chủ nhân vườn cây LA Mimosa Nursery, 6270 East Allston Street, Los Angeles, CA 90022-4546. Tel: (323) 722-4543. Ðược sự cho phép của tác giả, Người Việt hân hạnh giới thiệu tiểu thuyết “Vàng Ðen” trên mục truyện dài của Nhật Báo Người Việt cũng như Người Việt Online.
Kỳ 141
Giấc ngủ tưởng chừng thiên thu. Không biết bao nhiêu thời gian cả hai đã ôm nhau ngủ trên chiếc ghế bành. Khi Phong cựa mình tỉnh giấc, bên trong phòng chỉ thấy tối đen, nhưng Phong vẫn có thể nhận thấy đôi mắt đen nhánh đang chăm chú ngước nhìn mình.
-Ồ, tôi ngủ quên mất… Không biết…
-Em cũng ngủ quên, em nghĩ có lẽ khoảng ba giờ chiều.
Cô nàng này có vẻ thông minh. Chưa hết lời đã đoán ra được ý.
-Tôi ngủ hư quá nhỉ?
Không trả lời câu hỏi của Phong, Mộng Cầm thì thào nói:
-Anh Phong… Em cám ơn anh.
-Sao lại cám ơn tôi?
-Anh đã cho phép em dựa đầu ngủ trên vai anh.
-…
-Em chưa bao giờ được ngủ một giấc bình an, không lo sợ như vậy… Em cảm thấy thật an toàn bên anh. Em cám ơn anh.
Ấp úng, Phong không biết trả lời sao.
-Tôi… tôi…
-Em thèm khát một ngày nào đó, được gối đầu, nằm ngủ trên vai một người thật đàn ông như anh. Ðược người đó cho phép hầu hạ…
-Mộng Cầm, đừng, đừng nói như vậy. Tôi thật sự không thoải mái.
-Em biết trong tim anh hiện đang có người khác, dù anh có thể yêu được em hay không, em cũng vẫn van xin anh cho em được phép yêu anh…
-…
-… Em sẽ không đòi hỏi một chút gì nơi anh, em sẽ giữ một khoảng cách để anh luôn luôn được thoải mái. Nhưng khi có cơ hội, anh cho em được săn sóc, hầu hạ cho anh.
Phong càng nghe, càng không hiểu nổi, sao lại có người đàn bà lãng mạn như vậy
-Tôi vẫn chưa thể hiểu nổi những gì Mộng Cầm muốn nói. Ái tình chứ đâu phải nô lệ. Mộng Cầm, mình vẫn có thể là bạn tốt với nhau…
-Không, em không muốn là bạn, em muốn là người yêu anh.
Vô cùng lúng túng để đi sâu vào những gì Mộng Cầm muốn, Phong vội né trái tim sang một bên.
-Tôi sẽ đối xử và quý mến Mộng Cầm như một người em gái.
-Không, em không muốn loạn luân dù em chưa sẵn sàng trao phần thể xác cho anh.
Phong tự hỏi, không biết cô này lãng mạn hay điên. Muốn yêu, muốn được yêu, nhưng lại không muốn có sự va chạm thể xác. Trái tim phải né thêm cú nữa.
-Mộng Cầm, mình có thể nói chuyện này vào một lúc khác không? Hiện giờ, tôi cần rửa mặt cho tỉnh một chút. Nếu có thể, tôi xin một chút gì để dằn bụng cho bữa tối.
Những gì Phong nói, quả không một chút tế nhị trước một người đàn bà đang nói những lời yêu đương. Nhưng Phong phải né. Lạng quạng một chút nữa, cô nàng sẽ dùng cái lúng túng của mình để điểm huyệt cái rột. Nhưng né chỗ này, đụng chỗ khác.
-Anh cứ ngồi yên, em đem nước lên cho anh rửa mặt. Rửa mặt xong, em làm cơm ngay cho anh.
-Mộng Cầm, cho phép tôi vào nhà tắm để làm sạch sẽ một chút. Trong khi đó, Mộng Cầm chỉ cần tìm chút gì để ăn qua loa thôi. Nếu được nữa, tôi sẽ cùng ngồi ăn với Mộng Cầm.
Ðiệu này, cô nàng điên hơn là lãng mạn. Cái bánh phỉnh ngồi ăn chung xem chừng có hiệu quả.
-À này, Mộng Cầm, còn những đứa em của tôi thì sao?
-Em bảo đảm với anh, một trăm phần trăm, chúng được đối xử tốt. Anh đừng ngại, lát nữa ra sau rửa mặt, anh sẽ gặp những người ấy.
Mộng Cầm không điên chút nào như Phong tưởng. Mộng Cầm đang muốn chiếm đoạt. Xa hơn cả sự lãng mạn, Mộng Cầm muốn trọn vẹn chiếm Phong từ Phong Sương. Linh hồn lẫn thể xác. Tuy rơi vào cái bẫy ái tình, con người của Mộng Cầm vẫn đủ khôn khéo để hiểu, không thể đến với Phong bằng một cách bình thường. Dùng sự thương hại để mở con đường cho Phong đến với mình; Từ thương hại đến thương thật, con đường chắc chẳng xa.
Phong không ngờ ngôi nhà lại quá rộng phía bên trong. Dễ đến có năm, sáu phòng. Tụi nhỏ của Phong đang thoải mái, ngả ngớn chơi xì dách với lũ người của Mộng Cầm. Vài tên trong lũ người của Mộng Cầm ngồi vật vờ xa xa, phì phèo điếu thuốc lá nhưng những đôi mắt vẫn kín đáo canh chừng. Trong đám hỗn độn đó, Phong không thấy bóng ông Sán, người của ông Sán, cũng không thấy cả tên da trắng bị cụt ba ngón tay cùng hai tên ẩu đả với mình. Nhìn chung tình hình, Phong thấy cũng chật vật để tẩu thoát.
Dẫn Phong đến ngưỡng cửa nhà tắm, Mộng Cầm chừng không muốn rời. Trông cô nàng thờ thẫn như người để quên hồn ở một cõi nào khác. Ðôi mắt tha thiết nhìn Phong.
-Anh để cho em tắm cho anh…
-Cám ơn Mộng Cầm, tôi tự làm được.
-Vết thương trên vai của anh vẫn chưa lành hẳn, anh để em tắm cho anh.
-Không.
Sau khi xẵng giọng với cô nàng, Phong khá ân hận. Ðôi mắt tha thiết của người nữ bỗng trở thành buồn. Ân hận làm Phong không nhìn thấy trong cái buồn của đôi mắt, thoáng một tia nhìn ác độc lạ thường.
-Mộng Cầm, tôi không có ý thô lỗ như vậy, nhưng Mộng Cầm cũng nên cho tôi một chút thoải mái.
Cô nàng còn cố nán lại bằng cách chỉ cho Phong đâu là khăn tắm, đâu bàn chải đánh răng, trước khi quay ra.



























































































