Âm bản Tháng Bảy

 


* Nguyễn Lương Vỵ


 


Rất nhiều câu thơ viết hoài chưa xong


Ðành phải chia tay mà lòng vẫn xót


Câu thơ bay đi mượt hết mênh mông


Chỉ còn mình ta ngồi thương tóc bạc


 


Thương giọt nắng chiều bèo giạt mây trôi


Và những ai kia vừa mới đi rồi


Và những ai kìa vừa cất tiếng khóc


Trời đất thở dài trời đất mồ côi


 


Ta mồ côi em ngồi chơi với nắng


Khúc nhạc chiều tà Schubert nhói tim


Chìm khuất phố xưa chìm tan huyết phượng


Chìm lặng môi khô mắt ướt lắng chìm


 


Ta mồ côi em ngồi im nghe nặng


Rớt rơi âm vang mà sao quá vắng


Mà sao quá nhiều những lóng xương mây


Hèn chi câu thơ viết hoài chẳng đặng


 


Rất nhiều quán không ở trong mỗi chữ


Rất nhiều bóng đời ở trong mỗi câu


Rất nhiều sinh linh ở trong mỗi tứ


Chẳng biết mần sao chẳng biết mần sao


 


Chẳng biết đi đâu chẳng biết về đâu


Chỉ biết đinh ninh giọt nắng nghiêng đầu


Rủ ta hồn nhiên cất giọng hát xẩm:


Huyết phượng trên đường hãy thắm dài lâu


 


Ta mồ côi em ngồi khâu mộng ảo


Những vết thương tâm chưa ráo sắc màu


Tháng Bảy trong veo treo một tà áo


Náo nức thiên thanh bay vút lên cao


 


Ta mồ côi em ngồi tìm bóng ta


Bóng đổ liêu xiêu là bóng không nhà


Là bóng thất thanh là bóng thất sắc


Cô liêu chín chiều là bóng nhện sa


 


Em gần tươi bông em xa rợp nắng


Nắng đỏ rung cương ngựa trắng lam hồng


Bài thơ chưa xong bài thơ chẳng đặng


Ta quên mất rồi sao vẫn thương mong?!…


Tháng 7, 2012


(Nguồn: sangtao@org)

play-rounded-fill

MỚI CẬP NHẬT