Thơ Thi San

 


Tù gửi vợ con


Tháng 2/1980 – Gửi chui về SG: 3/9/80


 


Năm năm gió bấc lạnh lùng


Ngày trơ đất đá, đêm chùng xác thân


Buồng giam đêm ủ mộng trần


Ðầy hương lan ướp bước chân động vàng


Biển trăng lê ngọc ngàn hàng


Sóng xô thiên cổ ngỡ ngàng sao thưa


Song tù len lén trăng mơ


Màn rung song bạc vỡ bờ nhớ thương


Chiếu mền trăng sáng còn vương


Cúi đầu thả mộng cố hương bàng hoàng


Ðường xưa chiều xuống bâng khuâng


Áo xưa lồng lộng cuốn dâng mây trời


Phố đêm lành lạnh mưa rơi


Chặt lòng tay ấm nụ môi thành lời


Mắt đêm buốt lạnh sao trời


Thềm băng trăng dãi, chuỗi cười ngọc rơi


Gót đan lối mộng tuyệt vời


Ngón măng thắp lửa để mời ngàn sau


Vành nôi ai đặt nhiệm mầu


Nét thiên thần ủ mộng sâu vào đời


Mụ ban thoáng nét khóc cười


Niềm vui nỗi khổ chẳng rời con đâu


Con say ngủ giấc không mầu


Kề tai vô thức giọng sầu từ ly


Nước non ngàn dậm ra đi


Nhạn bay xa vút chiều về mênh mông


Vắng khung trời ủ giấc hồng


Tuổi tinh khôi thiếu tay bồng ả ơi


Bước chân chập chững vào đời


Ngả nghiêng thiên cổ, bồi hồi ngàn sau


Giọng đời bập bẹ tiếng đầu


Nối dòng tim óc, kết mầu thời gian


Ai cho con nỗi bi hoan


Ừ, cha mẹ nối khúc đàn tồn sinh


Nghe con vào lớp tuổi xanh


Biết bao tâm sự thôi đành trầm tư


Sông xa giăng mắc sương mờ


Nước trôi biền biệt thẫn thờ non cao


Ngùi trông cây cỏ gầy hao


Xương khô đắp núi, máu gào biển Ðông


Mắt môi chìm dưới cùm gông


Thương ai, thương núi, thương sông, thương người


 


Thi-San



 

play-rounded-fill

MỚI CẬP NHẬT